nh thường tí xíu, có thêm một chút cái gọi là khí chất.
Cô nhìn một lát mà không khỏi có phần thất vọng.
Vì
có những suy nghĩ linh tinh này nên khi Thiệu Minh Trạch cương nghị,
đàng hoàng xuất hiện trước mặt đã khiến mắt cô sáng lên.
Thực sự,
nếu nhìn kỹ thì mặt mũi người đàn ông này cũng không thể coi là tuyệt
đẹp. Tuy lông mày anh khá đẹp nhưng lại quá đậm. Mắt cũng không to lắm,
chỉ là nó hơi sâu, đồng tử đen láy nhìn mà chẳng thấy đáy như có sức hấp dẫn hút hồn vậy. Nó khiến mọi người đều chú ý đến anh, khiến họ không
cầm lòng được mà tiếp tục nhìn tới chiếc mũi khoằm và đôi môi mỏng hơi
ươn ướt.
Đây là lần đầu tiên Nhiễm Nhiễm chú ý đến Thiệu Minh Trạch. Anh cầm ly rượu đứng giữa phòng lớn hàn huyên với mọi người. Cô trốn ở
một góc lén đánh giá, thầm thở dài tiếc là chiều cao của người này còn
thiếu một chút. Nếu có thể cao thêm vài phân nữa là được mét tám thì
đúng là khỏi phải chê.
Có lẽ do ánh mắt quá chú ý của cô nên
Thiệu Minh Trạch dường như cũng cảm nhận được và quét ánh nhìn trở lại.
Ánh nhìn sắc bén cảnh giác dừng lại ở chỗ cô. Sau đó, anh nhìn cô, khẽ
gật đầu.
Nhiễm Nhiễm không biết tại sao anh ta lại có phản ứng như
vậy. Nhưng theo phép lịch sự, cô vẫn mỉm cười đáp lại rồi vờ cúi xuống
ăn. Ai ngờ một lát sau, Thiệu Minh Trạch đã ngồi xuống chiếc ghế đối
diện cô. Cô có chút bất ngờ, ngẩng đầu lên nhìn thì nghe thấy Thiệu Minh Trạch hỏi:
- Cô là Hạ tiểu thư, đúng không?
Cô gật đầu, ánh mắt lộ vẻ hoảng hốt, lòng thầm nghĩ mình chỉ nhìn anh ta một chút mà lại
lôi được anh ta đến sao? Lẽ nào nụ cười lịch sự vừa rồi khiến người ta
hiểu lầm thành quyến rũ? Ánh mắt Thiệu Minh Trạch sáng lên, anh tự giới
thiệu:
- Chào cô! Tôi là Thiệu Minh Trạch.
Cô ngẫm nghĩ thật kỹ cái tên này và vẫn cảm thấy không quen anh ta, đành đáp bừa:
- Ồ! Anh Thiệu, ngưỡng mộ đã lâu.
Thiệu Minh Trạch thu ánh nhìn dò xét, hơi nhếch mép, hỏi cô:
- Ồ! Hạ tiểu thư ngưỡng mộ gì tôi vậy?
Nhiễm Nhiễm trong lòng thầm chửi kẻ chết tiệt này nhưng sắc mặt vẫn không đổi, đàng hoàng ngẩng lên, đáp:
- Tất nhiên là anh Thiệu tuổi trẻ tài cao, tiền đồ rộng lớn rồi.
Ai từng biết đến Thiệu Minh Trạch cũng đồng tình gật đầu. Anh lại hỏi:
- Nghe nói Hạ tiểu thư là sinh viên ưu tú của Đại học A, mới tốt nghiệp năm ngoái và hiện đã đi làm, đúng không? Sao cô không làm việc ở công
ty của chú nhà vậy?
Nhiễm Nhiễm không kìm nổi hơi chau mày, câu hỏi này khiến người ta có cảm giác rất khó chịu.
Cô ngầm nhẩm lại mười sáu chữ mà bà Hàn đã dạy để đối phó với “quân
địch”: “Rộng lượng bình tĩnh, thanh lịch dịu dàng, đàng hoàng đúng mực,
không kiêu không nóng”, rồi mới miễn cưỡng nở nụ cười đáp lại:
-
Không dám nhận hai chữ “ưu tú”, chẳng qua chỉ là bị người nhà ép đi học
mà thôi. Cũng vì lười biếng nên tôi mới tìm nơi nhàn nhã một chút để
làm.
Nói rồi, cô đứng dậy, không đợi Thiệu Minh Trạch lên tiếng, đã mỉm cười nói:
- Anh Thiệu ngồi chơi, tôi qua đằng kia chào mấy người bạn một chút.
Thiệu Minh Trạch chớp mắt, từ tốn nói:
- Cô Hạ cứ tự nhiên.
Nhiễm Nhiễm xoay người đi ra nơi khác, đi nửa vòng mà vẫn chẳng tìm nổi một người có thể bắt chuyện.
Ông Hạ Hồng Viễn đang cùng hai người bạn cũ nói về quy hoạch thành phố
của tân thị trưởng sau khi nhậm chức. Rõ ràng ông đã nhắm mấy mảnh đất ở ngoại ô phía nam nhưng không để lộ ra, chỉ cười chê bai:
- Quan
chức Trung Quốc thay đổi nhanh thật! Dăm ba năm thay một lần nên chẳng
có quy hoạch phát triển nào lâu dài cả, có kế hoạch cũng chỉ gói gọn
trong mấy năm đương chức của mình thôi. Kết quả là Bí thư Trương đào
kênh, Bí thư Vương lấp kênh, Bí thư Vương trồng cây, Bí thư Lý đốn cây,
rõ ràng là chỉ uổng phí tâm huyết, mồ hôi, tiền của của dân chúng mà
thôi.
Có người tiếp lời:
- Không như thế thì tiền cũng
chẳng để phục vụ dân chúng đâu. Hơn nữa, như vậy thì ít nhiều cũng còn
có thể bớt xén cho người ta chút đỉnh. - Nói xong, người đó bèn liếc
nhìn Thị trưởng Cung đang tiếp khách.
Thị trưởng Cung đương vị đã
từng nhắc đến vài khẩu hiệu oanh liệt, rất có cống hiến trong việc kiến
thiết thành phố Tây Bình. Còn kinh tế phát triển thế nào thì người dân
hoàn toàn không biết, nhưng diện mạo thành phố thì thay đổi trông thấy.
Mấy người này đều ngấm ngầm mỉm cười, thản nhiên chuyển đề tài, bàn
luận đến tình hình kinh tế hiện nay. Ông Hạ Hồng Viễn lúc này mới chú ý
đến con gái đang im lặng đứng bên như thể cô đang tháp tùng mình, liền
nở nụ cười vui vẻ bảo cô:
- Không cần đi cùng bố đâu. Con đi làm quen với mấy người bạn trẻ đi.
Nhiễm Nhiễm ngán ngẩm chỉ có thể vờ cầm ly rượu tiến đến chỗ mấy tiểu
thư nhà giàu, nghe họ bàn cách làm thế nào để tiêu tiền phung phí. Cứ
như thế cô bị ép nghe “tọa đàm thời thượng” về các vấn đề xa xỉ như thời trang, làm đẹp, du lịch v.v... Cô thực sự không chịu nổi nữa, đành rời
khỏi đó tiếp tục tìm một góc để đứng.
May mà lần này không có ai đến bắt chuyện nên cô có thể yên ổn, thảnh thơi trốn đến khi buổi tiệc kết
thúc. Ai ngờ, trước khi ra về, cô lại gặp Thiệu Minh Trạch ở cửa.
Thiệu Minh Trạch cũng đang ra về, Th
