ở về, quan hệ của chúng ta đã thay đổi. Em bây giờ
là Lục Tắc Linh của 6 năm trước, còn cô ây là em. Có lẽ rời đi mới là
quyết định tốt nhất.” Cô cười nhẹ: “28 tuồi, em cũng nên quay đầu,
Nghiệp Sâm quyết định lần này, đừng quay đầu nữa, đừng hối hận nữa, cũng đừng lập lại, có được không? Chúng ta cùng nhau đi về phía trước, không bao giờ quay đầu nữa.”
". . . . . ."
Với sự giúp đỡ của Thịnh Nghiệp Sâm, Diệp Thanh đào hôn, đi tìm hạnh phúc thuộc về cô.
Mọi thứ đều giống như trở nên không còn quan trọng. Tận đáy lòng anh cảm thấy bình yên, nhớ
lại những kỉ niệm, đều là tốt đẹp, như vậy đã đủ rồi.
Ở tiệc đính hôn chỉ còn mình anh, cả đại sảnh ồ lên, tân khách kinh ngạc. Nhưng nhân
vật chính bị nghị luận là anh lại thấy vô cùng thoải mái, thấy được giải thoát.
Anh ngồi ở phòng nghỉ uống trà, đọc sách, giống như không có bất cứ chuyện gì xảy ra, dường như chỉ là đang trãi qua một buổi
chiều bình thường.
Thịnh ba phẫn nộ đi vào, trên mặt đều là giận
dữ và nghiêm khắc đến đáng sợ. Thịnh mẹ ngăn cản mấy lần cũng không
được, là người có ý thức chăm sóc tốt sức khỏe cho nên vào giờ phút này
ông như có như không vô cùng linh hoạt bước tới nắm lấy cổ áo Thịnh
Nghiệp Sâm, khóe miện run run muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói được.
Ông ngồi trên ghế sofa cách Thịnh Nghiệp
Sâm không xa, nghiệng đầu nhìn cũng không thèm nhìn Thịnh Nghiệp Sâm một chút nào. Cuối cùng vẫn là Thịnh mẹ mở lời phá không khí căng thẳng
trước: "Quên đi, con bé Diệp gia không muốn gả, cưỡng ép thì có được
gì?"
"Bà hỏi một chút chuyện tốt của con trai mình xem! Rốt cuộc là sao lại thế này!"
"Nó không muốn cưới, ý nghĩa không phải giống nhau sao?" Thịnh mẹ mày cũng
nhíu lại: "Ngay từ đầu tôi đã không đồng ý, tôi nói ông chịu nghe không? Mọi chuyện đều do ông an bài, kết quả thế nào?"
Thịnh ba dột nhiên đưa tay gạt bàn trà, nước trà văng tung tóe trên người Tịnh Nghiệp Sâm.
Anh chậm rãi đứng dậy, đem mọi thứ trên người, từ chìa khóa nhà trọ, chìa
khóa xe, ví tiền trừ chứng minh thư, anh không giữ lại gì cả.
Anh đem tất cả để vào tay Thịnh ba, bình tĩnh ứng phó với cơn thịnh nộ của ba mình.
"Những điều này là do ba cho, hiện tại con trả lại cho ba." Giọng điệu của anh rất bình thường: "Ba, mẹ, cảm tạ hai người đã cho con sinh mệnh, nếu
như không có sinh mệnh, con không thể nào biết được trong cuộc đời con
người điều gì là quan trọng nhất."
Anh nhẹ nhàng nở nụ cười:
"Không đúng, kỳ thật cho tới bây giờ con vẫn chưa rõ ràng cái gì quan
trọng nhất với đời người, nhưng con có thể khẳng định, không phải tiền
không phải địa vị cũng không là danh lợi." anh không hể sợ hãi nhìn ba
mẹ có chút xa lạ của mình: "Con cho đến nay vẫn không hiểu được các
người, đến bây giờ vẫn còn suy nghĩ mọi chuyện thật đơn giản (chém banh
luôn, không hiểu, suy nghĩ tố tố là cái suy nghĩ gì a~). Thật xin lỗi,
xin hãy tha thứ cho việc làm trái ý ba mẹ của con, con không nghĩ mình
sẽ trãi qua cuộc sống như vậy. "
Anh bỗng nhiên quỳ xuống, bùm
một tiếng cả đầu gối đều chạm mạnh xuống sàn, vô cùng trịnh trọng hướng
ba mẹ mình dập đầu một cái: "Con phải đi, con muốn đi tìm điều quan
trọng nhất của mình, ba mẹ xin hãy bảo trọng. "
Phẩy nhẹ bụi trên quần, Thịnh Nghiệp Sâm cô độc bước ra ngoài, để lại sau lưng gương mặt trầm tư của cha mẹ.
Giọng nói của Thịnh ba ở sau lưng anh vang lên: “Trong lòng người rõ ràng
biết cô ta đã đi rồi. Ngươi căn bản không hiểu cái gì là yêu, ngươi chỉ
có hai bàn tay trắng, có tư cách gì yêu? "
Thịnh Nghiệp Sâm vô
cùng thoải mái hai tay thò vào túi tiền, rõ ràng hai bàn tay trắng, lại
cảm thấy vô cùng thoải mái, giống như không còn có cái gì có thể ngăn
cản anh đi về phía trước.
"Yêu nếu có điều kiện, thì không phải
là yêu." Thịnh Nghiệp Sâm mở cửa phòng bước ra, trước khi rời đi, vô
cùng chắc chắn nói: “Cho dù là chân trời góc bể con cũng sẽ tìm được cô
ấy.”
. . . . . .
Mang theo vòng tay quý giá của Lục Tắc Linh
cùng cặp nhẫn bạc cô đã mua nhiều năm trước, Thinh Nghiệp Sâm đi vào
dòng người tấp nập, giống như không có đích cuối cùng.
Bước chân hiện tại có cảm giác chân thực, không như trước kia chỉ là cảm giác phù phiếm không thực. Anh rốt cục hiểu được ban đầu lúc Lục Tắc Linh cố
chấp, đập nồi dìm thuyền, liều lĩnh, đơn giản là thương anh.
Bây
giờ người đổi lại là anh, cô sẽ tha thứ anh sao? Đón nhận anh không? Anh không biết chắc, nhưng anh tin tưởng mình sẽ không lại hối tiếc.
Em có tin không? Cố chấp cũng là một loại bệnh truyền nhiễm.
Có một loại yêu, không thể dùng lời giải thích, chỉ là không phải cô không thể.(quá âu thuẫn a~)
** phi giấy thư lần ngoại, ứng quần chúng yêu cầu mà viết, phi thường phá
hư toàn văn phong cách, thỉnh xem quan tự giúp mình quan khán **<=
xin lỗi bà con cô bác, cái này không hiểu a~ chém cũng không dám xuông
dao aaaa
"Nha, Bé ngoan!" Một cậu nhóc, đột nhiên nắm lấy bím tóc của cô bé ở trước mình.
"Buông tay! thối Nghiêm Lỗi! Ngươi là muốn chết có phải không!"
“Chậc chậc chậc, thật sự là cọp mẹ a!"
Bé ngoan phía trước đột nhiên