Chồng Khờ Không Nghe Dạy

Chồng Khờ Không Nghe Dạy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323432

Bình chọn: 9.5.00/10/343 lượt.

thành Người Khổng Lồ xanh, anh giận đến mức toàn thân tái mét, duỗi ngón tay run run chỉ về phía cô.

“Cô đứng yên ở đó cho tôi, cấm nhúc nhích.”

Anh lùi về phía sau vài bước, đảo mắt khắp nơi tìm “vũ khí”, ngoài miệng lại nói: “Cấm nhúc nhích, chờ tôi qua đó chỉnh chết cô.”

Điền Bảo Bối làm mặt quỷ: “Biết anh muốn chỉnh chết tôi còn đứng yên cho anh chỉnh, anh nghĩ tôi cũng ngu xuẩn giống anh sao?”

Chiến tranh gia đình bùng nổ như vậy đó, hai người bọn họ cũng không quan tâm ranh giới gì nữa, đánh đến trời đất quay cuồng, Diệp Tỉnh An đuổi theo Điền Bảo Bối lên mấy tầng lầu, chạy tới chạy lui, vớ được cái gì có thể ném liền ném về phía Điền Bảo Bối.

Sau mấy lần rượt đuổi, tình thế bị đảo ngược, Điền Bảo Bối lại đuổi theo Diệp Tỉnh An, cô không dùng “vũ khí” gì, đuổi theo mấy bước dài liền nhảy lên lưng Diệp Tỉnh An, ôm lấy anh mà đánh.

Điền Bảo Bối thoạt nhìn thì thật đáng yêu, nhưng từ nhỏ sức lực đã lớn kinh người, lại bởi vì nhà cô vốn là võ đường, trải qua nhiều lần huấn luyện, cho nên việc quật ngã Diệp Tỉnh An, một người đàn ông cao hơn một mét chín mươi dễ như trở bàn tay.

Đó cũng là một trong những lý do Diệp Tỉnh An không thích Điền Bảo Bối, cho nên mỗi lần anh cùng cô so chiêu đều phải tìm trước một thứ gì đó để phòng thân.

Rất nhanh, hai người chiến tranh lại từ anh chạy tôi đuổi dần dần trở thành một mình anh bị đánh, cho đến khi phòng khách truyền đến tiếng điện thoại, bọn họ mới tạm thời đình chiến.

Diệp Tỉnh An thở hồng hộc chạy ra nghe, trên lưng còn cõng theo Điền Bảo Bối có lực sát thương mười phần, bảo vệ chỉ nói bọn họ nhìn xuống dưới lầu, Diệp Tỉnh An trong nháy mắt liền hiểu lý do tại sao, cõng Điền Bảo Bối đi đến bên cạnh bức tường kính, chỉ thấy một đám người vây quanh khuôn viên trước nhà xem náo nhiệt.

Lúc này đang là mười một giờ trưa, bầu trời sáng sủa, bức tường bằng kính hoàn toàn trong suốt, cho nên những người đi ngang qua đây sẽ tận mắt nhìn thấy cảnh chiến tranh gia đình, tụm năm tụm ba kéo nhau vào cùng xem náo nhiệt, hóng hớt một chút chỉ thiếu điều không cầm hạt dưa vừa cắn vừa xem thôi.

Diệp Tỉnh An chầm chậm hít thở, đi đến một bên nhấn nút, sau đó bức tường thủy tinh trở nên tối hẳn.

Mọi thứ bên trong đều bị che khuất, thân thể anh chợt vung lên, đem Điền Bảo Bối quăng xuống đất, sau đó tức giận nói: “Đây là lần thứ mấy làm trò cười cho người khác rồi?”

Điền Bảo Bối bĩu môi: “Ai bảo anh chả bao giờ nhớ phải ấn nút.”

Diệp Tỉnh An phát điên quát: “Bởi vì lần nào cũng bị cô chọc tức muốn điên rồi nên cái gì tôi cũng không nhớ.”

Điền Bảo Bối tạm dừng động tác: “Được rồi, không cần ầm ỹ, hôm nay ngừng chiến.”

Cô bò dậy đứng lên trên thảm, nhón chân đi đến trước mặt Diệp Tỉnh An, hơi chột dạ chỉ lên gương mặt tuấn tú của anh: “Cái kia. . . . . . .Tôi giúp anh xử lý vết thương trên mặt một chút.”

Diệp Tỉnh An sờ sờ mặt, lúc này mới cảm thấy đau nhức, chạy đến soi gương, chỉ thấy mặt mũi của mình bầm dập, anh ném mạnh gương xuống, lại nghe một tiếng Rắc..c.. vang lên, bả vai của mình cũng bị cô làm trật khớp.

Diệp Tỉnh An dùng sức chỉnh lại mái tóc của mình, nhìn về phía Điền Bảo Bối quát: “Cô tránh xa tôi ra một chút, không phải đã nói là không được đánh thật rồi sao, sao cô lại làm trái với quy tắc?”

Điền Bảo Bối chu mỏ, vẻ mặt vô tội: “Người ta không cẩn thận thôi mà.”

Diệp Tỉnh An gần như muốn mắng chửi người: “Cô mà không cẩn thận một lần nữa, chắc tôi sẽ nằm trong nhà tang lễ mất.”

Điền Bảo Bối cười cười: “Anh không cần hẹp hòi như vậy.” Thật ra thì cô cảm thấy một người đàn ông cao lớn như Diệp Tỉnh An lại bị chính mình đánh đúng là một chuyện rất thú vị, nhất là bộ dạng lúc anh bị thương thật đáng yêu nha.

Diệp Tỉnh An dùng sức chỉ về phía cô, tức giận đến mức khóe miệng run lên, nhưng cuối cùng lại không nói gì, bực bội xoay người đi ra ngoài xử lý vết thương.

Điền Bảo Bối le lưỡi, thở dài một hơi, bờ vai nhỏ cũng hạ xuống, sau đó tức giận gõ lên đầu mình một cái, lại như vậy rồi, rõ ràng lúc đầu là muốn tìm cách để giữ Diệp Tỉnh An ở lại, tự nhiên lại ầm ỹ, hơn nữa tại sao lại làm anh ấy bị thương? A a a, thật đáng ghét! Điền Bảo Bối vùi mặt vào trong gấu bông, gào thét một tiếng.

Mấy phút sau, Diệp Tỉnh An mặt mũi bầm dập xông vào: “Điền Bảo Bối, tôi muốn ly hôn với cô!”

Vết thương của Diệp Tỉnh An chưa lành thì lại bị Cửu thúc gọi đến.

Vì muốn chắc chắn hai vợ chồng chung sống hòa thuận, mỗi tháng Cửu thúc đều ghé qua cùng hai vợ chồng ăn một bữa cơm.

Nhưng hôm nay, Diệp Tỉnh An quyết định sẽ nói ra chuyện mình muốn ly hôn, mặc dù Diệp Tỉnh An biết lần này có thể sẽ một đi không trở lại, nhưng nếu tiếp tục cuộc sống như thế này với Điền Bảo Bối, anh sẽ chết sớm, trái phải gì cũng chết, không bằng chết trong tay Cửu thúc, thế là mang theo ý chí “Gió hiu hiu thổi, sông Dịch lạnh ghê”*, Diệp Tỉnh An lên đường đi về Tây thiên.

( Nguyên Văn : 风萧萧兮易水寒 : Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn. Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn.

Gió thổi sông Dịch lạnh lùng ghê, tráng sĩ một đi không trở về – Đây là hai câu hát của Kinh Kha trên sông Dịch trước k


Teya Salat