XtGem Forum catalog
Chú À, Anh Không Biết Yêu

Chú À, Anh Không Biết Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325473

Bình chọn: 9.00/10/547 lượt.

áo sư.

Cuối cùng, không thể không nhờ đến sự chỉ bảo Tề giáo sư.

Lúc ấy Tề giáo sư đang ngồi trên sô pha đọc báo, nhìn Tề Tiểu Bảo đi tới, lạnh nhạt nói: "Có việc nói mau, nói xong cút đi."

Tề Tiểu Bảo bĩu môi, anh là em trai thứ tư của Tề Xuyên nhưng anh cả luôn

mang vẻ mặt lãnh khốc đối với mình. Nhưng lại đối với con heo nhị muội

kia si tình ôn nhu, cũng không biết con heo kia cho con ngựa này uống

thuốc mê gì.

Anh hắng giọng, giả bộ thành đứa trẻ lên tám nói:

"Anh, về chuyện đặt tên nhân vật trong game ấy, em thấy vẫn nên tự anh

đặt đi."

"Việc này mà cũng hỏi anh?" Tề giáo sư không đồng ý.

Nghe Tề giáo sư nói, Tề Tiểu Bảo nổi nóng: "Cái gì chỉ việc này ah! Xét theo đủ loại yêu cầu của anh, em không chắc cái tên nào mới có thể hấp dẫn

được nhị sư muội! Hơn nữa..." Anh định cho gậy ông đập lưng ông, đem nội dung viết bản kiểm điểm lần trước chuyển sang đối phó với Tề giáo sư.

Nhưng Tề Tiểu Bảo chính là Tề Tiểu Bảo, anh vĩnh viễn sẽ không thể trở thành

Tề Đại Bảo. Cho nên anh nói còn chưa xong, Tề giáo sư đã giơ tay chặn

lại, sau đó không ngẩng đầu hỏi: "Tên trong game của Tiểu Mông là gì?"

Tề Tiểu Bảo sửng sốt, nhất thời không hiểu ý của ông anh này, ngây ngốc trả lời: "Mông Mông Trư, thì sao?"

"Trư? Quả thật rất hợp với cô ấy." Tề giáo sư chống má, suy nghĩ nửa giây

bỗng hai mắt lóe sáng, quay sang Tề Tiểu Bảo nói dứt khoát: "Vậy gọi là

'Người Nuôi Heo' đi."

"A?" Tề Tiểu Bảo không thể tin nhìn anh cả còn thật sự nghiêm túc: "Anh cả, anh cũng quá..."

"Hử?" Tề giáo sư liếc nhìn anh, Tề Tiểu Bảo đành đem hai chữ "Tùy tiện" nuốt vào trong bụng.

Nhưng Tề Tiểu Bảo không nghĩ tới, Tề giáo sư phúc hắc mưu tính sâu xa đã vượt qua giới hạn con người.

Mấy tháng sau, anh dùng acc mình điều tra được vị trí Mông Mông đang làm

nhiệm vụ, liền vào acc mới của Tề giáo sư đi ra ngoài thành Dương Châu.

Ngay lúc anh cố tình ra vẻ đợi Mông Mông Trư phía sau, không nghĩ tới cô gái nhỏ vậy mà đi theo anh qua cầu.

Mà lúc đó Tề giáo sư đang nhàn nhã uống cà phê sau bữa tối, hỏi: "Mắc câu?"

Tề Tiểu Bảo nghiêng đầu nhìn anh trai, sau đó phát hiện thấy trong ô chat

gần Mông Mông Trư nói chuyện, miệng mở to đến mức có thể nhét hai quả

trứng gà. Sau đó anh cẩn thận nhớ lại, liền xác định: quả nhiên heo nào

cũng có tiềm chất bị nuôi dưỡng! Nằm viện rất nhàm chán, xem tivi toàn phim cười hì hì khiến Chu Mông Mông càng cảm thấy buồn ngủ hơn.

Cô nghiêng đầu nhìn chiếc ghế không bên cạnh, khẽ thở dài, trượt xuống

giường, lôi chăn trùm kín mặt mình. Không lâu sau, cô chuẩn bị ngủ bỗng

cảm thấy trên mặt lành lạnh, chăn bị một người nào đó kéo xuống.

Sau đó nghe thấy một giọng nam dịu dàng nói: "Trùm chăn ngủ sẽ rất khó thở."

Chu Mông Mông mở to mắt, nhìn người đàn ông anh tuấn dưới ánh đèn, nhíu

mày. Cô nhếch môi cười nói: "Có điện, sáng quá em ngủ không được."

"Vậy sao không tắt đèn?" Tề Xuyên vươn tay nhét góc chăn vào người cô, hỏi.

Cô nhìn rõ trong mắt anh có tia sủng nịch, trong lòng hơi chua xót nhưng

vẫn cố duy trì tươi cười nói với anh: "Còn không phải em sợ anh đi vào

lại không nhìn thấy? Buổi tối anh đừng ngủ ở sô pha nữa, ngủ cùng em ở

trên giường đi."

Lời của cô khiến ánh mắt Tề Xuyên nhìn cô trầm

xuống, nháy mắt tựa như chuyển đổi qua rất nhiều loại cung bậc cảm xúc,

cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì. Anh vuốt mái tóc mềm mại, khóe miệng

giật giật, không nói gì nhiều, chỉ thản nhiên đáp: "Ừ."

Tề Xuyên

cởi áo khoác, giơ tay ấn mở thành giường, nằm xuống chỗ Chu Mông Mông cố ý di chuyển thân mình để chừa một khoảng trống cho anh, anh vòng tay

qua ôm Chu Mông Mông chợt nghe cô nói: "Anh cũng đắp chăn đi, đừng để bị cảm lạnh."

Trong bóng tối có một cánh tay mảnh khảnh kéo chăn

đắp lên người anh, sau đó ôm thắt lưng anh từ từ nhích lại gần. Vài sợi

tóc rũ xuống má anh, thoang thoảng mà thơm ngát. Nhất thời tựa như quay

về mỗi đêm khi hai người vẫn chưa cãi nhau, anh ôm cô ngủ.

Không

biết từ lúc nào, Tề Xuyên vốn có thói quen ngủ một mình bắt đầu quyến

luyến vô hạn độ ấm được ai đó dán lên ngực. Loại cảm giác này giống như

mảnh đất khô cằn phủ đầy bụi lâu ngày gặp được mưa rơi, khiến cho anh

khó mà từ bỏ, lại khó khống chế muốn ngày càng nhiều.

Mấy năm

trước kia, Tề Xuyên vốn cho rằng tình yêu quá dư thừa không cần thiết.

Nhưng đó là vì anh chưa gặp được người sẵn sàng vì anh giao hết tất cả

tình cảm. Đúng lúc đó, anh may mắn gặp được Tiểu Mông.

Dây thần

kinh chết lặng ngủ quên bị cô đánh thức, bị động, nhưng từng chút từng

chút một kéo anh ra khỏi quỹ đạo cuộc sống cứng ngắc.

Cô từng

nói, không có anh không được. Cũng như lúc này, anh dường như mới tìm ra được ý nghĩ thực sự của cuộc sống. Một người có thể sẽ sống tốt, vô ưu

vô lo. Nhưng không đầy đủ. Đây là lý do vì sao con người lại tồn tại

trên thế giới này.

Trước kia, anh một người cô độc, cảm thấy cuộc sống chính là một mô hình kế hoạch, chỉ cần thực hiện đầy đủ các nghĩa

vụ và trách nhiệm mà thôi. Nhưng nay, anh dần bắt đầu nghi ngờ về nhận

thức lúc đó.

Tề Xuyên ôm cô vào lòng, dém lại chăn rồi hôn lên

t