Polaroid
Chồng Khờ Không Nghe Dạy

Chồng Khờ Không Nghe Dạy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323452

Bình chọn: 10.00/10/345 lượt.

nào?”

Điền Bảo Bối cau mày, cắn môi để không phát ra tiếng rên rỉ: “Nhưng Co. . . Coca sẽ giết chết tinh trùng.”

Diệp Tỉnh An xấu xa cười một tiếng: “Rồi em sẽ biết tinh trùng của anh có bị giết hay không?” Vừa nói xong, anh lại bắt đầu mạnh mẽ thúc vào rồi lại rút ra, Điền Bảo Bối không còn cơ hội kháng nghị.

Sau đó, khuyên mãi nhưng Diệp Tỉnh An vẫn không thay đổi, mỗi đêm anh sẽ uống một lon Coca rồi mới bò lên giường, biện pháp cứng mềm gì Điền Bảo Bối đều đã thử, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là bỏ qua.

Cứ như vậy hai tuần lễ trôi qua, Điền Bảo Bối xách theo túi plastic ủ rũ đi về nhà, sau đó chậm rãi đi vào toilet, để Diệp Tỉnh An đứng ngoài cửa.

Theo thường lệ, cô lấy ra que thử thai, mở ra, để vào phía dưới, đợi ba mươi phút sau, cô thờ ơ nhìn lướt qua, bỗng nhiên ánh mắt run lên.

Cô có thai. . . . . . cô thế nhưng lại có thai!

Điền Bảo Bối mở cửa xông ra ngoài, hai tay vỗ lên mặt Diệp Tỉnh An một cái, đau đến nỗi trong lòng anh hung hăng chửi tục.

Điền Bảo Bối vẫn hưng phấn dị thường: “Em có thai, em thế nhưng lại có thai rồi, làm sao em có thể mang thai?”

Diệp Tỉnh An cũng ngẩn người, sau đó sắc mặt trì độn, có chút vui sướng từ trong lòng dâng lên, khóe môi không tự chủ toét ra, mặc dù cho tới giờ anh cũng không muốn sinh đứa thứ hai, nhưng lại nghe Điền Bảo Bối mang thai lần nữa làm lòng anh cảm thấy mừng như điên, giờ phút này anh mới hiểu rõ, chỉ cần là con của anh và cô, cô muốn sinh bao nhiêu anh đều nguyện ý.

Vì vậy, Diệp Tỉnh An giơ tay ôm lấy bả vai của Điền Bảo Bối, nhìn cô nói từng câu từng chữ: “Như thế nào? Tinh trùng của anh có vấn đề sao?”

Mặt của Điền Bảo Bối đỏ lên.

“Coi như là anh ngâm mình trong Coca đi nữa thì cũng có thể làm cho em mang thai.”

Anh cao hứng cười để lộ ra hàm răng trắng, đột nhiên đem Điền Bảo Bối bế lên, xoay một vòng.

Điền Bảo Bối hét lên mấy tiếng, sau đó cũng bắt đầu cười khanh khách, không nhịn được lớn tiếng hỏi: “Anh có thể để cho em mang thai sao?”

Diệp Tỉnh An lớn tiếng đáp lại: “Tại sao không? Chúng ta sinh xong đứa thứ hai, sẽ sinh thêm đứa thứ ba, thứ tư, thứ năm. . . . . Anh muốn làm cho em sinh thật nhiều, thật nhiều cục cưng, sau đó sẽ tạo thành một đội ngũ.” Nói xong anh cũng cười haha, ôm Điền Bảo Bối xoay không ngừng.

Ánh mắt của Điền Bảo Bối cũng cười híp lại, đột nhiên nói to: “Học trưởng, em yêu anh!”

Diệp Tỉnh An ngừng lại một chút, tiếp tục xoay vòng vài cái, đột nhiên ôm lấy Điền Bảo Bối cùng ngã trên sofa.

Điền Bảo Bối sợ hết hồn, nhắm mắt thật chặt, sau đó lại mở ra, nhìn thấy khuôn mặt của Diệp Tỉnh An gần trong gang tấc, hô hấp của anh nóng rực.

Diệp Tỉnh An nhìn thật sâu vào trong đôi mắt cô, sau đó chậm rãi, chậm rãi tiến sát vào, dùng giọng nói dịu dàng nhất nói cho cô biết: “Anh cũng yêu em, Bảo Bối của anh.” Nói xong liền cúi xuống hôn lên môi cô.

Hốc mắt Điền Bảo Bối đỏ lên, cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Ánh nắng nghiêng vào, xuyên qua bức tường thủy tinh rực rỡ, chiếu vào một phòng ấm áp, chờ đợi bọn họ là vô hạn, là muôn vàn. . .muôn vàn hạnh phúc.

- Hoàn -