inh con thì anh tính sao đây?” Cô nhắc nhở anh.
Nghe thấy những lời của cô, Niếp Huân đầu tiên hơi sửng sốt một chút
lập tức nhớ tới mỗi lần đi đến khoa phụ sản từ phòng sinh truyền ra
tiếng rên rỉ thống khổ, anh cả người cứng đờ, mặt tái nhợt trong nháy
mắt biến thành trắng bệch đã thế lại còn thêm vẻ khinh hãi khủng hoảng.
“ Lão công anh đừng quá lo lắng quá được không?” Hà Xảo tình nắm lấy bàn tay anh, bất đắc dĩ thở dài nói.
“ Sinh con có nguy hiểm sao? Ang chưa hỏi qua bác sĩ vấn đề này?” Anh lấy vẻ mặt kinh hoàng nhìn cô.
“ Rất an toàn! Bằng không vì sao mà mỗi ngày đều có thêm tiểu oa nhi
được sinh ra đời. Anh thường theo em đi khám thai hẳn là đã nhìn thấy
phòng ấm của trẻ sơ sinh có rất nhiều em bé đáng yêu phải không? Em thật muốn sinh cục cưng nhìn xem cục cưng có bộ dáng giống ai, giống em hay
giống anh nha?”
Niếp Huân đột nhiên dùng sức lắc đầu.
“ Anh nghĩ gì mà lắc đầu?” Hà Xảo Tình ngạc nhiên hỏi
Anh lo lắng, trầm mặc không nói chỉ nhìn cô.
“ Anh chắc không lo lắng vấn đề an toàn lại đi lo lắng lúc sinh em sẽ bị đau đúng không? Lão công?”
Anh trầm mặc chứng minh là cô đoán đúng. Hà Xảo Tình không nhịn được
khẽ thở dài một tiếng, vòng tay ôm lấy cổ anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào
mắt anh.
“ Lão công.”
Cô ôn nhu kêu
“ Sinh con là thiên chức của mỗi người phụ nữ, em cũng là môt người
phụ nữ cho nên không có vấn đề gì đâu, anh phải tin tưởng em, không cần
lo lắng nhiều như vậy có được không?”
Niếp Huân bảo trì sự trầm mặc.
Cô nhị không được thở dài một tiếng.
“Lão công, em nhớ chúng ta nói qua muốn nhiều sinh vài cái đứa nhỏ sao? Nếu –”
“Không cần, một là đủ rồi!” Anh đột nhiên nhanh chóng đánh gãy nói, dọa cô nhảy dựng.
“Vì sao? Anh không phải muốn có một đại gia đình sao?” Cô kinh ngạc hỏi anh.
Anh lại trầm mặc không nói
Hà Xảo Tình đột nhiên hiểu được vì sao anh thay đổi quyết định, tất
cả đều là vì cô, bởi vì không nghĩ lại làm cho cô trải qua quá trình
mang thai vất vả như thế một lần nữa. Nam nhân thật sự là……
Cô dựa sát vào anh im lặng trong chốc lát, hơi chút bình phục lại tâm tình, mới lấy vi ngạnh tiếng nói nhẹ giọng mở miệng,
“Lão công, Em yêu anh.”
“Anh cũng yêu em.” Anh lập tức ôn nhu trả lời.
“Lão công.” Cô trầm mặc trong chốc lát lại gọi.
“Ân?”
“Anh có thể đáp ứng em một điều kiện?”
“Hảo.” Niếp Huân không cần suy nghĩ liền trả lời, còn tự động tự phát bồi thêm một câu,“Một trăm điều kiện cũng đáp ứng.”
“Lời này là anh nói nha.”
Hà Xảo Tình đột nhiên ngẩng đầu lên hướng anh mỉm cười nói.
Anh không chút do dự gật đầu, ôn nhu nhìn cô hỏi:
“Em muốn anh đáp ứng em chuyện gì?”
“Em muốn giúp anh sinh ba đứa nhỏ.” Cô kiên trì.
Niếp Huân ở trong nháy mắt cứng đờ, đồng thời trắng mặt.
“Ngoại trừ chuyện này.”
“Không được, anh đã đồng ý với em.”
“Lão bà……”
“Em mặc kệ, anh đã đồng ý với em, chúng ta một lời đã định. Cứ như
vậy đi, lão công.” Nói xong, không cho anh có cơ hội nói thêm cái gì,cô
hôn trụ anh.
Chúc mừng học viện Sùng Đạo ngày thành lập trường, hoan nghênh sinh
viên đã tốt nghiệp đồng học thăm trường tham gia các hoạt động lớn!
Hai hàng chữ vàng lấp lánh nổi bật trên nền đỏ, được treo ngay bên
trên cổng chính của học viện Sùng Đạo, hướng mọi người tuyên cáo hôm nay là một ngày đặc biệt.
Sáng sớm chưa đến bảy giờ, đã có sinh viên liền bắt đầu ra vào vườn
trường chuẩn bị làm việc , mà theo thời gian càng trễ, người tới càng
nhiều, sân trường không khí cũng càng lúc càng náo nhiệt.
Các nơi tổ chức hoạt động thể thao từng cái được triển khai, trận đấu bóng rổ, trận đấu bóng chày, thi điền kinh, đội cổ động viên,…
Sân trường hai mươi thước có rất nhiều các lều được dựng lên, kéo dài ít nhất dài một km, chật ních đủ loại kiểu dáng và hàng hóa muốn từ du
khách trên người đào ra tiền đến sạp, sống phóng túng đều có.
“Đại hội báo cáo, đại hội báo cáo, trận đấu của đội cổ động viên sắp
bắt đầu, thỉnh các nhân viên có liên quan chuẩn bị tập hợp.”
“Đại hội báo cáo, đại hội báo cáo, hiện tại có một bé trai tên Hoàng
Bách Đình chừng bốn tuổi, mặc áo vàng, quần dài màu nâu, cao khoảng
100cm. Thỉnh mọi nguòi hỗ trợ tìm kiếm đưa tới cổng lớn, cám ơn”
“Đại hội báo cáo, đại hội báo cáo……”
“Radio trường của em học thực việc.” Niếp Huân nắm tay lão bà, nhàn nhã tiêu sái ở ngắm rừng cây trên đường.
“Là nha, đại hội báo cáo cái không ngừng.” Hà Xảo Tình gật đầu đồng ý, vừa ăn bạch tuộc nướng.
thời kì nôn nghén của cô đã hoàn toàn chấm dứt, tổng cộng hai tháng,
hiện tại cô ăn cái gì cũng không cảm thấy buồn nôn muốn ói ra, thật tốt. Bất quá người cao hứng nhất hẳn là phải kể tới lão công bên cạnh cô, mà không phải bản nhân cô.
“Đúng rồi, mục đích em tới nơi này hôm nay, không phải cùng người ta
có ước hẹn sao? Các em ước hẹn ở đâu, đã đến giờ chưa?” Niếp Huân đột
nhiên nghĩ đến nhắc nhở cô.
“Thời gian thật là nhanh đến, bất quá em không nghĩ đúng giờ đến.” Hà Xảo Tình nhìn một chút đồng hồ nói.
“Vì sao?”Anh khó hiểu hỏi.
“Bởi vì họ ba người nhất định tới muộn.” Cô phiết môi nói.
“Em làm sao mà biết?” Biết trước nha.
“Giác quan thứ s
