thi thể người Mông Cổ thì sẽ được đưa về, nếu không phải thì tất cả vũ khí, áo giáp trên người sẽ bị lột sạch, rồi chất lên một chiếc xe.
Đã là chiến trường thì xác chết thường không nguyên vẹn được, có thi thể thiếu tay gãy chân, thủng bụng lòi ruột.
Giờ vẫn còn sớm, ban đêm lạnh nên còn chưa bốc mùi. Nhưng hai canh giờ sau, trời bắt đầu nóng, mùi gì cũng bốc lên.
Mùi mồ hôi có, mùi máu tươi có, đến cả mùi nước tiểu và phân cũng lẫn vào.
Mới đầu còn có người muốn nói chuyện, về sau không ai muốn mở miệng nữa. Mấy canh giờ tiếp xúc với thi thể, trên người ai cũng có mùi hôi của xác chết bám vào, cái mùi đáng sợ đó như nhập vào máu thịt, chui qua da, đi vào tim phổi”.
Rốt cuộc khi nhìn thấy một tròng mắt rơi ra khỏi hốc mắt, đầu chỉ còn một lớp da gắn với thân, cậu đã nôn hết những gì ăn vào buổi sáng.
Quái vật không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn cậu một cái.
Cậu lấy mu bàn tay lau vết bẩn ở khóe miệng, kìm nén cảm giác buồn nôn, lảo đảo quay lại tiếp tục việc cướp bóc trên thi thể.
Việc tốt duy nhất trong ngày hôm đó là nhân lúc nôn cậu tìm được một con dao giấu vào ngực. Cậu thấy một tên nô lệ mới đến khác cũng giấu một con dao đi, cậu biết nhất định cũng có người làm vậy.
Không biết đã qua bao lâu, khi tất cả lính nô lệ đi đến cửa thành, lúc đó cậu mệt đến mức chân tay đã nhũn ra, trên người dính đầy máu của người khác, suy nghĩ chết lặng biến thành trống rỗng.
Những binh lính đã từng bảo vệ biên cương cuối cùng lại bị bỏ quên ở nơi đồng không mông quạnh sao? Nhưng cậu đã mệt đến mức không còn cảm giác nữa rồi. Khi họ vào thành, rời khỏi bãi chiến trường, cậu chẳng áy náy gì với những thi thể đã bị cướp bị vứt sang một bên ấy. Cho đến khi trở lại con phố quen thuộc, nhìn thấy con hẻm về nhà đã từng ở mấy tháng, cậu mới đột nhiên hoàn hồn.
Bức tường trong ngõ đã đổ nát, những khu nhà bên trong đều cháy đen. Từ đêm qua đến hôm nay, nơi này đã bị đốt trọi. Trận cháy đã thiêu trụi tất cả, chỉ còn lại đống tro đổ nát.
Cậu hoảng hốt, không thể tin trợn mắt nhìn những phế tích cháy xém vẫn còn đang bốc khói, đầu trống rỗng.
Tuy nơi này hẻo lánh, nhưng người dân lương thiện.
“Chúng ta chỉ ở tạm nơi đây, chờ sóng gió đi qua, chúng ta xem tình hình rồi quay về quê hương, được không?” Tiếng nói dịu dàng của mẹ bỗng nhiên vang lên. Dường như giọng nói vẫn còn vương bên tai, nhưng tất cả đã bị đốt rụi rồi.
Mẹ. . . . . . Mẹ vẫn ở đấy. . . . . . vẫn ở đấy. . . . . .
Không nghĩ được nhiều, quên mất mình đang ở đâu, cậu xoay người bước đi, muốn chạy về nhà.
Một bàn tay to đột nhiên bắt lấy vai cậu.
“Không được đi!”
Cậu quay đầu lại, thấy tên quái vật cao lớn dơ bẩn đó.
Bởi vì rất mệt, rất đau lòng, rất tức giận, cậu đã quên mất mình nên đợi, đã quên mất mình nên nhẫn nại mới báo thù rửa hận được. Mọi nỗi đau đớn, bi ai đều trào lên trong lòng. Cậu bất chấp mọi thứ bắt đầu đấm đá tên khốn kiếp kia, thậm chí cậu đã quên mất nên dùng con dao đang giấu trong ngực.
“Đều tại ngươi! Đều tại ngươi! Ngươi khiến mẹ ta……..”
Nhưng cậu quá yếu, mỗi cú đá, cú đấm đều giống như hạt mưa chẳng làm được gì tên quái vật kia. Thậm chí tên đó còn lười cản cậu lại. Quá kích động chỉ làm cậu hoa mắt, rồi khi bình tĩnh lại ngã ngồi xuống đất ngẩng đầu lên nhìn trời. Bầu trời trong xanh không một gợn mây đã bị một điểm đen che mất.
Nước mắt trào ra khỏi hốc mắt, cậu không kịp thở, mệt đến mức không đứng lên được.
“Trả lại mẹ cho ta. . . . . . Trả lại cho ta. . . . . .”
Đôi môi cậu tái nhợt run rẩy nói.
Trong lúc mơ hồ, cậu chỉ nhìn thấy bóng đen cao lớn che khuất bầu trời, ngồi xổm trước mặt cậu, lạnh lùng nói
“Đốt thành tro nát hết rồi còn đâu.”
Cơn tức giận xông lên não, cậu chỉ có thể trừng mắt nhìn cái bóng mơ hồ trước mặt, khàn giọng nói: “Ta hận ngươi. . . . . .”
Quái vật nhếch khóe miệng, cười lạnh.
“Kẻ hận ta không chỉ có mình ngươi đâu.”
Cậu rất hận, rất hận, mẹ cậu chết mà ngay cả nhặt thi thể của mẹ cậu cũng không làm được.
Một ngày nào đó, ta nhất định sẽ tự tay giết chết ngươi. . . . . .
Bóng tối dần dần lấy đi ánh sáng và ý thức của cậu.
Chắc chắn sẽ. . . . . .
Ta biết mà. . . . . .
Một con dao. . . . . .
Khi những vì sao xuất hiện trên bầu trời, khi cậu về đến lều trại phải chôn con dao cậu lén giấu được xuống đất trước.
Cậu hoảng hốt ngồi dậy, vội vàng kéo vạt áo bẩn thỉu ra, nhìn thấy quần mình vẫn như lúc đầu, đai lưng vẫn buộc chặt. Nhưng dù vậy, cậu vẫn có chút nghi ngờ. Không có người trong lều, chỉ có lửa đang cháy trong lò sưởi, xa xa ngoài lều có tiếng nói chuyện.
Cậu thật ngu ngốc, cực kỳ ngu ngốc.
Ngồi quỳ trên cái thảm nỉ bẩn, cậu biết suýt nữa thì mình đã chết oan rồi, có lẽ cậu nên bình tĩnh hơn nữa, bình tĩnh hơn nữa.
Nhưng mẹ. . . . .
Nhớ đến mẹ bị ngọn lửa thiêu cháy đến không còn hài cốt, lòng cậu siết lại, nước mắt lại trào ra.
Cậu sẽ không khóc, không bao giờ khóc nữa.
Có lẽ cậu nên hiểu ra từ lâu rồi, khóc lóc chẳng có ích gì cả, ở trước mặt kẻ thù phải bình tĩnh. Cậu cố gắng bình tĩnh lại, sau đó mất một lúc mới phát hiện ra tay mình rất sạch. Cậu nhìn chăm chú vào đôi