định phải giữ lại kiểu tóc dài thẳng mượt đó, trông rất thật, giống như một cái màn màu
đen. Cô giống như một vật thay thế, bắt chước Diệp Thanh đến từng cái
nhăn mày hay nụ cười, nhưng lại không có cách nào học được khí phách của Diệp Thanh, tự nhiên, cũng không có cách nào đi vào trái tim của Thịnh
Nghiệp Sâm được.
Diệp Thanh sau khi ngồi xuống liền lưu loát
đánh giá các món ăn, Thịnh Nghiệp Sâm vẫn cười nhìn cô ấy, ánh mắt ấy
vô cùng đắm đuối và đưa tình, Lục Tắc linh nghĩ, nếu như anh có thể nhìn cô bằng ánh mắt như vậy, cho dù là một cái cũng được, cô có chết cũng
nguyện ý.
Trong bữa cơm Lục Tắc Linh luôn gượng cười, Diệp Thanh sợ không khí lúng túng, nên luôn tìm chuyện để nói Với Lục Tắc Linh .
"Tắc Linh học năm mấy rồi ?"
Lục Tắc Linh dùng cái muỗng khuấy mặt nước canh, nói thật nhỏ: "Năm thứ hai rồi."
"Thật tốt." Diệp Thanh hâm mộ nói: "Ai, chỉ chớp mắt một cái mà chị đã học
đến năm tư rồi, chỉ mới nghĩ tới tương lai thôi mà đã nhức đầu rồi."
Lục Tắc Linh cười cười: "Học tỷ ưu tú như vậy, nhất định có rất nhiều người muốn cướp, tương lai đâu có gì phải lo lắng nữa." Nói xong cô dừng lại
một chút, quay đầu lại nhìn Thịnh Nghiệp Sâm nhỏ giọng nói: "Huống chi
còn có người bạn trai tốt như học trưởng thế này, thật là khiến người
khác hâm mộ."
Diệp Thanh cười rất vui vẻ, đưa tay đánh tay Thịnh Nghiệp Sâm một cái, bộ dang giống như một đứa bé ngây thơ đang nũng nịu nói: "Anh ấy á, trước giờ chỉ toàn giả bộ trước mặt mọi người thôi, chờ mọi người nhìn thấy bộ mặt thât của anh ấy, khẳng định sẽ không còn cảm thấy anh ấy tốt nữa."
Thịnh Nghiệp Sâm nghe cô nói như vậy,
cũng không tức giận, ngược lại cười híp mắt nói: "Tất nhiên, anh hư như
vậy đó, em nhất định phải giử lấy anh cả đời, tránh để cho anh lại đi
gieo họa cho người khác."
Diệp Thanh xấu hổ nhìn Lục Tắc Linh
Nhất, vừa tỏ ý xin lỗi vừa giận dổi mắng một câu: "Không biết xấu hổ, ai ở với anh cả đời chứ? Ít nói hưu nói vượn đi."
". . . . . ."
Những người yêu nhau luôn vô thức toát ra thâm tình cùng quyến luyến, không
xem ai ra gì, cứ bày tỏ tình cảm nồng ấm của hai người, Lục Tắc Linh cảm thấy trong lòng khổ sở, cô không dám nói ra tình cảm của mình, chỉ có
thể chôn sâu vào trong lòng.
Ăn cơm xong, Thịnh Nghiệp Sâm muốn đưa Diệp Thanh về, bởi vì ký túc xá của năm tư nằm độc lập, cũng rất
xa, cho nên ba người không cùng đường với nhau, Lục Tắc Linh chỉ có thể
một mình trở về phòng. Dọc theo đường đi tâm tình của cô rất tệ, trong
đầu không ngừng hiện lên hình ảnh tình tứ của Thịnh Nghiệp Sâm và Diệp
Thanh, những lời nói đó, động tác đó, như chạm vào trong lòng làm cho cô đau nhói, cô cảm thấy vô cùng ghen tỵ, nhưng không thể làm gì được. Yêu thầm đã là một việc khổ sở rồi, yêu thầm một người đã có người yêu, lại càng thêm đau càng thêm khổ hơn. Từ khi cô phát hiện ra mình
thích Thịnh Nghiệp Sâm, cô cũng biết mình đã lọt vào bể khổ vô biên,
không thể quay đầu.
Có lẽ là do cô suy nghĩ đến mức nhập thần,
vô thức đã đi ra giữa lộ, mấy tiếng "Nói thì thầm", kèn xe cùng tiếng
thắng gấp thật dài đã cắt đứt dòng suy nghĩ của cô, đến lúc cô phục hồi
tinh thần lại, một chiếc xe con đã dừng ở trước mắt cô. Tài xế trong xe
cực kỳ tức giận nhô đầu ra, giận dữ mắng: "Muốn chết hả! ?" Người nọ còn chưa nói xong, tầm mắt liền nhìn chằm chằm Lục Tắc Linh. Cả hai người
đều sững sờ.
Lục Tắc Linh không ngờ sẽ gặp Lâm Hiểu Phong, nhất thời cũng ngây ngẩn cả người, còn không đợi cô kịp nói gì, Lâm Hiểu
Phong liền giễu cợt nói: "Cô không có mắt hả? Đi không đi mà lại đứng
giữa đường?"
Lục tắc Linh nghe thấy vậy liền dừng lại, hít sâu
một hơi, khó chịu trả lời lại một cách mỉa mai: "Vậy tốc độ của cô như
thế này, là muốn đi gặp diêm vương sao.”
Lâm Hiểu Phong hét lên một tiếng, "Cô càng ngày càng nhanh mồm nhanh miệng, đừng quá hả hê."
"Cô. . ." Lục Tắc Linh còn muốn nói thêm điều gì đó, liền bị một giọng nói
đầy nam tính cắt đứt, chỉ thấy Thịnh Nghiệp Sâm vội vã chạy tới, ân cần
hỏi: "Làm sao vậy?"
Lục Tắc Linh không ngờ Thịnh Nghiệp Sâm sẽ
trở lại nhanh như vậy, liền không thèm tranh cãi với Lâm Hiểu Phong nữa, theo bản năng liền hỏi một câu: "Sao anh lại trở về nhanh như vậy?"
Giọng nói cũng dần trở nên ôn hòa hơn.
"Diệp Thanh không yên
tâm để một cô gái như cô về một mình, tôi là đàn ông nên đi bộ cũng
nhanh, nên nhanh chóng đuổi theo." Mắt anh liếc nhìn chiếc xe của Lâm
Hiểu Phong một cái rồi quay lại nhìn Lục Tắc Linh, hỏi "Không có sao
chứ, có bị đụng vào đâu không?"
Lục Tắc Linh lắc đầu, "Em không
sao, em không bị đụng trúng." Cô khẽ ngước lên nhìn Thịnh Nghiệp Sâm,
ngũ quan của anh giống như được ánh trăng bao phủ nên càng làm lộ ra khí khái anh hùng hừng, chân mày nhíu chặt lại càng làm cho anh thêm mấy
phần nam tính, cô đã sớm chết mê chết mệt, đem những lời ác ý của Lâm
Hiểu Phong quẳng tuốt ở sau ót.
Mà Lâm Hiểu Phong ngồi ở trong
xe tất nhiên cũng nhìn thấy rõ màn này, cô đương nhiên là biết Thịnh
Nghiệp Sâm, ngày trước lúc cô và Lục Tắc Linh còn thân thiết, đương
nhiên cũng sẽ biết chuyện Lục T
