Xán Xán cảm thâdy mình chẳng khác gì chú dê nhỏ bị con sói xám to đùng dồn vào chân tường, dưới ánh mắt sắc lẹm cùa Cao Vũ, cuối cùng cô đành chịu thua:
- Em ăn nhiều lắm, sợ làm anh hết tiền mâ’t…
Vẻ mặt Cao Vũ thoắt cái trở lại nét thản nhiên:
- Yên tâm, muốn ăn bao nhiêu cũng không vấn đề gì.
Tân công không nổi, kế hoạch từ chối của Xán Xán chưa thực thi đã bị đạp đổ, bị kéo băng băng đến tiệm đổ ngọt đáng ghét.
* * *
Nhà của Triệu Noãn Noãn tọa lạc gần trung tâm thành phố bước xuống đường đã đầy thứ ăn chơi, đúng là một thế giới hưởng thụ! Trong cái thế giới rực rỡ sắc màu đó, sự mê hoặc m.1 Tô Xán Xán khó cưỡng lại nhất đương nhiên là những cửa hiệu đổ ăn la liệt, hấp dẫn.
Cái tiệm đồ ngọt mới khai trương mà Cao Vũ nói tới nằm ở góc phô’ đối diện với tòa nhà họ ở.
Vô số bánh trái cầu kỳ tinh xảo thu hút trong các tủ kính, nhìn vào mà tim Xán Xán như muốn bay vút lên. Nhưng vào lúc này, trong đầu cô không ngừng vang lên lời nói của Nhan Như Ngọc tối hôm qua…
- Cái này, cái này, cả cái này nữa.
Xán Xán đưa mắt nhìn vào những nơi mà Cao Vũ chỉ tay, giật thột mình, vội vã xua tay:
- Không lấy nhiều đến thế đâu! Thật đấy! Em ăn không hết được!
- Ăn không hết thì cứ từ từ mà ăn! – Cái vẻ của Cao Vũ rõ rất muốn nói ăn không hết cũng phải ăn cho hết! Xán Xán thây lạnh toát sống lưng.
- Cứ thế đã, cảm ơn. – Cao Vũ nở một nụ cười lịch sự với cô phục vụ khiến cô gái mê hồn, sững sờ không rời bước nổi.
Đáng ghét! Xán Xán vô cùng giận dữ, đưa mắt khinh khỉnh nhìn Cao Vũ, nhưng gặp phải ánh mắt lạnh băng của anh ta, cô phát hoảng, vội vã cúi đầu làm như đang uống nước. Nhưng không kịp nữa rồi.
- Sao em lại nhìn anh như thế?
- Không, không có gì…
- Không phải em định nói gì với anh à?
- Không có… có! – Xán Xán sáng cả mắt, lại một cơ hội tới!
Cao Vũ tiến đến, một tay chống cằm, nhìn Xán Xán đầy vé thú:
- Nói đi!
- Em không thể cứ. .
Chưa nói hết câu, cô phục vụ đã bưng khay kem to đùng tới, vị trà mặt rắc đầy bột sô-cô-la. Xán Xán nuốt nước miếng ùng ực.
- Không thể cứ cái gì?
Được rồi, không thể lãng phí, ăn xong rồi hãy nói! Tô Xán Xán rốt cuộc đã thỏa hiệp.
- Em không thể cứ để anh mời mãi, lãng phí quá!
- Hóa ra em lo lắng chuyện này à? Nếu em giữ ý quá thì bữa nay em mời cũng được.
Miếng kem lạnh đang ở trong miệng, chút nữa thì cô nuốt không trôi.
Tô Xán Xán, chuyện này là do chính ngươi chuốc lây đấy nhé!
Hai cơ hội đều đã mâ’t sạch, không những phải ăn một cốc kem to và một cái bánh ga-tô ngập sữa béo, lại còn phải tự trả tiền, Xán Xán lòng đau như cắt.
Chắc chắn là anh ta cố tình, cố tình lôi mình đến cái tiệm đắt đỏ này!
Xán Xán càng thêm tin chắc lời của Nhan Như Ngọc là chính vác, Cao Vũ đang muốn vắt kiệt đến giọt máu cuối cùng của cô!
* * *
Bữa tối, Xán Xán cố ý chọn chỗ ngồi cách xa Cao Vũ, để không tiện cho anh ta gắp thức ăn cho cô.
Thực lòng cô muốn Triệu Noãn Noãn sẽ nói gì đó như là sao không về chỗ cũ mà ngồi, nhưng anh chỉ nhìn qua một cái rồi chúi vào bát cơm của mình.
Thôi vậy, đến nước này cô cũng chẳng hơi đâu mà tò mò chuyện người khác, cứ bảo toàn cái mạng mình là cần thiết hơn cả!
Tiếc thay, Triệu Noãn Noãn không ỏ ê gì, nhưng Cao Vũ lại mở miệng.
- Xán Xán, sao không ngồi chỗ cũ? – Ánh mắt quét qua là Xán Xán đã thấy lòng run rẩy.
Sao? Sao không ngổi chỗ cũ? Xán Xán vắt óc, rốt cuộc cũng nghĩ ra một cái cớ tội nghiệp:
- Ngồi đây có thế… có thể ngắm phong cảnh.
- Phong cảnh?
Lúc này Xán Xán mới ý thức được, chỗ mình đang ngồi đối diện với Noãn Noãn đang dựa lưng vào tường, vì hoảng quá mò cô nói không đâu vào đâu, rốt cuộc đành phải nói cho rốt ráo:
- Chỗ này… anh Noãn Noãn ăn cơm trông rất bắt mắt! Em thích nhìn anh ấy ăn cơm!
Thoắt cái, mặt Triệu Noãn Noãn đỏ ửng.
- Tô Xán Xán, em nói lung tung cái gì thế! về chỗ cũ ngồi cho anh đi!
Xán Xán đáng thương, chả hiểu vì sao bị Noãn Noãn quát đuổi về chỗ cũ.
Y như cũ, Cao Vũ lại có thể rất thuận tiện gắp thức ăn cho Xán Xán, thế là Xán Xán lại phải chịu đựng thôi.
Tối đến, Xán Xán nằm trên giường, xoa cái bụng căng như trống của mình, đau khổ vô cùng.
Thực quá đáng! Tại sao rốt cuộc chi mỗi mình cô bị gánh hậu quả? Chẳng phải nam nữ bình đẳng hay sao? Thế giới này thật không công bằng!
Trong nỗi niềm bi phẫn cuồn cuộn, Xán Xán mơ hồ đi vào giấc ngủ…
* * *
Xán Xán thì ăn no uống say ngủ khò khò, nhưng trong phòng kia có một người không ngủ được, chính là Triệu Noãn Noãn. Vì việc Xán Xán mà anh bực dọc khó chịu mấy ngày nay.
Từ hôm ngủ cùng một chỗ với Xán Xán, sau khi nói mấy lời tâm huyết, Triệu Noãn Noãn nhận ra bản thân không kiềm chế được, cứ chú ý tới nhất cử nhất động của Xán Xán. Điều này khiến anh rất không thoải mái.
Rõ ràng là bản thân không ham phụ nữ, thì cớ sao lại có ý nghĩ như thê? Chẳng lẽ thực ra anh…
Nhưng anh biết điều đó là không thể. Hai người biết nhau từ quá lâu rồi, nếu anh.thực sự có cảm xúc với cô thì không phải đợi đến bây giờ mới xúc cảm. Thêm nữa Xán Xán cũng chỉ coi anh như là bạn tốt, chưa bao giờ e ngại gì, nếu cô ấy biết anh đang nghĩ gì, thì sẽ nhìn an