XtGem Forum catalog
Chồng À Anh Thật Quái Gở!

Chồng À Anh Thật Quái Gở!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327070

Bình chọn: 7.00/10/707 lượt.

chuyện gì xảy ra cũng còn có cô làm bạn

bên cạnh cô ấy.

Văn mẹ nhìn thấy cảnh hai đứa trẻ ôm nhau

cùng một chỗ, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng chua xót. Mặc dù lo lắng

cho tình trạng thân thể hiện giờ của Văn Mân, đứng lâu sẽ không tốt,

nhưng mà vẫn cố gắng nhẫn nại, không tiến lên quấy rầy hai người.

Sau một hồi im lặng, thấy cảm xúc của Khương Bạch San đã tốt lên một chút, lúc này Văn Mân mới mở miệng khuyên nhủ.

“Bạch San, hãy nghĩ đến đứa con ở trong bụng, Phó Thiên Húc nhất định sẽ

không có việc gì. Cô đã nói, anh ấy là một người đàn ông biết giữ chữ

tín, anh ấy sẽ không thất tín với cô, không thất tín với đứa con này.

Chúng ta chỉ cần ở chỗ này chờ đợi anh ấy bình an ra ngoài là được, cô

nhất định phải thật kiên cường đấy, biết không?” Thời gian phẫu thuật kéo dài, Văn Mân ngồi đợi lâu cũng thấy phần eo của mình vô cùng nhức mỏi.

Trong thời gian chờ đợi, ba Văn đã từ trung tâm sinh hoạt của tiểu khu trở về nhà, thấy trong nhà trống rỗng không có một ai mới gọi điện hỏi. Sau

khi biết rõ mọi chuyện, ông có ý định đến bệnh viện trông nom nhưng bị

Văn mẹ bác bỏ, chỉ nói nhiều người cũng không làm được gì, không bằng

ông ở nhà làm tốt công tác hậu cần, chờ Phó Thiên Húc phẫu thuật xong,

bà cùng Văn Mân trở về có cơm ăn là được.

Văn Mân vẫn không

nhìn thấy Tiếu Đồng đâu, sau khi hỏi người đàn ông dẫn cô đến phòng mổ

mới biết được, Tiếu Đồng vì lo lắng tình huống bên trong phòng phẫu

thuật nên sau khi chào hỏi viện trưởng xong cũng vào phòng phẫu thuật

luôn.

Nghe được tin này, Văn Mân lại cảm thấy an tâm. Mặc dù Tiếu Đồng không phải là người tốt nghiệp ngành y chính quy nhưng đối

với cấu tạo cơ thể anh lại nắm rất rõ, e là những bác sĩ ngoại khoa bình thường cũng không giỏi bằng anh được. Nếu có anh bên cạnh theo sát tình hình, cô cảm thấy yên tâm hơn một chút.

Văn mẹ lo lắng nếu hai người phụ nữ có thai cứ nóng lòng ngồi đợi bên ngoài trong thời

gian dài như vậy sẽ có hại cho thân thể, lặng lẽ đến phòng y tá mượn hai cái gối đầu mang đến đặt bên hông Văn Mân và Khương Bạch San để hai

người tựa vào.

Khi chiếc gối được đặt sau thắt lưng, Văn Mân bất giác nhẹ nhàng thở ra một hơi, cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn.

Nghe thấy động tĩnh bên cạnh, Khương Bạch San quay đầu áy này nhìn thoáng

qua Văn Mân. Cô biết, tình trạng thân thể của Văn Mân hiện giờ thật sự

không thích hợp cùng cô chờ đợi ở chỗ này.

Nhưng mà lúc này, trong lòng cô vô cùng sợ hãi, cô sợ nếu Phó Thiên Húc xảy ra vấn đề thì cô không thể tự mình chống đỡ được. Nếu chỉ có một mình cô thì việc

chống đỡ cũng không quá khó khăn, nhưng mà Văn Mân nói đúng, trong bụng

cô còn có một đứa trẻ nữa. Nếu…nếu Phó Thiên Húc thật sự không thể tỉnh

lại, đứa con trong bụng chính là huyết nhục duy nhất của anh ở trên đời

này, cô nhất định phải bảo vệ nó.

“Văn Mân, thực xin lỗi…” Thiên ngôn vạn ngữ, lúc này cũng chỉ có thể thốt ra được một câu như vậy.

“Nói gì vậy? Cô cũng đừng quá lo lắng nữa, chồng cô là người đàn ông có

trách nhiệm, sẽ không mặc kệ cô và đứa trẻ đâu, yên tâm đi, sẽ không có

việc gì.”

Văn Mân vừa nói xong, một loạt tiếng bước chân hỗn độn đã truyền tới từ cuối hành lang. Mọi người không hẹn mà cùng ngước

lên nhìn về hướng phát ra âm thanh, người đàn ông vừa rỗi dẫn Văn Mân

vào đang dẫn theo bốn người nam nữ trung niên bước tới.

Bốn

người này rõ ràng là hai cặp vợ chồng, đang dìu nhau bước tới chỗ này,

không khó để nhận ra bước chân của họ có phần hơi lảo đảo.

“Ba, mẹ…”

Không đợi Văn Mân đoán ra thân phận của bốn người kia, Khương Bạch San bên cạnh đã nghẹn ngào gọi trước.

“Bạch San, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy? Đêm qua còn rất tốt, sao hôm nay đã phải vào phòng phẫu thuật rồi?”

Một người phụ nữ trung niên dẫn đầu lên tiếng, vẻ mặt lo lắng, đường cong

của gương mặt có thể cho thấy bình thường người này vốn là một người phụ nữ vô cùng nghiêm nghị.

“Mẹ ~ con…” Có lẽ là do nhìn thấy

người thân, tâm trạng bi thương vốn được kìm nén của Khương Bạch San lập tức vỡ òa, mới nói được hai chữ này đã khóc không thành tiếng rồi.

Văn Mân tự giác nhường lại vị trí bên cạnh Khương Bạch San, để bốn người họ có thể đứng gần cô ấy hơn. Cô biết, bây giờ, so với cô thì Khương Bạch

San càng hy vọng có cha mẹ cùng cha mẹ chồng ở bên cạnh mình hơn.

Văn mẹ thức thời đưa tay dìu Văn Mân bước đến một chiếc ghế xa hơn ngồi

xuống, nhìn thấy tình huống của Khương Bạch San ở bên kia, buông tiếng

thở dài. Văn Mân đang muốn thừa dịp tựa vào ghế nghỉ ngơi một lát, đột nhiên bàn tay bị Văn mẹ dùng sức nhéo một cái. Cô ngẩng đầu lên nhìn mẹ đầy vẻ khó hiểu, lại thấy mẹ

hếch cằm lên ý bảo cô nhìn về phía Khương Bạch San.

Cô nghe lời, nhìn về hướng đó lại thấy không có gì quái lạ, vì vậy mới quay đầu nhìn lại mẹ cô đầy nghi hoặc.

Văn mẹ bất đắc dĩ trợn trắng mắt, ghé vào tai cô nói nhỏ một câu: “Hai

người đứng phía sau Khương Bạch San chắc là cha mẹ cô ấy phải không?”

Văn Mân ngoảnh đầu xác nhận lại một chút, cô từng thấy qua ảnh gia đình của Khương Bạch San trong vsi tiền cô ấy, tính ra cũng từng gặp