Đó là bảo bối mà cô mang thai vất vả sinh ra, cô muốn nhóc hạnh phúc.
Cậu nhóc có thể tiếp nhận Chu Khắc Phi, bọn họ mới có tương lai.
Khi cô muốn nói với anh lập trường của mình thì chuông cửa vang lên.
Chu Khắc Phi đi mở cửa, cô mơ hồ nghe
có tiếng tranh chấp cho nên đi ra nhìn xem, không nghĩ tới mình vừa xuất hiện, cô gái nhấn chuông kia lập tức mở to hai mắt, sau đó lui ra sau
ba bước.
Hình như không muốn hai người có cơ hội nói chuyện với nhau, Chu Khắc Phi ngăn cản cô, nói với cô gái ngoài cửa: “Hôm nay là thứ bảy, là thời
gian riêng của tôi, có chuyện gì thứ hai nói sau, còn nữa, chuyện làm ăn tôi sẽ toàn lực phối hợp, nhưng lần này, tôi vì Hạ thị công tác chứ
không phải ký giấy bán mình, mời cô tôn trọng bản thân một chút, cũng
tôn trọng tôi.”
Sau đó anh đóng cửa lại.
Cô suy nghĩ, chắc không phải là bạn gái ở Newyork của anh chứ?
Vì biết anh có niềm vui mới ở Đài Loan cho nên chạy đến bảo vệ lãnh thổ… Cô chẳng phải là bên thứ ba chứ?
Nhưng nếu muốn nói Chu Khắc Phi là kẻ trăng hoa, cô lại không tin.
Khi anh nhắc tới mối tình đầu thì trong mắt ngấn lệ, tuy anh không thừa nhận nhưng trong mắt lấp lánh ngoại trừ nước mắt thì có thể là gì? Người trọng tình nhứ thế không thể nào trăng hoa.
Sau đó Chu Khắc Phi nói với cô, đó là
cháu gái người tài trợ cho anh, cũng là cấp trên của anh, cô ta yêu
thích anh nhưng mà anh không có cảm giác đó với cô ta.
Không đổi công việc vì lão tiên sinh có ân với anh, mà mấy năm nay mua sắm TV cạnh tranh kịch liệt, Hạ thì bị
cướp mấy phần làm ăn, nếu không có anh chèo chống, chỉ sợ cạnh tranh
không nổi.
Anh đã nói với lão tiên sinh, ở Hạ thị
một ngày, anh sẽ tận tâm tận lực nhưng mà tương lai, anh sẽ làm việc
mình muốn, lão tiên sinh hiểu được, nói: “ Có thể giúp được tới
đâu thì giúp, từ nay về sau mặc kệ cậu muốn trồng rau hay làm nhà ấm, cứ viết thơ cho ta, ta muốn đi xem.” “Cho nên ông ấy cũng biết cháu gái
mình thích anh?” “Đương nhiên.” Cả công ty đều biết. “Ông không muốn tác hợp hai người sao? “Đương nhiên là muốn, nhưng
khi anh phát hiện đã nói rõ ràng với ông ấy, anh làm ở Hạ thị là vì báo
ân chứ không phải bán mình, anh có thể tăng ca vô điều kiện nhưng không
thể kết hôn với Hạ Á Thiều, tuổi cũng đã lớn, kinh nghiệm cũng nhiều,
ông cũng hiểu được tình cảm là không thể miễn cưỡng, anh cảm kích ông vì điều đó nhưng mà Hạ Á Thiều vĩnh viễn không hiểu được, tuy trên miệng
cô ta không nói những trong lòng cảm thấy ta thiếu Hạ gia, có thể đối
với ta “thứ ta cần ta cứ lấy”, cho nên cô ta không thể chấp nhận chuyện
ta cự tuyệt.”
Chu Khắc Phi cười, tiếp tục nói: “ Kỳ thật Hạ Á Thiều đã có bạn trai, hơn nữa điều kiện rất tốt, cô ta
có yêu mến anh thật nhưng cái chính là không cam lòng, cảm thấy “Tiểu tử thối đừng kiêu ngạo, tôi không tin không lấy được anh!” điều này cứ
tích lũy dần, lòng của cô ta cũng hiểu được anh không có cách nào tiếp
nhận cô ta, thủ đoạn càng kịch liệt, lần này đại khái là vì anh nói
không có ý định trở về lại không tiếp điện thoại cho nên cô ta đã bay
tới Đài Loan.”
Trình Bái Nghê nghe ngây người — báo thù có cần kịch liệt như vậy không.
Theo Chu Khắc Phi nói, cô gái tên Hạ Á Thiều kia đã đuổi ngược anh tám năm a..
Tám năm, trẻ con mới sinh cũng đã học lớp hai rồi, cư nhiên còn chấp nhất người đàn ông này.
Sau đó anh nói, Hạ Á Thiều có thể tìm
đến cô, nếu không phải cãi nhau thì cũng sẽ nói một số chuyện vớ vẩn,
muốn cô đừng gặp cô ta.
Cô nghĩ, không cần anh dặn, cô cũng sẽ không gặp.
Nếu Hạ Á Thiều bởi vì một người đàn ông không tiếp điện thoại mà ngàn dặm xa xôi chạy tới Đài Bắc, như vậy nhìn thấy “Tình địch” sẽ có lời gì tốt đẹp chứ — mặc dù nói, cô không cho
rằng hai người sẽ “địch” tới tình trạng này, bởi vì từ đầu tới cuối Chu
Khắc Phi đều không yêu thiên kim kia.
Hôm nay cô không thể không nói, Chu
Khắc Phi thật sự rất hiểu đại tiểu thư kia, bởi vì đối phương chẳng
những thật sự đến tìm cô, mà còn là ngày đầu tiên đi làm.
Tốc độ cũng quá nhanh .
Trình bái nghê nhìn đồng hồ báo thức, buổi sáng mười giờ rưỡi. “Bắt đầu buổi sáng, mình xem
một đề án thiết kế, suy nghĩ một kế hoạch, buổi chiều còn một cuộc họp,
mình chỉ là một quản lý đã nhiều chuyện vậy rồi, huốn chi cô ấy, lại có
thể mặc kệ cả Hạ thị.”
Thật sự là quá bội phục cô ta.
Chu Khắc Phi nói: “Cô ta là một người sống trong cung điện cho nên thế giới của cô ta chỉ có bản thân
mình, muốn cái gì được cái đó, hôm đó anh không cho hai người nói
chuyện, biết rõ cô ta không thân thiện gì, đại khái cũng đoán được cô ta sẽ tìm em.” Anh vốn muốn sáng hôm nay sẽ hẹn Hạ Á Thiều nói
chuyện, để cô ta đừng quấy rầy Bái Nghê nhưng bên Newyork có hội nghị
bằng webcam cho nên anh bị nhốt cạnh máy tính suốt.
Giờ nghỉ giữa hội nghị thì vừa lúc nhận điện thoại của Bái Nghê.
Anh chỉ có thể nói trước cho cô biết, đừng gặp mặt cũng không cần nhiều lời với cô gái kia.
Nữ nhân ghen ghét thì không tốt đẹp gì, công chúa ghen ghét thì không cần phải nói nữa.
Anh không muốn Bái Nghê tự dưng lại bị
mắng, càng không muốn Hạ Á Thiều phát hiện bạn gái m