XtGem Forum catalog
Chồng À Anh Thật Quái Gở!

Chồng À Anh Thật Quái Gở!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327073

Bình chọn: 7.00/10/707 lượt.

mặt cha mẹ

cô một lần. Sau khi xác nhận đúng là bọn họ, cô quay lại gật đầu nhưng

vẫn không hiểu tại sao mẹ cô lại có thể xác định được như vậy.

“Cô bé ngốc, trong tình cảnh này cũng chỉ có cha mẹ ruột thịt mới có thể

quan tâm đến tình trạng thân thể của con gái mình như vậy. Hai người

đứng phía trước vẫn cầm tay cô ấy hỏi thăm, nhìn qua có vẻ quan tâm

nhưng thực tế chính là quan tâm tình trạng của Phó Thiên Húc, căn bản

không phải lo lắng cho thân thể của Khương Bạch San hiện giờ. Hỏi nhiều

như vậy, chỉ khiến cho thân thể của cô ấy càng chịu thêm gánh nặng mà

thôi.”

Lời nói của Văn mẹ thốt ra có vẻ nhẹ nhàng nhưng lọt

vào tai Văn Mân lại trở nên cực kỳ nghiêm trọng. Cô quay đầu lại nhìn

thử tình huống của Khương Bạch San ở bên kia liền nhận ra đúng là có sự

bất đồng.

“Theo như mẹ thấy nha, Phó Thiên Húc không có

việc gì thì mọi việc mới an ổn được, lỡ như có chuyện gì xảy ra thì có

lẽ đứa bé trong bụng Khương Bạch San khó lòng giữ được.”

Lại một câu nói kinh động lòng người, Văn Mân khiếp sợ nhìn mẹ cô: “Mẹ, sao mẹ lại nói như vậy! Bạch San thật sự rất yêu chồng mình, bởi vì rất yêu cho nên nếu chồng cô ấy có xảy ra chuyện gì thì cô ấy nhất định sẽ quý

trọng đưa bé này, sẽ không để xảy ra bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn.”

“Hừ ~~, ý của mẹ cũng không phải như vậy. Đương nhiên mẹ biết Khương Bạch

San sẽ vì đứa bé này mà tự chăm sóc mình. Nhưng mà con nhìn xem ánh mắt

cha mẹ cô ấy đi, nãy giờ bọn họ không biết đã liếc nhìn đứa bé trong

bụng cô ấy mấy lần nữa.”

“???” Lúc đầu Văn Mân còn không lý

giải nổi ý tứ trong lời nói này của Văn mẹ, nhưng chỉ trong chốc lát cô

đã ngầm hiểu ra: “Mẹ, ý của mẹ là, nếu Phó Thiên Húc xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cha mẹ của Khương Bạch San sẽ không để cô ấy sinh hạ đứa bé

này?”

Văn mẹ lại nhìn về phía Khương Bạch San với ánh mắt

đầy ý vị: “ Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, cha mẹ nào

lại không xem trọng con cái của mình nhất. Dù sao Bạch San vẫn còn rất

trẻ, hiện tại lại mới mang thai có vài tháng, so với việc làm một bà mẹ

đơn thân, mang theo đứa bé này tìm một người đàn ông để kết hôn thì dĩ

nhiên cha mẹ của cô ấy càng muốn có thể bỏ đi đứa bé này, phụ nữ không

có con muốn tái hôn chẳng phải dễ dàng hơn sao? Hơn nữa, nếu giữ lại đứa bé này, với tính cách của Khương Bạch San, chỉ sợ cô ấy cả đời không

thể quên được Phó Thiên Húc, nói cách khác, đời này của cô ấy coi như

hết rồi.”

Nghe xong lời phân tích của Văn mẹ, nét mặt Văn

Mân càng trở nên khó coi. Đây được coi là đạo lý gì, có thật là họ thực

sự quan tâm đến Khương Bạch San không? Hơn nữa, Phó Thiên Húc giờ nãy

vẫn còn trong phòng cấp cứu, chưa chắc đã xảy ra chuyện gì, bây giờ đã

nghĩ đến điều này có phải là quá sớm rồi không.”

Văn mẹ nhìn thấy sắc mặt của Văn Mân, cũng hiểu được trong lòng con gái đang nghĩ

điều gì, chỉ giơ tay nhẹ nhàng ấn một cái vào trán của cô nói: “Con nha

~, mặc dù sắp làm mẹ rồi nhưng vẫn không hiểu được tấm lòng cha mẹ. Lời

này nói ra có vẻ khó nghe một chút, nhưng nếu đổi lại là mẹ, lựa chọn

của mẹ cũng giống với cha mẹ của Khương Bạch San. Không gì có thể thắng

nổi thử thách của thời gian, nếu không có đứa bé này, sớm muộn gì Khương Bạch San cũng có thể quên được Phó Thiên Húc. Làm cha mẹ, có ai nhẫn

tâm nhìn con gái mình thủ tiết cả đời, làm một bà mẹ đơn thân đâu chứ?” Thời gian chờ đợi

luôn dài vô tận, huống chi là trong tình trạng nóng lòng như vậy. Mỗi

động tĩnh bên trong dù nhỏ đến đâu cũng khiến cho những người chờ đợi

bên ngoài sợ hãi. Cũng may, cuộc phẫu thuật kéo dài cuối cùng cũng có

thể kết thúc.

Lúc đèn báo hiệu trên cửa bên ngoài phòng phẫu thuật tắt đi, mọi người ở bên ngoài đều đồng loạt đứng dậy. Không biết Khương Bạch San lấy được

khí lực chỗ nào, đẩy cha mẹ cùng cha mẹ chồng đang đứng vây quanh mình

ra rồi vọt thẳng tới cửa.

Người đầu tiên bước ra chính là y tá, tiếp theo là bác sĩ mổ chính với vẻ mặt mệt mỏi cùng Tiếu Đồng.

Văn Mân cũng muốn nhanh chóng chạy tới hỏi thăm tình hình phẫu thuật thế nào, nhưng bởi vì thời gian ngồi đợi hơi dài, thân thể nặng nề của cô

căn bản không nghe theo sự điều khiển của cô nữa.

Dù rất nóng vội nhưng lại không thể làm gì được, cuối cùng chỉ có thể dùng ánh mắt để hỏi Tiếu Đồng.

Sau khi Tiếu Đồng nhìn về phía cô lộ ra một nụ cười, Văn Mân mới hoàn

toàn buông lỏng. Cô nhìn thấy ánh mắt của anh rất thoải mái. Thật tốt!

Rốt cuộc cũng không có việc gì, vận xui ở kiếp trước không thả xuống

trên người Khương Bạch San, Phó Thiên Húc cũng không chết. Thật tốt quá!

Có lẽ bởi vì cuối cùng cũng buông xuống được những lo lắng trong lòng,

cũng có thể bởi vì thân thể quá mức mệt mỏi, cơn chóng mặt đã bị cô dùng sức khống chế lại lập tức ập tới, cô lảo đảo vài bước rồi cứ thế ngồi

thẳng xuống.

Nhìn thấy Văn Mân lảo đảo tìm ghế dựa, sắc mặt Tiếu Đồng đột nhiên trắng bệch. Nhưng bởi vì đứng cách Văn Mân quá xa nên anh căn bản không kịp

chạy lại đỡ cô, chỉ có thể hô to một tiếng: “Nhóc!”

Cũng may, Văn mẹ nãy giờ vẫn ở bên cạnh nhận ra sự khác thường của cô,

không để ý mọi c