ùng ba vị Đại Tướng mặc chiến bào bị trói gô kéo vào, quỳ gối trước mặt Biệt Nhi Ca và cô.
Biệt Nhi Ca khoanh tay trước ngực, nhìn cô nói: “Đây là những kẻ đã giết trượng phu của cô, bọn chúng bị ba vị Đại Tướng này xúi giục nên đã ra tay giết Trương Dương. Hiện giờ, ta giao bọn chúng cho cô, muốn chém giết muốn róc thịt, muốn lột da chặt tay đều tùy cô xử trí.”
Tú Dạ rưng rưng nhìn đám tướng sĩ Mông Cổ quỳ trên mặt đất, đứng lên, thảm lông trên người cô trượt xuống cô cũng không thèm để ý.
Mọi người trong lều đều có thể thấy quần áo của cô nhỏ nước, tóc cũng nhỏ nước, nước này hòa với máu để lại vết nước đỏ tươi trên mặt đất.
Cô nhìn đám đàn ông vẻ mặt thờ ơ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đẫm nước mắt.
Sau đó, cô quay đầu lại, nhìn người được gọi là Đại Hãn đứng đầu phương bắc, đôi môi sớm mất hết huyết sắc mấp máy, khàn giọng hỏi.
“Ông muốn ta chế tạo Hắc Hỏa cho ông?”
“Phải.”
“Giúp ông đoạt thiên hạ?”
“Phải.”
Cô xòe một bàn tay về phía ông ta, ngẩng mặt, yếu ớt hỏi:
“Có thể cho ta mượn đao của ông không?”
Biệt Nhi Ca nhìn cô, rút đao bên hông ra, đưa cho cô.
“Đại Hãn!” Bên cạnh có tướng sĩ thấy thế, không nhịn được lên tiếng ngăn cản.
Ông ta giơ tay lên, ý bảo những người đó câm miệng, vẫn đưa đao tới trước mặt cô.
Tú Dạ dùng bàn tay nhuốm máu cầm lấy loan đao đã được mài vô cùng sắc bén, sau đó từng bước đi đến trước mặt đám đàn ông bị bắt quỳ, nhìn những kẻ đã giết hắn, bi thương khàn khàn nói:
“Ta nói, ta nguyện ý theo các ngươi về, chỉ cần các ngươi tha cho chàng, đừng giết chàng, cái gì ta cũng làm. . . . . .” Cô đau lòng ngẩng đầu, quay đầu nhìn kẻ đứng đầu Hoàng Kim oát nhĩ đóa. “Vì chàng, cái gì ta cũng làm. . . . . .” Hai hàng lệ trào ra từ đôi mắt ngập tràn đau đớn của cô.
“Cái gì ta cũng làm. . . . . .”
Nói xong, cô giơ cao đại đao lên.
Mọi người trong lều đều chờ cô vung đao xuống, giết chết tướng sĩ, báo thù cho chồng. Ai biết cô lại chỉ nhìn Đại Hãn, lệ rơi đầy mặt, ánh mắt thê lương, lạnh giọng trách mắng.
“Biệt Nhi Ca, chuyện ngu xuẩn nhất tối nay ngươi đã làm chính là giết chết người đàn ông của ta!”
Còn chưa dứt lời cô đã xoay ngược lưỡi đao lại, chém về phía cổ mình. “Dừng tay!” Nhận ra cô muốn cắt cổ tự sát, Biệt Nhi Ca trợn trừng mắt, sải một bước dài tới, nhấc chân đá vào đại đao trên tay cô, sau đó tát cô một cái, nổi trận lôi đình quát.
“Mẹ nó thật không biết tốt xấu! Ta cho ngươi đường sống ngươi không cần, lại muốn chết? !”
Không ngờ tốc độ của ông ta nhanh như vậy, Tú Dạ bị đánh quỳ rạp trên mặt đất, miệng mũi chảy máu. Nhưng cô vẫn quay đầu nhìn ông ta trừng trừng, lớn tiếng quát: “Ngươi không hạ lệnh? Ngươi nghĩ rằng ta là đồ ngốc sao? ! Nếu ngươi không hạ lệnh, bọn chúng dám làm như thế sao? Ngươi giết người đàn ông của ta, còn muốn lừa ta, muốn ta giành thiên hạ cho ngươi? Ta thà chết cũng không chế tạo Hắc Hỏa cho ngươi!”
Nói xong cô định cắn lưỡi tự sát, ông ta lại định tát cô một cái, nhưng đúng lúc ấy bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng náo loạn sợ hãi, cùng với tiếng kêu thảm thiết thê lương.
Ông ta ngẩng đầu, chỉ thấy một con quái vật màu đen khổng lồ xông vào lều, trong chớp mắt đã nhảy qua tấm thảm dài, gầm gừ vọt tới trước mặt ông ta. Ông ta kinh hãi vội lùi lại.
Đến khi ông ta đứng lại nhìn kỹ liền sợ tới mức dựng tóc gáy.
Đó là một con sói, một con sói đen khổng lồ, đuôi dài, răng sắc, mắt đen, mặc dù đứng bằng bốn chân nhưng còn cao lớn hơn trâu ngựa. Toàn thân nó đen như đêm, khủng bố như cơn ác mộng trong bóng đêm tăm tối nhất.
“A Lãng Đằng! Là A Lãng Đằng!”
Hộ vệ trong lều sợ hãi hô, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, người người rút đao nhưng không ai dám tiến lên. Con sói đen đứng trước mặt người con gái kia, nhìn cô chằm chằm.
Mặc dù đã sớm không để ý đến sống chết, nhưng đột nhiên xuất hiện một con sói đen khổng lồ, đáng sợ chưa bao giờ có vẫn khiến cô lùi lại theo phản xạ. Nhưng nó lại tiến lên theo, ép cô ra sát mép lều.
Khuôn mặt cô trắng xanh, bất giác thở gấp run run. Cô cho rằng con sói sẽ cắn chết cô, nuốt vào bụng, nhưng nó chỉ dùng đôi mắt đen thẫm kia trừng mắt cô. . . . . . Không, là nhìn cô.
Đôi mắt kia, đôi mắt đen thật quen thuộc, tràn ngập đau khổ, hối hận, cùng tất cả nhu tình?
Tú Dạ ngẩn ra, vừa sợ hãi vừa hoang mang.
Đúng lúc này, có người lấy dũng khí phi trường thương tới. Nó quắc mắt quay đầu, há miệng cắn trường thương. Trường thương rắn chắc bị nó dễ dàng cắn gãy. Nó giận dữ trừng quân Mông Cổ, phát ra tiếng gầm gừ đe dọa.
Bị vừa nhìn vừa gầm gừ, mọi người sợ tới mức rút lui, thậm chí có người còn ngã xuống đất.
Nó tức giận nhìn mọi người, nhe răng, gầm nhẹ, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở chỗ Biệt Nhi Ca.
Biệt Nhi Ca có thể thấy lửa giận trong đôi mắt kia, lông tơ khắp người ông ta dựng đứng, đột nhiên nhận ra rằng nó muốn giết ông ta, con quái vật khổng lồ này tới đây để giết ông ta.
Từ lúc chào đời tới nay, lần đầu tiên ông ta được trải nghiệm cảm giác của con mồi, cái cảm giác khủng bố không đường lui, có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
Có một giây, ông ta không tài nào nhúc nhích được, nhưng