Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con

Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325705

Bình chọn: 10.00/10/570 lượt.

g.

Đúng lúc cô đang chuẩn bị bước lên lầu, Ninh Quân Hạo đang ngồi trên ghế salon đột nhiên gọi cô lại, cất tiếng hỏi: “Nốt đỏ trên người em đã tan hết chưa? Thân thể thế nào rồi?”

“Đã tốt hơn nhiều rồi, anh không cần lo lắng cho em đâu.” Cô dừng bước, có chút xúc động trả lời.

“Vậy lên trên nhà thay bộ quần áo, mang theo cả hộ chiếu nữa, rồi dặn bác Trương phân phó người thay em thu dọn một chút hành lý, đi với anh ra sân bay.” Ninh Quân Hạo nói.

“Cái gì?” Hoa Ngữ Nông có chút không hiểu rõ ý tứ của anh, thu dọn hành lý mang theo hộ chiếu, đây là đang muốn ra nước ngoài hay sao?

“Anh cần đi nước Pháp khảo sát một hạng mục công trình, nếu em đồng ý, cũng có thể cho rằng chúng ta đương đi hưởng tuần trăng mật cũng được.” Ninh Quân Hạo mặt không chút thay đổi giải thích ý tứ trong lời nói của mình, cuối cùng ném cho cô một vẻ mặt thầm hỏi ‘em có hiểu không’.

“Cái đó…Tuần trăng mật…này…” Hoa Ngữ Nông không hề nghĩ tới anh thậm chí còn có kế hoạch mang cô đi hưởng tuần trăng mật, mặc dù bên trong đó mang theo một ít việc công nhưng cô vẫn rất cao hứng, bởi vì từ lần đầu tiên gặp mặt cho đến lúc hai người quyết định kết hôn, cô chưa từng nghĩ tới sẽ có bất kỳ chuyện lãng mạn nào phát sinh trên người anh hết.

“Còn nữa, nửa giờ tới máy bay sẽ cất cánh, nếu em còn tiếp tục ngốc nghếch đứng đó như vậy, có lẽ…”

“Em biết rồi, em lập tức đi ngay.” Anh còn chưa nói hết câu, cô đã bật người kịp phản ứng, dùng tốc độ nhanh nhất hai bước một chạy lên cầu thang, cũng không gọi bác Trương tìm người đến giúp mình thu thập hành lý, cô tự mình tiện tay nhét vào trong túi du lịch mấy bộ váy áo, sau đó lấy hộ chiếu ra, nhanh chóng chạy xuống dưới lầu.

Ninh Quân Hạo không nghĩ tới hành động của cô sẽ nhanh như vậy, khi thấy bộ dáng Hoa Ngữ Nông thở hổn hển xuất hiện trước mặt mình, khóe miệng của anh không tự giác lộ ra một ý cười không rõ ý tứ hàm xúc bên trong.

Trên đường đi đến sân bay, cả người Hoa Ngữ Nông đều bị vây trong trạng thái ảo tưởng, cô đem toàn bộ những chuyện lãng mạn có thể phát sinh tại nước Pháp đặt vào trên người mình và Ninh Quân Hạo diễn thử một lần, theo như cô thấy, đây chính là cơ hội tốt nhất để hai người có thể hiểu biết đầy đủ thêm về đối phương, đương nhiên tất cả ảo tưởng này đều lập tức dừng lại ngay khi hai người tiến tới sân bay.

Bởi vì vừa bước vào trong, cô đã nhìn thấy hai người khác, đủ để đem toàn bộ ảo tưởng về thế giới riêng của vợ chồng trong cô sụp đổ.

“Phu nhân tổng tài, chúng ta lại gặp mặt, người ta thường nói trong vòng một ngày có thể gặp mặt hai lần hoặc thấy nhau hai lần ở những nơi khác nhau thì tuyệt đối chính là người có duyên, xem ra chúng ta rất có duyên với nhau rồi.” Vẻ mặt Trần Nhược Hồng tươi cười nhìn Hoa Ngữ Nông bước xuống từ xe sau Ninh Quân Hạo, hướng cô hỏi thăm.

“Vâng…Đúng vậy, chúng ta quả là có duyên…Cô không cần gọi tôi là phu nhân tổng tài, trực tiếp gọi tôi là Ngữ Nông thì tốt hơn.” Hoa Ngữ Nông nhìn đại mỹ nhân như đóa hoa lili trước mắt, nhất thời hiểu rõ, lần này Ninh Quân Hạo đi nước Pháp, mục đích chủ yếu thật sự là khảo sát cái anh gọi là hạng mục, thuận tiện mang cô đi hưởng tuần trăng mật mà thôi.

“Tổng tài, vé đăng ký đã đổi được rồi, chúng ta chuẩn bị lên máy bay thôi.” Lúc này thư ký Lâm Tuấn Hiền từ một nơi không xa bước tới, anh hướng về phía Ninh Quân Hạo báo cáo.

“Đi.” Ninh Quân Hạo ra lệnh một tiếng, bốn người liền cùng nhau bước vào hành trình tiến tới nước Pháp.

Paris, kinh đô trữ tình trong mắt toàn bộ người trên thế giới, là nơi mà Hoa Ngữ Nông đã muốn tới từ lâu.

Khi bước chân của cô dừng lại trên mảnh đất của thành phố cổ xưa và lãng mạn này, cô cảm giác mỗi một hơi thở của mình đều như đang chìm đắm trong cảnh vật như tranh vẽ nơi đây.

Vì sai lệch múi giờ, khi Hoa Ngữ Nông tỉnh lại trên chiếc giường lớn trong khách sạn, trong gian phòng đã chẳng còn một bóng người, Ninh Quân Hạo cũng không biết đã đi đâu.

Xoay người xuống giường, cô kéo tấm rèm cửa vừa dày vừa nặng sang hai bên, phát hiện bây giờ đã là ban đêm, vị trí của khách sạn nơi cô đang ở vừa lúc lại nằm trong trung tâm khu vực buôn bán sầm uất của thành phố, phóng mắt nhìn ra xa, cảnh đêm phồn hoa của Paris rực rỡ tráng lệ đều thu hết vào tầm mắt.

Đúng lúc cô đang mê mẩn thưởng thức cảnh đêm trước mặt, một thanh âm hết sức không hợp thời phát ra từ trong bụng khiến Hoa Ngữ Nông đột nhiên nhớ tới, mình đã thật lâu chưa có ăn uống gì rồi.

Thay quần áo xong, cô đi từ phòng ngủ tới phòng khách, vẫn không phát hiện được bóng dáng Ninh Quân Hạo như cũ,

Cho là anh có chuyện gì vội vàng nên đã đi trước, thế là cô quyết định tự mình đến nhà ăn khách sạn kiếm chút đồ lót dạ trước đã, cầm ví ra khỏi phòng, cô đột nhiên nhớ tới nếu Ninh Quân Hạo trở về mà không thấy mình thì sao, có thể sẽ rất sốt ruột, vì vậy cô tùy tay cầm lấy chiếc bút trên bàn cùng tờ giấy ghi chép, viết vài lời nhắn lại rồi đặt xuống, sau đó mang vẻ mặt tràn ngập mong chờ một bữa tối lãng mạn trên nước Pháp bước ra khỏi phòng.

Nửa giờ sau, Ninh Quân Hạo cùng Trần Nhược Hồng và Lâm Tuấn Hiền t


Insane