Old school Easter eggs.
Chiếc Bông Tai Định Ước

Chiếc Bông Tai Định Ước

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322730

Bình chọn: 9.00/10/273 lượt.

chuyện đã xảy ra, sẽ không thể coi như chưa từng xảy ra được! Tớ ghét nhất là bộ dạng luôn nhân nhượng của cậu!

Tô Vân rất kích động.

- Tại sao lần nào cậu cũng đều mang bộ dạng của một người tốt như vậy? Cậu có biết tớ ghét cái bộ dạng đó của cậu không?

Vân ghét cô ? Tô Mộng nghi hoặc. Có lẽ cô ấy quá kích động, không biết chính mình đang nói gì, đối diện với một người tâm tình đang kích động, yên lặng có lẽ là cách tốt nhất.

Cà phê đã lạnh.

- Nhưng cậu cũng đâu nhất thiết phải bỏ việc như vậy! Công việc dù sao thì cũng vẫn là vậy. Ở tập đoàn Âu Dương sẽ có cơ hội tốt để phát triển tiền đồ, hà cớ gì phải gây trở ngại cho tiền đồ của mình như vậy ?

Tô Mộng phá vỡ không gian yên tĩnh giữa hai người.

- Làm thuộc hạ của cậu sao?

Hiển nhiên Tô Mộng vừa nói sai, Vân so với ban nãy càng kích động hơn.

- Vì sao mọi chuyện tốt đẹp, đều thuộc về cậu? Hồi cao trung, cho dù tớ nỗ lực thế nào, cậu vẫn luôn là người đứng nhất còn tớ chỉ đứng thứ hai, lên đại học, mặc kệ tớ sôi nổi thế nào, trong mắt mọi người tiêu điểm vẫn luôn là cậu, khi đi làm, dù làm việc cùng nhau, nhưng người bị cấp trên la mắng luôn luôn là tớ, lần đầu tiên khi nhìn thấy Âu Dương Hoa, trong mắt hắn cũng chỉ có cậu. Vì sao? Vì sao nơi nào có cậu, tớ đều không có lấy một chút vinh quang ? Vì sao? Vì sao cậu luôn luôn cướp đi mọi thứ của tớ?

Vân lớn tiếng hỏi, cũng may là nơi này cách âm tốt, không đến mức làm cho mọi người để ý tới.

- Vân, cậu thật quá khích!

Thì ra đây là suy nghĩ thực của Vân, thật ngoài tưởng tượng của Tô Mộng, trước giờ cô chưa bao giờ nghĩ nội tâm của Vân lại yếu đuối, lại thiếu tự tin đến như vậy, lòng tự ti lại quá lớn.

- Mọi thứ đều không phải như cậu nghĩ, tớ không tranh giành của cậu thứ gì cả, bản thân cậu đã có rất nhiều thứ: cậu có sự quan tâm của cha mẹ.....

- Cha mẹ?

Vân tức giận ngắt lời Mộng.

- Cha mẹ giống như họ, thà không có còn tốt hơn!

Tô Mộng biết bản thân mình chưa mở bình thì sao có thể biết trong bình có gì(3), Tô Mộng mặc dù là cô nhi, nhưng cô đối với mẹ nuôi có lẽ còn thân thiết hơn cả mẹ ruột, cha mẹ Tô Vân thường cãi nhau, trong nhà gần như không bao giờ có ngày yên bình.

- Vân, không phải như vậy, tớ thật lòng rất ngưỡng mộ cậu vì có một gia đình đầy đủ.

Lúc này có lẽ giải thích cỡ nào thì vẫn đều vô nghĩa!

- Cậu có ý gì đều không quan trọng với tớ!

Vân cơ hồ như hét lên, tâm tình của cô lúc này rất không ổn định.

Nhìn bộ dạng của cô lúc này, Tô Mộng không biết nên làm cái gì bây giờ, từ trước tới nay cô đều coi Vân là bạn thân, chưa bao giờ nghĩ trong lòng Vân lại có những suy nghĩ như vậy. Cô thật sự đã khiến cho Vân chịu áp lực như vậy sao? Tô Mộng tự hỏi.

Vân sau khi hét lên được những lời đó, cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Bảy năm, bảy năm thật dài, đã trở thành quá khứ rồi, sau này trong cuộc sống của cô không còn ai là Tô Mộng, cuộc sống của cô từ nay sẽ trở nên hoàn mỹ. Bảy năm trước, các cô là bạn của nhau, thế nhưng sau đó khoảng cách giữa hai người ngày càng lớn, hai người luôn ở cùng nhau sẽ nảy sinh sự so sánh, tình cảm dần thay đổi. Một núi không thể có hai hổ, Tô Vân rất mạnh mẽ, thế nhưng cô luôn thua Tô Mộng, cô không phục, chỉ cảm thấy oán giận. Dần dần cô cảm thấy mỗi lần đều là Tô Mộng đoạt mất danh tiếng của cô, mỗi lần đó đều là tranh giành với cô, cô hận ông trời bất công, vì sao người may mắn luôn là Tô Mộng? Càng nghĩ như vậy cô càng cảm thấy Tô Mộng đã đoạt của cô rất nhiều thứ, sự bất bình ngày càng lớn trong lòng, cuối cùng vì Âu Dương Hoa mà toàn bộ oán giận cũng phát tiết. Mỗi người đều có trắc trở trong lòng, khác biệt chính là ở mức độ nặng nhẹ khác nhau. Tô Heo Mộngớc tới giờ sẽ không bao giờ có thể nghĩ Vân đã có những suy nghĩ như vậy, người với người chính là có sự khác biệt, mỗi người có một suy nghĩ riêng, chỉ có thể hiểu rõ bản thân mình, suy nghĩ của người khác, có lẽ cậu cho rằng là như vậy, nhưng người biết rõ chỉ có thể là chính kẻ đó, mà thậm chí có lẽ có những người ngay cả ý nghĩ của bản thân còn không hiểu rõ.

Đợi đến khi cả hai đều bình bĩnh trở lại, Tô Mộng mới mở lời:

- Cậu đã nghĩ kỹ rồi sao? Chúng ta thật sự không còn là bạn bè nữa?

Tô Mộng trong lòng vẫn ôm một chút hy vọng.

- Tớ đã nói rồi!

Vân bình tĩnh nói.

- Bảy năm, tớ chịu đủ rồi, còn có cậu, tớ sẽ không thể phát triển khoảng trời riêng của tớ, tớ muốn đi tìm khoảng trời thuộc về tớ, nhưng cái thế giới đó của tớ tuyệt đối không thể có sự tồn tại của cậu.

- Vân, thực sự rất xin lỗi! Tớ không hề biết sự tồn tại của tớ lại gây áp lực lớn đến vậy cho cậu. Vì sao trước kia cậu không nói ? Trước kia chúng ta không phải là bạn sao? Bạn không phải là để cùng chia sẻ vui buồn hay sao?

- Chúng ta quan điểm bất đồng, bạn cũng chỉ có thể tùy duyên.

- Chúc mừng cậu(3), cầu mong sau này cậu sẽ luôn gặp những điều tốt lành!

- Cảm tạ!

Tô Vân rất thật tâm, dù sao trước đây cũng từng là bạn, tuyệt giao cũng không nhất thiết phải gây sự không thoải mái cho người kia.

- Tớ không qua công ty thiết bị điện, chỉ là không muốn cậu quá thuận lợi, cho cậu chút cản trở mà thôi. Tớ