Disneyland 1972 Love the old s
Chớ Hỏi Chốn Quân Về

Chớ Hỏi Chốn Quân Về

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326705

Bình chọn: 7.00/10/670 lượt.

vậy đi. Chỗ Văn Tài có phản ứng gì?”

“Thiếu phu nhân hình như gạt thiếu gia, nhưng thiếu gia đã biết rồi, chỉ là không nói gì.” Mã Nghĩa tiếp tục trả lời, giọng điệu không chút phập phồng.

“Tiếp tục theo dõi nàng ta.” Mã Thái Thú phân phó, dừng một chút, lại nói tiếp, “Về phần Quân Lan, đoán rằng con bé sẽ cho chúng ta một kinh hỉ cũng không chừng!”

“Ngài nói thiếu phu nhân. . . . . .” Mã Nghĩa có chút kinh ngạc, thiếu phu nhân sao?

Mã Thái Thú cũng không nói nữa, phất phất tay, bảo Mã Nghĩa đi xuống.

“Nàng ta ăn hết?!” Giọng nữ cao vút lộ vẻ hưng phấn rõ ràng, mang theo chút điên cuồng vang vọng trong phòng.

Ánh Tú quay mặt qua chỗ khác, không nhìn tới khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn kia, nàng rốt cục bắt đầu quen với chủ tử như vậy, cuộc sống như vậy, nhưng nàng vẫn không có biện pháp nhìn thẳng vào khuôn mặt vẫn còn trẻ tuổi đẹp đẽ mà lại mang theo sự căm hận cùng chết chóc, điều đó làm cho nàng cảm giác mình cũng như đã chết rồi.

Ngọc Vô Hạ thật cao hứng, ả rốt cục cũng khiến cho người mà ả ghen tỵ vô cùng kia ăn món ăn có độc ả chuẩn bị, ả muốn từng chút một độc chết nàng ta, ai cũng không biết những món ăn tinh mỹ kia thế nhưng thật ra là một vị thuốc độc.

Ả cười đến nỗi hết gập về đằng trước lại ngả về phía sau, ngã ngồi trên ghế, từ từ, khóe mắt có nước mắt chảy ra, một giọt một giọt, xẹt qua gương mặt, nhưng ả vẫn cười như cũ.

Diệp Quân Lan, ngươi sẽ chết, chết trong tay của ta, tất cả sẽ là của ta! Ngọc Vô Hạ nghĩ như vậy, cũng không thể kiềm chế được rơi lệ.

Trong trí nhớ, đứa bé kia ôn nhu gọi nàng Ngọc tỷ tỷ; trong trí nhớ, đứa bé kia cười đến rực rỡ như ánh mặt trời; trong trí nhớ, đứa bé kia luôn an ủi nàng. . . . . .

Ngọc Vô Hạ không khỏi lấy tay bưng kín mặt, nước mắt tùy ý chảy xuống, Quân Lan, thật xin lỗi, tại sao ngươi luôn là người nhận được hạnh phúc? Ta cũng muốn hạnh phúc!

Ta hận ngươi, cho nên vì ta, ngươi hãy chết đi! Ngọc Vô Hạ ngẩng đầu, trong mắt hoàn toàn điên cuồng. Ả vẫn từng bước từng bước đi về phía sự điên cuồng, ghen tỵ, không cam lòng, dục vọng, làm cho ả vĩnh viễn sa đọa rồi.

Ánh Tú cúi đầu quỳ ở đó, trong mắt xẹt qua chú sắc bén, trong nháy mắt biến thành sợ hãi, thân thể cũng bắt đầu lạnh run.

Thính Hương Thủy Tạ, thư phòng.

“Trụy Nhi, ngươi trở lại.” Diệp Quân Lan tựa vào giá sách, tiện tay cầm lấy một quyển sách, rảnh rỗi lật lật, không có ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt nói.

Người tới không trả lời, ngẩng đầu, khuôn mặt rõ ràng chính là nha hoàn Ánh Tú của Ngọc Vô Hạ, thanh tú sạch sẻ, không xuất chúng. Làm sao có thể là Trụy Nhi?

Diệp Quân Lan khẽ nhướng mày, liếc mắt qua người vừa tới một cái, tiếp tục vùi đầu vào sách, cười nói: “Trụy Nhi, còn chưa chơi đủ sao?”

“Ai nha nha, tiểu thư, người để người ta đắc ý một lát đi!” “Ánh Tú” vừa lau mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn ngọt ngào hơi giận dỗi, đương nhiên là Trụy Nhi.

“Ngươi chớ quên chiêu này là ta dạy cho ngươi, còn có, Ánh Tú thật sự vẫn đang ngủ trong phòng chứa củi!” Sơ hở chồng chất, còn muốn khoe khoang, lừa gạt Ngọc Vô Hạ thì còn được. Lừa gạt nàng sao? Coi như xong! Diệp Quân Lan vừa xem thường nàng ta, vừa bình luận.

“Biết rồi.” Mặt Trụy Nhi lập tức xị xuống.

Diệp Quân Lan không để ý đến nàng, hỏi: “Bước kế tiếp nàng ta muốn làm gì?”

Trụy Nhi thu lại sắc mặt, bắt đầu bẩm báo. Edit: Tiểu Ngân

Beta: Tiểu Ngọc Nhi

Ngay từ đầu, không ai trong chúng ta có thể biết trước kết cục, Diệp Quân Lan không biết, Mã Văn Tài cũng không biết.

Chúng ta đoán trúng mở đầu, nhưng không đoán trúng kết quả, đến cuối cùng chính chúng ta cũng không đánh bại được chút thay đổi thất thường của nhân gian.

Trong mơ mơ màng màng, nàng cảm giác có bàn tay run run lướt qua gương mặt, lạnh như băng mà bất lực, giống như đã dùng hết dũng khí của cả đời, là ai ở bên tai nàng khẽ gọi tên nàng mang theo nỗi bi thương sâu sắc như vậy, là nước mắt của ai đang rơi trên mặt nàng làm thiêu đốt linh hồn nàng.

Diệp Quân Lan một lần nữa trở nên vô lực, không mở được mắt ra, ý thức dần dần xa vời, nàng cảm thấy chính mình càng ngày càng mơ hồ không rõ, càng ngày càng hoảng hốt, Tu Nhân, là chàng đang gọi ta sao? Khóe mắt có nước mắt lướt qua, Tu Nhân, thật xin lỗi, không thể cùng chàng đi đến cuối đường rồi.

Một mảnh bóng tối, cái gì cũng không có, đây là đâu? Nàng là ai? Tại sao, nàng cái gì cũng không nhớ được nữa? Nữ tử mờ mịt mở mắt ra, đôi mắt trong suốt sách sẽ nhìn chung quanh, có chút thất thố bất lực.

“Tỷ tỷ!” Nơi xa có giọng nói truyền đến, mang theo vui mừng cùng kích động. Tỷ tỷ? Nữ tử ngờ vực xoay người, một thân ảnh màu đỏ rất nhanh nhào vào ngực nàng, ôm chặt lấy nàng. Nàng bất đắc dĩ nhìn cô gái trong ngực, trong lòng không khỏi cảm thấy quen thuộc, liền để nàng ấy tùy ý ôm mình thật lâu.

Nữ tử trong ngực ngẩng đầu lên, mày lá liễu, khuôn mặt như phù dung, sóng mắt giương nhẹ, vẽ ra một vòng xuân thủy, cặp môi đỏ mọng hơi cong lên, lay động phong tình, quả là một giai nhân xinh đẹp! Nữ tử thầm nghĩ, chẳng qua . . . . . . Đẩy nàng ấy ra, nàng liền hỏi: “Cô nương, cô là ai?” Tuyệt đối không vì nàng ấy là mỹ nhân mà mềm lò