lại để cho
cô ta nằm trên giường mình, thậm chí còn ngủ trước ngực mình nữa.
Dưới động tác thô bạo của anh, rốt cuộc Phong Vũ Vọng cũng mở mắt ra.
Đưa tay dụi mắt, lúc liếc thấy Kiều Nhung Ngọc đang đứng bên cạnh cửa,
anh lập tức mở to mắt, vội vàng thoát khỏi tay của Bạch Dật Phong rồi
vui sướng chạy đến bên cô.
“Nhung Nhung, em đã về rồi, đúng là anh vừa tỉnh dậy là em đã trở về
rồi.” An hoàn toàn không để ý tới mình vẫn còn khỏa thân cùng với những
người khác trong phòng.
Bạch Dật Phong cầm lấy quần áo được gấp gọn gàng ở trên giường, ném tới trên đầu anh.
“Em mặc quần áo vào trước đã.”
“A.”
Cầm lấy quần áo, anh mới phát hiện mình hoàn toàn không mặc gì, anh nhớ
là mình đâu có cởi sạch như vậy đâu. Tuy hơi khó hiểu nhưng anh cũng
chẳng nghĩ nhiều, chỉ cầm lấy quần áo rồi mặc vào.
Lúc này, anh mới chú ý đến người đang quỳ gối khóc đến thê thảm trên mặt đất. Anh khó hiểu nhìn về phía Kiều Nhung Ngọc: “Nhung Nhung, đây là…”
Kỳ lạ thật, sao lại có một người khóc đến thương tâm như vậy ngã vào trong phòng bọn họ chứ.
Má Lỗ cùng đám người hầu trong nhà nghe thấy tiếng khóc liền ồn ào chạy đến.
“Tiểu Mộng?”
Má Lỗ nhìn thấy người khóc lại chính là cháu gái mình liền ngỡ ngàng
gọi. Không phải chỉ bảo nó mang sữa lên sao? Sao giờ lại biến thành
không mặc quần áo chỉ quấn chăn quanh người ngã vào phòng vợ chồng cậu
chủ khóc lóc rồi. Nhìn vẻ mặt khác thường của cô chủ cùng cậu ba, trong
lòng bà chợt lo lắng, không phải là Tiểu Mộng đã làm sai chuyện gì chứ?
“Bác!” Cô vội vàng đứng lên rồi nhào vào trong lòng má Lỗ, trong lúc đó vẫn không quên nhỏ thêm vài giọt nước mắt.
“Cô chủ, đây là…” Hy vọng không phải như bà nghĩ.
Không đợi người khác lên tiếng, Tiểu Mộng giành trước kể lể.
“Bác nhất định phải làm chủ cho cháu, cậu chủ…Cậu chủ, cậu ấy…” Cô cố ý ấp úng nói không rõ ràng khiến cho người khác hiểu lầm.
“…Như thế này…Về sau cháu phải sống thế nào đây…” Dứt lời, lại cố tình khóc to hơn.
Lời của cô làm cho má Lỗ càng thêm hoảng sợ, đám người hầu đứng bên cạnh cửa cũng bị dọa cho ngây người.
Bọn họ đều biết cậu chủ ngốc nghếch nhưng cô Tiểu Mộng này bình thường
cũng rất hiểu chuyện nên chắc sẽ không lấy sự trong sạch của bản thân ra nói lung tung đâu, lần này phiền phức to rồi.
Đứng ở bên ngoài, đám người hầu cùng má Lỗ đều hướng ánh mắt nhìn về phía Kiều Nhung Ngọc.
Kiều Nhung Ngọc chẳng hề để ý đến ánh mắt của mọi người, vẫn cứ nhìn chằm chằm Phong Vũ Vọng.
“Nhung Ngọc?” Bạch Dật Phong có chút lo lắng, tình huống hiện giờ vẫn chưa rõ ràng, không biết cô sẽ có phản ứng gì.
“Nhung Nhung, chuyện gì đang xảy ra vậy?” Phong Vũ Vọng mặc quần áo tử
tế, đứng ở bên cạnh kéo kéo tay cô, khó hiểu hỏi. Anh hoàn toàn không
biết đang xảy ra chuyện gì nữa.
Kiều Nhung Ngọc đương nhiên là tin tưởng Phong Vũ Vọng, nhưng cảnh tượng chấn động lúc nãy vẫn khiến cô kinh hãi và đau lòng. Trong khoảnh khắc
đó, cô đã hiểu rõ một chuyện, cô không thể lúc nào cũng ở bên cạnh để
bảo vệ anh được. “Mọi người đang ầm ỹ gì vậy?” Phong Long Sinh vừa từ bên ngoài trở về,
sau khi vào nhà lại không thấy bất kỳ một người nào, hóa ra là chạy hết
đến phòng của con trai mình. Bên trong tiếng xì xào bàn tán của mọi
người còn có tiếng khóc của một cô gái nữa.
Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía người đến.
“Ông chủ!”
Má Lỗ đang bận an ủi cháu gái khóc sướt mướt của mình nên chỉ có thể
đứng nhìn ông, bà thật không biết nên giải thích sự hỗn loạn này như thế nào nữa.
Tiểu Mộng vô cùng nhạy bén, lập tức rời khỏi lòng má Lỗ, vội quỳ xuống
rồi ngẩng mặt lên để lộ ra đôi mắt khóc đến sưng đỏ khiến cho mọi người
đều đồng tình với mình.
“Ông chủ, xin ông làm chủ cho Tiểu Mộng ạ.”
Đám người hầu bên ngoài gần như đều tin lời nói của Tiểu Mộng, dù sao thì cô ta cũng khóc đến thương tâm như thế mà.
Khẽ nhíu mày, nhìn cô gái giúp việc mà đến chính ông cũng không còn nhớ
rõ tên cùng mặt mũi, hỏi: “Cô bảo tôi làm chủ cái gì cho cô?”
Nhỏ giọng khóc lóc, sau đó cô cúi đầu, ấp úng nói: “Cậu chủ...Cậu chủ ép buộc con...Con...Đã...Là người của cậu chủ rồi...”
Lời của cô khiến cho Phong Long Sinh vô cùng khiếp sợ. Vừa bước vào
phòng, ông liền nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của con dâu, vẻ mặt mờ mịt , chẳng biết đã xảy ra chuyện gì của con trai cùng vẻ mặt đăm chiêu của
Bạch Dật Phong.
Nhìn sắc mặt trắng bệch của con dâu khiến ông có chút đau lòng, sau đó
liền tức giận nhìn về phía con trai, nghiêm khắc hỏi: “Vũ Vọng, con nói
cho cha biết đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Chuyện gì xảy ra ạ?” Anh hoàn toàn không biết gì cả, anh chỉ biết là,
anh vừa tỉnh dậy liền nhìn thấy Nhung Nhung nên rất vui mừng thôi.
Nhìn vẻ mặt của con trai, Phong Long Sinh lập tức biết chuyện có chút bất thường, ông liền hỏi trực tiếp luôn.
“Con có ngủ cùng với cô gái kia không?” Ông chỉ vào Tiểu Mộng đang được người khác đỡ dậy.
Theo hướng tay ông nhìn về phía Tiểu Mộng, anh lập tức nhíu mày.
“Cô ấy là ai ạ?” Trong mắt, trong lòng anh chỉ có một mình Kiều Nhung
Ngọc nên anh không hề để ý đến những người khác, cho dù Tiểu Mộng đã ở
tro