Old school Swatch Watches
Chiến Lang

Chiến Lang

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326720

Bình chọn: 9.5.00/10/672 lượt.

.”

Cô nhìn hắn, thủ thỉ nói: “Chàng nói cho bọn họ, chúng ta có việc làm cho bọn hắn, không lương, nhưng có đồ ăn, hỏi bọn họ xem có làm không.”

Hắn rũ mắt nhìn cô, sau đó nhìn đám người phía trước, trầm giọng phiên dịch lại những gì cô nói.

Hắn vừa lên tiếng, tất cả liền ngừng cãi nhau, trợn mắt nhìn hắn.

“Ta làm.” Người đàn ông biết chữ là người đầu tiên đứng dậy.

Thấy vậy cô bèn hỏi: “Huynh tên gì?”

Người đàn ông nhìn cô, lại nhìn người đàn ông cao lớn đứng bên cạnh cô. Họ là người đầu tiên để ý tới bọn họ trong suốt những ngày qua, cho nên hắn đáp.

“Tát Lâm.”

“Huynh biết đọc viết tiếng Hán à?”

“Đúng vậy.”

“Trước khi. . . . . . làm lính, huynh làm nghề gì?”

Cách dùng từ của cô thật uyển chuyển, khiến người đàn ông kia sửng sốt, trong mắt lóe lên chút gợn sóng. Lúc hắn đáp, giọng hơi khàn.

“Ta chuyên ghi nợ thuê.”

Cô gật đầu, mở cái giỏ trên tay, cho hắn một cái bánh thật to.

Tát Lâm nhìn cô chằm chằm, sau một lúc lâu mới cầm lấy.

Cô quay đầu hỏi người đàn ông thứ hai dáng người thấp bé nhưng cường tráng, “Huynh tên là gì?”

Người kia hình như không hiểu, người đàn ông bên cạnh giúp cô phiên dịch, sau đó nói với cô.

“Hắn tên Á Lịch Sơn Đại, là thợ rèn.”

Cô cũng cho hắn một cái bánh to, sau đó dùng cách tương tự hỏi người đàn ông thứ ba. Khi bọn họ phát hiện chỉ cần trả lời câu hỏi của cô, cô sẽ cho bánh thì không chần chờ nữa. Ngoại trừ tên trộm kia thì tất cả mọi người đều trả lời cô.

Hắn giúp cô phiên dịch, hỏi tên cùng nghề nghiệp của bọn họ. Ngoại trừ thợ rèn, còn có hai người là thợ mộc, hai người là dân chăn nuôi. Sau khi lấy được bánh nướng, bọn họ bất chấp mặt mũi, ăn ngấu ăn nghiến. Cô nhìn tên trộm đang nhìn chằm chằm bánh nướng trong tay người khác không nhịn được nuốt nước miếng lại vẫn cố cứng đầu, hỏi: “Huynh tên là gì?”

Mặt người kia đanh lại, nhìn cô chằm chằm, không chịu trả lời.

Tú Dạ đang định nói, người đàn ông bên cạnh đã trầm giọng nói một câu.

Mặt người kia trắng bệch, sau một lúc lâu, rốt cục cũng chịu nói tên mình.

“Thiết Mộc Nhĩ.”

Cô cho hắn bánh, hắn nhận lấy nhưng không ăn, chỉ cầm trong tay.

Cô làm như không thấy, chỉ đứng bên cạnh người đàn ông của mình, nhìn đám người trước mặt, nói: “Chàng là Trương Dương, là trượng phu của ta, chúng ta bán nến trong chợ, ở tại ngõ Quạ Đen phía đông thành. Chúng ta không thể cho mọi người tiền, nhưng có thể bao ăn, trong ngõ Quạ Đen còn rất nhiều nhà trống, sửa sang lại một chút là có thể ở. Nếu mọi người muốn thì hãy theo chúng ta đến đó, nếu như không muốn, không ai ép mọi người.” Cô nói một câu, hắn lại dùng mấy thứ tiếng giúp cô phiên dịch.

Nhưng đến cuối cùng, hắn lạnh lùng nói thêm mấy câu. Mấy câu ấy khiến mặt đám đàn ông kia trắng bệch.

Tú Dạ đi bên cạnh hắn, cô không thấy ai đi theo họ, không một ai.

Cô biết vấn đề nằm ở mấy câu cuối cùng, không nhịn được nhỏ giọng hỏi.

“Chàng nói gì với Thiết Mộc Nhĩ mà lại khiến hắn thay đổi ý định vậy?”

Hắn rũ mắt nhìn cô, chỉ nói: “Ta hỏi hắn, sĩ diện có quan trọng bằng em trai hắn không.”

“Vậy vừa rồi thì sao? Chàng nói thêm gì vậy?”

Cô bất ngờ hỏi, nhưng hắn không mắc mưu, chỉ hờ hững nói.

“Không có gì.”

“Chàng nói cái gì?” Cô kiên trì hỏi lại.

Hắn im lặng một lúc lâu, mới nói: “Đến địa bàn của ta, phải nghe theo ta, tuân thủ quy định của ta.”

“Còn gì nữa?”

“Dám chạm vào người phụ nữ của ta, ta sẽ làm thịt hắn.”

Cô nhìn hắn, chỉ thấy hắn nhìn cô nói: “Không chấp nhận quy định của ta thì cứ ở lại đó.”

Cô không hỏi tại sao hắn phải thêm cả uy hiếp không được chạm vào cô. Cô biết hắn rất sợ cô bị tổn thương, hơn nữa sau khi trải qua cuộc sống ở doanh nô lệ, cô nghĩ người đàn ông này quả thật nên lập quy định.

Cho nên, cô nắm chặt tay hắn.

Dù thế nào, hắn và cô cũng đã cố gắng rồi.

Nhưng chiều hôm đó, khi Tú Dạ và hắn dọn đồ chuẩn bị về nhà thì người ghi nợ và người thợ rèn tới giúp bọn họ xách đồ, sau đó, người thợ mộc cùng người chăn nuôi cũng tới. Khi họ mang theo đoàn người rẽ vào góc đường, thấy Thiết Mộc Nhĩ cõng một bé trai gầy yếu đứng ở đó.

Hắn và cô đều không nói gì, chỉ đưa nhóm người này về ngõ nhỏ đầy quạ đen, sắp xếp bọn họ vào mấy căn nhà trống có thể ở tạm.

Hắn tự mình leo lên nóc nhà, giúp bọn họ sửa nhà, hoặc đi xung quanh mót đồ vẫn có thể sử dụng: tủ không có cửa, ghế dựa thiếu chân. . . Cô đi nấu cháo, còn xin A Linh xem bệnh cho người chăn nuôi bị cảm và em trai Thiết Mộc Nhĩ.

A Linh không hề ý kiến, thậm chí chẳng thèm nhìn dấu ấn trên mặt bọn họ, chỉ yêu cầu cô cảnh cáo đám đào binh đừng đụng đến đám quạ đen.

“Còn nữa, chắc cô cũng biết nếu chỉ dựa vào tiền bán nến sẽ không thể nuôi sống những người này chứ?”

“Ta biết.” Tú Dạ gật đầu.

“Cô định làm thế nào?” A Linh hỏi.

“Bọn họ không thể ra ngoài đi làm, nhưng trong đó có thợ mộc, cũng có thợ rèn, có thể làm đồ rồi cho Trương Dương mang ra chợ bán rẻ. Bọn họ chỉ cần một chút cơ hội là có thể nuôi sống bản thân.”

“Cô cần bao nhiêu tiền?”

Không ngờ cô ấy hỏi trực tiếp như thế, Tú Dạ sững sờ nhưng vẫn mặt dày nói: “Mười hai lượng bạc.”

A Linh lấy ra một thỏi bạc từ cái túi bên