."
"Không cần khách khí." Liêu Phàm dịu dàng cười nhạt lại sâm một miếng xoài đưa cho Lưu Vân Thiên, ánh mắt đắm đuối đưa tình nói: "Thiên, anh cũng ăn một miếng đi, không nên uống cà phê như thế, cà phê uống nhiều đối với thân thể không tốt."
Lâm Khả Nhi lập tức chế nhạo nói: "Anh Lưu, anh xem Chị Liêu đối với anh thật tốt ! Còn quan tâm thân thể của anh ."
Vừa nói, cô còn vừa nháy mắt với Lưu Vân Thiên.
Nghe lời trêu đùa nhạo báng của Lâm Khả Nhi , trên mặt Lưu Vân Thiên thoáng qua một chút tối tăm, anh cười nhạt nhận lấy cây xoài trong tay Liêu Phàm, cho vào trong miệng từ từ thưởng thức.
"Khả Nhi, em không nên như thế!" Liêu Phàm ngượng ngùng khuôn mặt rũ xuống, hai gò má sung huyết đỏ bừng.
Lâm Khả Nhi ôm bụng cười ha ha đứng lên: "Chị Liêu thật đáng yêu! Anh Lưu, anh thật là có phúc, có thể tìm được một nhan tri kỷ như Chị Liêu. Làm cho Khả Nhi thật hâm mộ!"
Lâm Khả Nhi nhạo báng khiến sắc mặt Lưu Vân Thiên càng thêm lúng túng, mà Liêu Phàm đầu là rủ được thấp hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hồng đến mức như muốn sôi trào.
Đường Chá đột nhiên búng một cái nhẹ nhàng trên đầu Lâm Khả Nhi, quở nhẹ nói: "Khả Nhi, không nên trêu chọc thư ký Liêu. Em cho rằng tất cả mọi người dạ mặt dày như em sao?"
Lâm Khả Nhi gãi đầu, nâng cái miệng nhỏ nhắn nói: "Chú Chá là người xấu, một đêm không để ý tới Khả Nhi, Khả Nhi cũng không trách anh, anh lại vẫn muốn đánh người mình."
"Đứa nhỏ tinh nghịch, ai cho em trêu chọc Thư ký Liêu? Thư ký Liêu da mặt mỏng, không cho phép em hồ đồ nữa." Đường Chá đưa bàn tay Lâm Khả Nhi nhẹ xoa, vừa vê vừa cau mày nói: "Khả Nhi, thật rất đau sao? Anh không có dùng lực."
"Vậy em đánh thử anh một chút xem sao." Lâm Khả Nhi bĩu môi nhào trong ngực Đường Chá, ôm cổ của anh dùng sức búng.
"Khả Nhi, em thật muốn đánh anh?" Đường Chá nhíu lông mày đen lại , nhìn chằm chằm Lâm Khả Nhi.
"Ai cho anh động thủ trước?" Lâm Khả Nhi ngẩng cao cằm xinh xắn tựa trước ngực Đường Chá nũng nịu.
"Tổng giám đốc, ngài cùng Khả Nhi tình cảm thật tốt, tình cảm của các người mới để cho người ta hâm mộ !" Liêu Phàm đột nhiên đỏ mặt mở miệng, trong mắt của cô tràn đầy yêu thích và ngưỡng mộ.
Nghe được lời nói Liêu Phàm, đang ở trong ngực Đường Chá, mặt Lâm Khả Nhi tỏ vẻ kiêu ngạo đầy khí phách nói: "Anh Chá, có nghe hay không, em đối với anh thật tốt, về sau không được phép khi dễ em."
Đường Chá vuốt đỉnh đầu của mình, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tiểu Ma Nữ, để cho em khi dễ anh có được hay không?"
Liêu Phàm thấy vẻ mặt uất ức của Đường Chá, vừa cười vừa dựa vào trong ngực Lưu Vân Thiên . Editor : Sendyle
"Thiên, chúng ta được như bọn họ như vậy thật tốt biết bao." Liêu Phàm hâm mộ ngẩng đầu lên, nhìn đôi mắt mị hoặc của Lưu Vân Thiên .
Trong lúc mọi người đang cười đùa vui vẻ, điện thoại Lưu Vân Thiên đột nhiên vang lên. Khi anh nhìn thấy số điện thoại thì lông mày đẹp nhăn lại. Anh ta khom người ,xin lỗi mọi người nói: "Tôi đi nhận điện thoại."
Ánh mắt Đường Chá nhìn Lưu Vân Thiên, quan tâm hỏi "Vân Thiên, là mẹ anh bệnh cũ tái phát sao?"
Lưu Vân Thiên cười nhạt lắc đầu: "Không phải, là một người bạn cũ lâu năm không gặp, mọi người từ từ nói chuyện, tôi đi một chút sẽ quay lại."
Lưu Vân Thiên đi tới góc tối không người, mới tiếp điện thoại:”Lệ Tây Á, tìm tôi có chuyện gì sao?"
"Vân Thiên, đã lâu không gặp, Anhng ta có thể gặp nhau nói chuyện một Anht không?" Lệ Tây Á nhiệt tình hỏi.
"Có chuyện gì, cô trong điện thoại nói luôn đi." Lưu Vân Thiên cau mày nói. Lệ Tây Á là người anh từng giúp tổng giám đốc điều tra, thông tin về cô anh rõ lúc như lòng bàn tay. Cô hôm nay rốt cuộc vì chuyện gì tìm đến anh?
"Vân Thiên, tôi biết anh yêu Lâm Khả Nhi, hai ta đều là những người lận đận, sao không bắt tay hợp tác cùng nhau? Đến lúc đó, anh có được Lâm Khả Nhi, tôi cũng đoạt lại được vị hôn phu. Vân Thiên, như thế vẹn cả đôi bên, đối với anh đối với tôi đều tốt." Lệ Tây Á tràn đầy mê hoặc nói.
"Lệ Tây Á, tôi không muốn làm tiểu nhân, cô tìm nhầm người rồi." Lưu Vân Thiên lạnh lùng cúp điện thoại, cảm giác không chút sức nhắm mắt lại.
Chỉ cần nhắm mắt lại, khuôn mặt đáng yêu của Khả Nhi liền xuất hiện trước mặt anh , hàng đêm khuôn mặt ấy cứ hành hạ hết lần này đến lần khác làm cả người ngày càng tiều tụy.
Bây giờ anh chỉ có thể dựa vào nhu tình và tình cảm của Liêu Phàm để giúp bản thân cố gắng quên Lâm Khả Nhi.
Cố gắng bình ỗn bản thân, Lưu Vân Thiên tạo cho bản thân một phong thái thoải mái mà trở lại bên mọi người.
Anh vừa ngồi xuống, Lâm Khả Nhi liền đem Liêu Phàm đẩy vào trong ngực anh : "Anh Trầm, không cần cùng Anh Chá của em áp sát như thế, hai người đàn ông mà ngồi sát nhau như thế không tốt? Cho anh Chị Liêu, cố gắng ôm chặt chị ấy."
Nói xong, Lâm Khả Nhi còn dí dỏm nháy nháy mắt về phía khuôn thẹn thùng của Liêu Phàm.
"Chị Liêu cố gắng lên, nhất định phải đem băng sơn công phá." Lâm Khả Nhi nói xong, cười đùa dựa vào trong ngực Đường Chá.
Bởi vì cô đến gần, thân thể Đường Chá liền cứng ngắc.
Lâm Khả Nhi kề gần bên tai Đường Chá, nhẹ nhàng nói: "Anh Chá, Khả Nhi làm bà mai có phải rất g