yêu anh, rất rất yêu anh, yêu đến mức không muốn chia tay anh, không muốn mất đi tình yêu của cô, càng không muốn rời xa anh, nhưng cô không thể nào đem bất hạnh của mình đổ lên đầu anh.
Một ngày, hai ngày, ba ngày, đều đã qua ba ngày, không biết ba ngày nay anh đang làm cái gì, có đi tìm cô hay không? Có phải nổi giận với cô? Hoặc hận cô?
Thời gian vẫn như một dòng chảy chậm rãi trôi qua, mà thời gian của cô giống như đã dừng lại tại thời điểm ba ngày trước lúc rời khỏi anh, trong tâm đau đến chết lặng, những giọt nước mắt không ngừng rơi.
Không phải nói thời gian có thể xóa nhòa hết tất thảy mọi thứ sao? Vì sao cô lại đau đớn đến vậy, đau đớn cùng với nỗi nhớ thương anh trái lại càng ngày càng thêm sâu đậm, không có phai nhạt đi phần nào?
Cốc…cốc.
Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, cô nhanh chóng lau nước mắt trên mặt đi, giả bộ vẻ mặt thờ ơ không để ý, nhưng mà hốc mắt sưng đỏ thì không thể lừa được ai cả.
Hai chị em đẩy cửa mà vào vừa hay nhìn thấy hai hốc mắt sưng đỏ như quả hạnh đào, biết ngay là vừa rồi nhất định cô đang khóc.
“Chị tư.” Hà Xảo Ngọc ưu thương nhìn cô, nhẹ giọng gọi.
“Hai chị em như thế nào lại cùng nhau đến thế này?” cô miễn cường cười vui hỏi, một chút, không thể ngăn cản chình mình hy vọng:
“Có người đến tìm chị sao?”
Hà Xảo Lệ đối cô lắc đầu, Xảo Ngọc rốt cuộc nhịn không được mà thốt ra:
“Chị tư, rốt cuộc chị đang đợi người nào? Có phải bạn trai hay chị hay không? Chị không phải đang mang thai đó chứ?”
“Không có.” Hà Xảo Tình ngẩn người, bỗng nhiên lắc đầu phủ nhận.
“Chị không cần phải gạt em!” cô không chịu được đối với chị mình lớn tiếng kêu lên:
“Nhất định chị đang mang thai đúng không? Chị là vì hai bọn em nên mới trở về đây kết hôn đúng hay không? Nếu không phải vì bọn em, chị có thể cùng người mình yêu trong lòng ở cùng một chỗ hay không? Chị nói cho em biết!”
“Xảo Ngọc…” Hà Xảo Lệ muốn ngăn cản em gái, đột nhiên lại bị phẫn nỗ của cô chuyển hướng làm cho hoảng sợ.
“Chị năm, chị còn muốn bảo thủ đến bao lâu nữa?” cô đối với chị gái lớn tiếng hỏi.
“ Ai mới là người quan tâm chân chính đến chúng ta, đối với chúng ta tốt nhất, ai là người vì chúng ta mà hy sinh tất cả, chẳng lẽ cho đến bây giờ chị vẫn chưa nhìn ra sao? Thật sự chị muốn chị tư vì chúng ta, vì một gia đình không có nổi một tia ấm áp kia, vì cái tên chỉ biết gây chuyện thị phi khắp nơi kia, còn có thể động thủ hy sinh tất cả hạnh phúc cả đời của chị em gái chúng ta cho cái tên anh trai suốt ngày đi đánh nhau như vậy?”
“Chị muốn làm đứa con gái ngoan, cháu gái ngoan, chị tự làm đi! Chị muốn thay chị tư xuất giá thì gả đi đi, em mặc kệ chị. Em muốn cùng chị tư đi khỏi chỗ này, hiện tại đi luôn.” Cô phẫn nộ nói xong, bước đi đến trước mặt chị tư, thân thủ đem người ngồi trên giường kéo đứng dậy.
“Chị tư, đi, chúng ta đi khỏi nơi này.”
Đột nhiên Hà Xảo Tình bị em gái kéo đứng dậy, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích gì.
“Chị tư?”
“Cám ơn em, Xảo Ngọc. nhưng mà chị không thể đi.” Cô nhẹ nhàng đem tay đứa em gái yêu tách ra, ách thanh lắc đầu.
“Vì sao?” Hà Xảo Ngọc kinh hách lớn tiếng hỏi:
“Chị năm phải gả đi thì kệ chị ý, không ai ép buộc chị ý cả, là chị tự nguyện, chị căn bản là không cần phải lo lắng cho chị ý. Chị năm, nói chuyện với chị ý nha!”
Từ nhỏ cô đã thích nhất chị tư, thích chị xinh đẹp tự tin, thích tính cách kiên cường độc lập của chị, thích dũng khí đối đầu với ông nội của chị, ba ba theo để cố gắng. Cô chưa từng thấy chị tư khóc, cho dù là bị anh trai hãm hại, bị thầy cô ở trường trách phạt, hoặc như năm đó một người rời xa nơi chôn rau cắt rốn đến Đài Bắc tự đơn phương độc mã kiếm việc làm.
Chị vẫn luôn dũng cảm kiên cường như vậy, uy vũ bất khuất, tình nguyện đổ máu chứ không rơi lệ, nhưng đã qua ba ngày nay, nước mắt chị vẫn tuôn chảy như suối không có dấu hiệu ngừng lại.
Mỗi ngày đều lấy nước mắt để rửa mặt thì chị tư không phải là chị tư của cô, chị tư của cô là tràn ngập tự tin, kiên cường lại vô cùng xinh đẹp. Cô muốn tìm chị tư quen thuộc của mình, mặc kệ muốn cô trả giá cái gì, làm cái gì, hoặc hy sinh ai cũng có thể, cô không cần.
“Chị tư, Xảo Ngọc nói rất đúng, em là tự nguyện, chị không cần phải xen vào.” Hà Xảo Ngọc cúi đầu, nhẹ giọng khàn khàn nói.
Hà Xảo Tình lắc lắc đầu, đang định mở miệng nói, đột nhiên cửa khách sạn đột nhiên bị người dùng lực đẩy mở ra.
“Việc lớn không tốt rồi, Xảo Ngọc!” Vương Vĩ Kiệt bỗng nhiên vọt vào trong phòng, vẻ mặt vội vã lên tiếng kêu. Hắn là thanh mai trúc mã của Xảo Ngọc, cũng là hàng xóm cùng lớn lên từ nhỏ.
“Vương Vĩ Kiệt, cậu vào không gõ cửa nha!” Hà Xảo Ngọc nhanh chóng lau đi nước mắt còn đọng trên hốc mắt, lớn tiếng hướng hắn phát hỏa.
“Thực xin lỗi, nhưng mà vừa rồi mẹ tớ gọi điên thoại tới hỏi tớ, có phải ở chung với cậu một chỗ không? Đang có một đống cảnh sát đến nhà cậu đấy, nghe nói muốn bắt anh cậu.” Vương Vĩ Kiệt lập tức giải thích tại sao bản thân lại xuất hiện ở đây.
“Cái gì?” Hà Xảo Ngọc ngây người một chút,
“Cậu nói cái gì? Cái gì cảnh sát, nói lại lần nữa xem.”
“Kể ra tình hình như thế nào tớ cũng không r