vị chua
trong miệng. Uống một ngụm rồi nhổ đi, cô cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.
“Lần trước con đi kiểm tra đã hỏi qua rồi, bác sĩ nói đó là hiện tượng
bình thường.” Thực ra, lúc trước cô đi kiểm tra còn chưa có bị nôn
nghén, chỉ thuận tiện hỏi thôi, ai ngờ mới qua mấy ngày mà đã bị nó hành hạ rồi.
“Nhung Nhung...” Phong Vũ Vọng vô cùng lo lắng cho cô, thấy cô trong khoảng thời gian này luôn mệt mỏi, anh lại cảm thấy
đau lòng.
"Không sao đâu, anh đừng lo." Cô nắm tay anh, dịu dàng an ủi
"Anh nghĩ em vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra lại đi." Mạnh Triết lên
tiếng khuyên bảo. Hiện tại nhìn vẻ mặt, thân thể cô ddefu kém hơn nhiều
so với lúc mới mang thai.
"Đúng thế, em vẫn nên đi kiểm tra lại đi." Nhậm Ngã Hàng nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Vũ Vọng, cũng rất đau lòng.
"Nhân tiện hỏi một chút xem có biện pháp gì giảm bớt tình trạng nôn nghén này hay không." Đồ Vũ cũng chen miệng vào.
Hàng ngày, lúc ăn cơm thấy nôn nghén như vậy hại anh chẳng còn thèm ăn
nữa. Kéo kéo quần áo trên người mình, anh lại cảm thấy mình gầy đi một
chút rồi.
"Đúng đó, vừa khéo ngày mai anh không có bận gì cả, anh sẽ đưa em đi." Bạch Dật Phong đưa ra đề nghị.
Phong Long Sinh đồng ý ngay lập tức.
"Cũng được, ngày mai Dật Phong đưa Nhung Ngọc đi kiểm tra xem." Vất vả
lắm mới kiếm được con dâu tốt, ông cũng không muốn cô xảy ra chuyện gì.
"Con cũng muốn đi." Vừa nghe nói cô phải ra ngoài, Phong Vũ Vọng vội kêu to.
"Em trai à, em ngoan ngoãn ở nhà đi, để Dật Phong đưa Nhung Ngọc đi rồi sẽ đưa cô ấy về cho em." Mạnh Triết nói.
"Nhưng mà...." Anh không muốn rời khỏi Nhung Nhung. Tuy anh chẳng giúp
được gì nhưng cha và cha vợ đã từng dặn, chỉ cần anh ở cùng Nhung Nhung
thì bọn họ sẽ thoải mái hơn rất nhiều, cho nên anh vẫn muốn ở cùng cô.
"Vũ Vọng." Đồ Vũ nghiêm mặt nhìn anh, nghiêm túc nói.
"Hiện tại, tình huống của vợ em rất đặc biệt, em đi theo lại phải chăm
sóc em nữa, đến lúc đó vợ em sẽ rất mệt mỏi đó." Dù sao hiện tại nó có
làm chuyện gì tùy hứng, chỉ cần lôi Nhung Ngọc ra là hoàn toàn có thể
ngăn cản nó.
Vừa nghe thấy Nhung Ngọc sẽ mệt mỏi, anh lập tức gật đầu đồng ý ngoan ngoãn ở nhà chờ cô.
"Con trai à, con bế Nhung Ngọc về phòng nghỉ ngơi đi, cha thấy săc mặt
nó càng ngày càng kém đó." Phong Long Sinh nhìn khuôn mặt trắng bệch
cùng với dáng vẻ có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào của Kiều Nhung Ngọc,
liền vội vàng nói.
"vâng ạ." Anh đi đến ôm lấy cô, rời khỏi phòng ăn nhanh chóng về phòng.
"Cô ấy không có việc gì đó chứ?" Nhậm Ngã Hành vô cùng lo lắng cho cô.
Tuy bình thường anh cũng không thích cô lắm, nhưng dù sao thì cô vẫn là
một phần của nhà họ Phong, lại còn đang mang bảo bối quý giá nhất của
nhà họ cho nên anh cũng phải quan tâm đến cô một chút.
"Trước kia, mẹ Vũ Vọng mang thai nó cũng không vất vả đến thế đâu."
Phong Long Sinh nhìn thấy cô như vậy, chợt cảm thấy vợ mình lúc đó cũng
rất vất vả nhưng lại không có phản ứng lớn như Nhung Ngọc, song chắc
cũng chẳng mấy dễ chịu. Hơn nữa, sức khỏe của Nhung Ngọc vẫn còn tốt hơn vợ mình rất nhiều.
Đỗ Vũ lắc đầu, tỏ vẻ không chịu nổi: "Nếu lúc phụ nữ mang thai đều vất
vả như thế thì sau này chắc con cũng không dám để vợ mình mang thai
nữa."
Mạnh Triết liếc anh một cái, tức giận mắng: "Có giỏi thì em cứ cưới vợ
về rồi cả đời không chạm vào cô ấy xem." Nói lời ngu ngốc gì thế không
biết.
"Hả?" Dọa người à, nghĩ cũng không muốn nghĩ nữa, khó khăn lắm mới cưới
được vợ lại không co chạm vào, vậy thì cưới vợ về làm cái gì chứ.
"Có lẽ... Rất khó thực hiện... Không chạm vào...." Vậy phải làm sao bây
giờ, hiện tại nhìn vợ người ta mang thai đã khổ sở như thế, nếu sau này
vợ mình mang tha thì anh sẽ khổ sở đến mức nào nữa.
"Anh có hay không cũng đều được mà." Bạch Dật Phong chế giễu anh.
"Đúng thế, đầu óc vô dụng." Nhậm Ngã Hành cũng góp tiếng.
"Cái gì gọi là có hay không đều được." Anh tức giận đến giậm chân.
"Hai đứa không thấy Nhung Ngọc mang thai rất vất vả sao? Hai đứa nhẫn
tâm để vợ minh chịu khổ sao?" Chết tiệt, lại dám ghét bỏ anh, anh như
vậy gọi là biết suy tính sâu xa, suy nghĩ lâu dài.
"Em còn chưa có vợ." Nhậm Ngã Hành đứng dậy, bỏ khăn ăn trong tay xuống, tức giận đáp lại anh rồi rời đi.
"Ha ha, em cũng chưa kết hôn." Bạch Dật Phong bật cười to, hướng về phía Phong Long Sinh khẽ gật đầu rồi cũng đi ra khỏi phòng ăn.
"Anh cũng chua có đối tượng." Mạnh Triết đứng dậy rồi cũng đi ra ngoài.
.......
Nhìn ba người bọn họ lần lượt đi khỏi, Đỗ Vũ hoàn toàn sửng sốt, một lúc sau mới hồi thần.
"Em cũng chưa có bạn gái... Em chỉ là..." Lẩm bẩm nhìn về phía cha nuoi.
Phong Long Sinh nở nụ cười, cười vô cùng vui vẻ. Bốn đứa nhỏ này, thật là, quá hài hước mà.
Nhìn thấy ông cười, Đỗ Vũ cũng đành cam chịu, lủi thủi rời khỏi phòng ăn.
Đứng im lặng một bên, Tiểu Mộng vẫn âm thầm quan sát tình hình, trong
lòng đã dần hình thành lên một kế hoạch, ngày mai chính là ngày tốt
nhất. Mấy cậu chủ kia phải đi làm, người không đi làm thì phải đưa cô
chủ đến bệnh viện, ông chủ cũng không có nhà, vậy chỉ còn mỗi cậu Vũ
Vọng ở nhà thôi. Đó chính là lúc