vạn? Không có
năm trăm vạn, những tên xã hội đen kia có thể bỏ qua cho chúng ta sao?
Nhan Nhan, con tha thứ cho Chí Kiệt đi, để nó giúp chúng ta một lần,
trước vượt qua cái cửa ải khó khăn này lại nói. . . . . ."
Mẹ cứ
lẩm bẩm liên tục, làm như vĩnh viễn không biết mệt nhọc là gì, Sở Nhan
mệt mỏi cực kỳ bỏ lại một câu: "Năm trăm vạn này con sẽ nghĩ biện pháp,
hai người không cần lo lắng. Con rất mệt mỏi, về phòng ngủ trước, ba mẹ
ngủ ngon."
Dứt lời, cô quay người đi lên lầu, không để ý tới tiếng kêu thân nhiều mẹ nửa.
Trở về phòng, đóng cửa lại, cả thể xác và tinh thần của cô mệt mỏi tựa vào trên ván cửa.
Một lát sau, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, tiếng nói của mẹ từ ngoài cửa truyền đến, mang theo nồng đậm áy náy.
"Nhan Nhan, thật xin lỗi, là mẹ hồ đồ, mẹ không nên bức con như vậy, đừng trách mẹ, được không?"
"Mẹ, con không trách mẹ."
Mẹ vẫn luôn là dịu dàng, thanh tao lịch sự là một người mẹ tốt, là món nợ nặng nề bất thình lình, làm cho bà sợ hãi.
"Vậy con nghỉ ngơi sớm một chút."
"Ừ, mẹ ngủ ngon."
Hướng về phía trần nhà trắng như tuyết, cô mệt mỏi nhắm mắt lại.
Năm trăm vạn, cô tìm đâu ra năm trăm vạn?
Không thể phủ nhận, hướng Chí Kiệt cúi đầu, sẽ là phương pháp thoải mái dễ
dàng nhất, nhưng hy sinh tự ái đi đổi lấy năm trăm vạn này, rốt cuộc có
đáng giá hay không?
Cắn răng, cô quyết định, vô luận như thế nào, cô đều không cần hướng Lâm Chí Kiệt cúi đầu.
Cô nhất định phải dựa vào năng lực chính mình đi kiếm lấy năm trăm vạn, giúp gia đình vượt qua cửa ải khó này.
* * *
Liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, cây kim chỉ tám giờ rưỡi, Sở Nhan thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may, vẫn còn kịp phỏng vấn.
Nhìn kính chiếu hậu xem kỹ mình, mái tóc chạm vai chỉnh tề buộc ở sau ót,
trên mặt trang điểm thanh nhã nhẹ nhàng, nhìn khỏe mạnh lại có thần thái sáng láng. .
Hài lòng bước xuống chiếc xe nhỏ của mình, vuốt phẳng lại bộ đồ công sở màu cam trên người, tâm tình của cô cũng nhẹ nhàng theo.
Có câu nói, "Trời không tuyệt đường người", thật là không tệ. Nhớ tới một
tuần lễ trước vừa thất nghiệp lại thêm thất tình u sầu bi thảm, hiện tại thật đáng được xưng tụng là liễu rũ hoa cười, trời cao biển rộng rồi.
Ngày trước một người bạn học cũ quả thật như là Nữ Thần May Mắn từ trên trời giáng xuống, mang đến tin tức về việc ứng tuyển thư ký phụ tá Phó Tổng
giám đốc, vì chuyện tiền bạc đã khiến cô nghĩ muốn bể đầu sứt trán,
trước tiên vấn đề "Tiền" phải được giải quyết thì con đường cô đi mới
thênh thang rộng mở được.
Cô nhất định phải nắm chặt cơ hội này thật tốt!
Vì buổi phỏng vấn hôm nay, cô đặc biệt mặt bộ đồ sang trọng mà ban đầu mua là để tạo ấn tượng thật tốt với bố mẹ Chí Kiệt, chỉ hy vọng làm cho
mình có vẻ thành thục lão luyện hơn.
Tiến vào cao óc Tinh Áo, trong lòng của cô thấp thỏm lo âu.
Vì để chuẩn bị cho lệnh triệu tập phần công công tác này, mà một tuần lễ
trước, cô đã gặp qua một vài nhân vật của Tinh Áo như trưởng phòng, phó
phòng, quản lý, giám đốc bộ phận, vượt qua một chặng đường gian khổ, khổ cực cực kỳ, cho tới hôm nay cuối cùng có cơ hội được ra mắt vị Phó Tổng giám đốc này.
Xã hội bây giờ, muốn kiếm một công việc có đãi ngộ tốt, thật rất khó khăn. Nếu không phải là sau khi tốt nghiệp đại học,
Chí Kiệt một mực bắt cô đảm nhiệm chức vụ trợ lý cho anh trong công ty,
đối với các công việc liên quan đều không xa lạ, thì trong cuộc thi
tuyển cô ngay lập đã bị loại từ đầu rồi.
Giờ phút này, cô đang
ngồi trong phòng thư ký Phó Tổng giám đốc, chờ đợi Phó Tổng giám đốc đại nhân triệu kiến, lấy được vinh hạnh giống cô, còn có bốn vị tiểu thư
khác.
Bên trong phòng thư ký của Phó Tổng giám đốc, có ba thư ký
khác đang bận rộn, trên mặt bàn mỗi người, đều là nhưng báo biểu, văn
kiện cô không rõ.
Loại công việc này, số lượng công việc tỷ lệ
thuận với thần kinh suy nhược công việc càng nhiều thì tinh thần càng
phải suy nhược. Cho nên nói, tiền lương kếch xù cũng quan hệ trực tiếp
với lượng công việc, dù sao trên thiên hạ không có bữa trưa nào là miễn
phí.
Nhìn cô gái vào phòng phỏng vấn trước đó từ bên trong phòng
ra ngoài, mặt mày xanh xao, trong mắt thậm chí chứa đựng nước mắt, Sở
Nhan không khỏi khẩn trương.
"Sở tiểu thư, Phó Tổng giám đốc mời
đi vào." Phụ tá thư ký Lâm tiểu thư, thông qua ống nói điện thoại thông
báo ra, đối với cô mỉm cười nói.
"Cám ơn." Cô cũng bạo dạng cười một tiếng, tinh thần chiến đấu dâng cao hướng cánh của gổ lớn phía trước, thẳng tắp đi tới.
Trời sinh voi sinh cỏ! Chỉ cần có thể qua cửa này thành công, tiền lương cao ngất chính là vật trong túi.
Lễ phép gõ cửa, bên trong cửa truyền đến một giọng nói trầm thấp có từ tính, rất dễ nghe, tựa hồ còn có chút quen thuộc.
"Vào đi!"
Lấy được đồng ý, Sở Nhan đẩy cửa tiến vào.
Bên trong phòng làm việc rộng rãi hào hoa, một người đứng đó quay lưng lại
với cô, lẳng lặng nhìn chăm chú tòa nhà cao tầng Lâm Lập ngoài cửa sổ
của thành phố Đài Bắc.
Trên người anh ta là âu phục vàng nhạt,
đôi tay giấu ở trong túi quần tây, ánh mặt trời xuyên thấu qua lớp thủy
tinh chiếu xuống trên người an
