au Ninh Quân Hạo, nhưng khi cô phát hiện ở trên bàn ngoại trừ chiếc bút cô đặt lên tờ giấy thì không còn gì cả, lập tức nghi hoặc nhìn Ninh Quân Hạo nói: “A…Tại sao lại không có ở đây?”
“Hoa Ngữ Nông, em nghe rõ cho anh, nơi này là nước Pháp, không phải thành phố Y, vốn tiếng Pháp đến gọi cơm còn không được của em ở đây không có chút tác dụng nào hết, nếu sau này em cứ tiếp tục chạy loạn như vậy, nhỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sẽ không ai có thể chịu trách nhiệm được hết, hiểu chưa?” Vẻ mặt của anh vô cùng nghiêm túc nhìn cô, có vài phần cảnh cáo nói.
“Vâng…Xin lỗi, em biết mình sai rồi, em…em không nên như vậy…” Hoa Ngữ Nông bị thái độ của anh doạ sợ, vội vàng nói xin lỗi, mặc dù cô vẫn như cũ không hiểu lý do vì sao anh tức giận.
Ninh Quân Hạo nghe thấy cô nói xin lỗi nhưng sắc mặt vẫn không dịu đi chút nào, anh bỗng đứng thẳng người, nhìn Hoa Ngữ Nông đang ngồi trên ghế salon bị doạ không nhẹ thật sâu, sau đó không nói câu nào, xoay người đi về phía cửa, bước ra khỏi phòng.
Hoa Ngữ Nông nhìn theo bóng lưng anh rời đi, trong đầu ngoại trừ kinh ngạc cũng chỉ còn lại một dấu chấm hỏi to đùng.
Cô thật sự không hiểu, chẳng qua mình chỉ đi xuống dưới ăn gì đó một chút thôi, sao anh lại tức giận đến thế, hơn nữa, cô cũng có để lại lời nhắn mà, anh không thấy sao?
Sau khi Ninh Quân Hạo rời đi, không khí vốn khẩn trương trong gian phòng dần bình tĩnh lại, Hoa Ngữ Nông vùi người ngồi trên sô pha, trong đầu vẫn quay quay không tỉnh, cảm giác không biết nên theo ai, đây là lần đầu tiên cô thấy Ninh Quân Hạo tức giận, thật không ngờ bình thường dáng vẻ anh nhã nhặn lịch sự như thế mà bên trong lại cất giấu sự lạnh lùng đáng sợ, giờ phút này, hiểu biết về anh của cô lại tăng thêm một tầng nữa.
Ngồi yên trên ghế sofa hơn hai mươi phút, chuông cửa bỗng bất ngờ reo lên. Hoa Ngữ Nông giật nảy mình vì tiếng chuông chói tai ấy, là anh trở về sao? Cô thầm nghĩ trong lòng, nhanh chóng đứng dậy rời khỏi ghế salon, chạy đến mở cửa.
Khi cửa phòng mở ra, vẻ mong đợi trên mặt cô nháy mắt trở thành sự thất vọng.
“Trợ lý Lâm, sao lại là anh?” Nhìn Lâm Tuấn Hiền đang đứng ở cửa, cầm trong tay một hộp đựng thức ăn, cô có chút tò mò hỏi.
“Tổng tài biết cô chưa kịp ăn gì nên dặn tôi mang cơm lên cho cô.” Lâm Tuấn Hiền nâng bàn tay đang cầm hộp đựng thức ăn lên, sau đó nói.
“A, mời vào.” Vừa nghe anh ta nói mình được Ninh Quân Hạo gọi đến, Hoa Ngữ Nông lập tức nghiêng người sang một bên, ý bảo anh ta vào phòng.
Lâm Tuấn Hiền khẽ gật đầu với cô, sau đó nhấc chân bước vào.
Đi tới bên sofa, anh đặt hộp đựng thức ăn trong tay xuống bàn, ngay cạnh khay trà, sau đó quay đầu nhìn Hoa Ngữ Nông nói: “Tổng tài không cố ý nổi giận với cô đâu, mong cô đừng để trong lòng.”
“A…” Hoa Ngữ Nông không nghĩ Lâm Tuấn Hiền sẽ đến giải thích thay cho Ninh Quân Hạo, cô tạm thời có chút kinh ngạc, sau đó cười khổ một tiếng nói: “Tôi sẽ không để trong lòng, vì tôi biết anh ấy đang quan tâm đến tôi. Chỉ là…tôi không hiểu, vì sao anh ấy lại tức giận đến thế…”
“Có lẽ bởi vì tổng tài nhớ lại chuyện xảy ra bốn năm trước mà thôi.” Nói rồi, Lâm Tuấn Hiền rơi vào trong suy tư.
“Bốn năm trước? Chuyện gì đã xảy ra?” Hoa Ngữ Nông tò mò với lời anh ta nói, lập tức vặn hỏi.
“Không rõ cô có biết chuyện này hay không, nhưng tổng tài thật ra còn có một người em gái.”
“Cái gì? Anh nói anh ấy còn có một người em gái? Vậy tại sao hôn lễ của chúng tôi cô ấy không tham dự? Hơn nữa, hình như chưa từng nghe thấy mọi người nhắc qua chuyện này mà. Cô ấy ở nơi nào chứ?” Vẻ mặt Hoa Ngữ Nông tò mò nhìn Lâm Tuấn Hiền, tin tức này đối với cô mà nói quả thật có chút bất ngờ. Ninh Quân Hạo lại còn có một người em gái, mà không ai nói với cô về sự tồn tại của cô bé này.
“Thì ra là cô không biết. Em gái tổng tài tên là Ninh Nhã Nhàn, bốn năm trước đã sớm qua đời.” Lâm Tuấn Hiền nói xong, giọng điệu đột nhiên trở nên nặng nề hẳn.
Hoa Ngữ Nông không nghĩ tới sẽ nhận được một đáp án như vậy, nhất thời ngây ngẩn cả người, một lúc lâu sau, cô mới hồi phục lại tinh thần từ nỗi khiếp sợ, nghe thấy Lâm Tuấn Hiền tiếp tục nói: “Bốn năm trước, khi đó tổng tài vẫn còn đang ở New York học đại học, tôi là đàn em khóa dưới của anh ấy. Thời gian được nghỉ hè trong nước, Nhã Nhàn một mình đi tới NewYork thăm tổng tài, kết quả tổng tài ở cạnh cô ấy được hai ngày, để cô ấy ở khách sạn nghỉ ngơi, đến trường xử lý một chút chuyện xong rồi quay về khách sạn tìm em gái, không ngờ lại nhận được điện thoại đòi tiền chuộc từ một băng đảng Mafia ở NewYork.”
“Anh…ý của anh là, Nhã Nhàn bị người bắt cóc ở NewYork sao?” Hoa Ngữ Nông suy đoán nói.
“Đúng vậy, khi tổng tài đi đến khách sạn, nhân viên phục vụ nói rằng Nhã Nhàn đã ra ngoài, cũng không có nói đi đâu. Đến khi tổng tài tìm khắp nơi một vòng, sau đó nhận được điện thoại đòi tiền chuộc, lúc đó anh ấy lập tức báo cảnh sát rồi đi chuẩn bị tiền chuộc, nhưng khi đến điểm hẹn giao tiền lại chỉ thấy được thi thể của Nhã Nhàn.” Lâm Tuấn Hiền nói tới đây, sắc mặt trở nên vô cùng ảm đạm.
“Con tin bị giết sao?” Tuy biết rằng Ninh Nhã Nhàn đã