và Lâm Trinh Lan quen nhau nhiều năm như vậy.
“Hả! Em...” Lâm Trinh Lan ấp úng nói không nên lời.
Lâm Trinh Lan không giỏi nói láo, mỗi lần nói láo là mắt cứ chớp chớp, lời
nói không trôi chảy rất sễ bị người khác phát hiện! Do đó cô mới dứt
khoát xa lánh tất cả mọi người.
“Tiểu Lan! Không phải là chị
thích nói em, phụ nữ nếu như không kết hôn, cứ nói chuyện yêu đương thì
rất dễ làm người ta nhàm chán.” Lý Nhã Đường thở dài nói.
Cô có mà! Chỉ là anh không để cho cô nói mà thôi! Lâm Trinh Lan âm thầm thở dài trong lòng.
Năm đó Thường Trữ Viễn yêu cầu cô phải giữ bí mật mối quan hệ của họ thậm
chí còn yêu cầu cô làm bộ không biết anh, cô cũng làm theo
Thường Trữ Viễn xa đặt ra “Điều lệ bất bình đẳng”, điều nào cũng không công
bằng, mỗi một điều đều mang lại lợi ích cho anh. Lâm Trinh Lan không
phải ngu ngốc, dĩ nhiên biết anh có chủ ý gì. Nhưng cô biết rõ mình cần
gì nên mới có thể chấp nhận.
Nếu có người mắng cô, yêu một người
đàn ông đến lòng tự trọng cũng không cần, Lâm Trinh Lan nhất định sẽ nói cho đối phương biết, cô làm tất cả mọi việc không phải vì người đàn ông kia, mà là vì chính cô.
“Thôi, chị không quan tâm, lâu rồi chúng ta không có gặp nhau! Trước tiên em tìm ngày nào rãnh rỗi, chúng ta ra ngoài gặp mặt!”
Nhiều năm không gặp, Lý Nhã Đường vẫn bá đạo như thế.
“Ừ, để em xem.” Lâm Trinh Lan lật lịch làm việc, “Ngày mốt có được không? Ngày đó em rãnh.”
“Được, gặp ở đâu?”
Lâm Trinh Lan suy nghĩ một chút, hỏi lại: “Ở bên cạnh trường học có một quán ăn chị rất thích, gặp nhau ở đó có được không?”
“Được! Ngày mốt đấy nhé.” Lý Nhã Đường nói.
“Ừ, hẹn gặp lại.”
Vừa mới trải qua một ngày nghỉ “Tính phúc” vô cùng mỹ mãn, toàn thân Thường Trữ Viễn cảm thấy rất thoải mái ngay cả người ngoài cũng cảm thấy tâm
trạng của anh rất tốt.
Thường Trữ Viễn lúc làm việc cực kỳ nghiêm túc, vẻ mặt lạnh lùng, không có ai dám cười đùa ha hả, rất hiếm khi
thấy vẻ mặt của anh buông lỏng, hôm nay anh lại vui vẻ như vậy khiến
không ít người tò mò không thôi.
“Đô...Đô...”
Thường Trữ Viễn bắt máy điện thoại di động: “A lô?”
“Trữ Viễn, tôi là Thuận Đức.” Triệu Thuận Đức nói.
Nhận được điện thoại của bạn học, Thường Trữ Viễn cười nói: “Có việc gì?”
“Tôi sắp kết hôn, cậu có tới hay không?” Triệu Thuận Đức cười đắc ý, cách
điện thoại Thường Trữ Viễn cũng có thể cảm thấy tâm trạng của bạn mình
rất tốt.
Thường Trữ Viễn trêu ghẹo: “À, tôi nhận được thiệp mời
rồi, chỉ là không phải lúc nào cậu cũng nói không cưới vợ theo chủ nghĩa độc thân sao?”
Anh và Triệu Thuận Đức học cùng một trường đại học, cũng cùng lớp, mặc dù không thân thiết cho lắm nhưng cũng có chút tình cảm.
Triệu Thuận Đức từ khi học đại học luôn nói là anh theo chủ nghĩa độc thân,
đời này sẽ không kết hôn, chuyện này cũng không phải là bí mật, không
nghĩ tới anh cũng không thoát khỏi lưới tình.
“Yêu đến chết mất
rồi!” Triệu Thuận Đức nói: “Nếu như có thể chơi đùa cả đời, tôi cũng
muốn vậy, thế nhưng trên đời này chính là sẽ có một người làm cậu tình
nguyện không chơi đùa mà cũng không muốn mất đi cô ấy.”
“...”
Đã sửa bởi HoàngPhủVũNguyệt lúc 08.04.2014, 10:37. Gửi thanks
HoàngPhủVũNguyệt↓ Re: [Hiện Đại'> Chưa Đủ - Bàn Tơ (H) 22.06.2013, 16:53
Thường Trữ Viễn coi Triệu Thuận Đức chỉ là bạn học bình thường, một trong số các nguyên
nhân là bởi vì anh cảm thấy người này có kiểu nói chuyện thường miệng
chó chẳng mọc được ngà voi, để tránh bị anh tức chết thì không nên thân
thiết quá; nhưng lời của anh ngày hôm nay lại làm cho Thường Trữ Viễn
trầm mặc.
“Sao vậy?”
“Không, không có gì.” Thường Trữ Viễn che giấu nội tâm nói: “Tôi nhớ là ngày 17 tháng sau phải không? Tôi sẽ đến đúng giờ.”
“Tốt lắm! Hoan nghênh mang bạn gái tới nha.”
“Uống rượu mừng thôi mà, mang bạn gái đến làm gì?”
“Mang chị dâu tới cho mọi người nhìn chứ sao! Không phải cậu không có bạn gái đấy chứ? Đừng có mang chị dâu giấu đi đấy, không có ai thèm giành với
cậu đâu! Hay là chị dâu có tật xấu gì mà cậu không muốn cho người khác
biết?” Cho dù sắp kết hôn, Triệu Thuận Đức cũng không thay đổi tật xấu
thích nói móc người khác.
“Cậu mới có tật xấu!” Thường Trữ Viễn
vừa nghe anh nói Lâm Trinh Lan có tật xấu liền mắng xối xả, vừa tức lại
không có nhẫn nại nói: “Không thèm nghe cậu nói nữa, tháng sau gặp.”
“Ừ, tôi còn muốn gọi điện cho người khác ! Tháng sau gặp.”
Sau khi Triệu Thuận Đức cúp điện thoại, Thường Trữ Viễn mới bắt đầu ngẫm nghĩ lời anh ta vừa nói.
Trên đời này chính là sẽ có một người làm cậu tình nguyện không chơi đùa nữa cũng không muốn mất đi cô ấy...
Lúc bắt đầu hẹn hò với Lâm Trinh Lan, anh cũng không nghĩ tới hai người sẽ
quen nhau được bao lâu, anh vẫn cho là sẽ rất nh anh nói lời chia tay
với cô nhưng không ngờ hai người đã ở bên nhau được bảy năm.
Đoạn tình cảm này rất bí mật không thể lộ ra ngoài ánh sáng, anh vẫn luôn là người nắm giữ tất cả, dựa vào sự tự tin rằng anh rất hiểu rõ Lâm Trinh
Lan, không nghĩ rằng cô sẽ chủ động rời xa anh. Nói cách khác, chỉ cần
anh còn chưa chán cô, hai người vẫn sẽ tiếp tục như vậy. Chỉ là, bọ
