Chỉ Số Nóng Bỏng 100%

Chỉ Số Nóng Bỏng 100%

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324390

Bình chọn: 7.00/10/439 lượt.

Quá hèn hạ rồi !

"Đại Hổ, vừa rồi sẽ không phải là anh đang cầu hôn với Hài Lòng chứ?" Đại La vô cùng hưng phấn thong thả đi tới đây. Anh vừa rồi mới báo cáo tiến độ kế hoạch với Ôn Đại, ra ngoài liền nhìn thấy cảnh tượng chấn động lòng

người.

Cầu hôn?

Tất cả mọi người ở đây đều sững sờ ngây

ngốc tại chỗ. Thì ra anh ta chỉ nhìn thấy cảnh Đại Hổ quỳ xuống, lại

không nghe thấy lời van xin của Đại Hổ.

"Đại La, không phải vậy, anh hiểu lầm. . . . . ." Hài Lòng đỏ bừng mặt, hoảng hốt nói rõ.

"Đại La thối, anh đừng nói lung tung, Hài Lòng không giống nhau như chúng

ta, mặt cô ấy rất mỏng ." Tiểu Hoa lập tức nhảy ra bảo vệ, mặc dù cảnh

tượng đó rất giống, đáng tiếc sự thật hoàn toàn không phải như vậy.

"Không phải cầu hôn sao." Đại La lập tức cúi đầu thất vọng. Giọng điệu cũng thay đổi không có tí sức lực nào.

"Cầu cái đầu của mẹ ngươi á..., tôi với Hài Lòng hoàn toàn trong sạch ." Đại Hổ bực dọc trách mắng. Thật vất vả mới khiến cho Hài Lòng gật đầu đồng ý giúp một tay. Nếu để cho tên Đại La không biết rõ tình huống mà khiến

Hài Lòng đổi ý, anh nhất định sẽ đánh cho anh ta răng rơi rụng đầy đất.

"Thật sự rất giống cầu hôn mà, tôi vừa mở cửa đã nhìn thấy cậu quỳ gối trước mặt Hài Lòng . . . . . ."

"Được rồi, đừng nói nữa, Hài Lòng, tôi dẫn cô đi thay quần áo." Tiểu Hoa vội

vàng cắt đứt câu nói của Đại La, rồi nhìn về phía Đại Hổ và Đại Ngưu

mãnh liệt nháy mắt, hai người lập tức hiểu ý lôi Đại La đi.

"Thay quần áo cái gì? ?" Hài Lòng ngẩn ra, gương mặt vẫn còn đỏ bừng xấu hổ.

"Bộ đồ cậu đang mặc nếu đi khách sạn khác thì tạm được, nhưng đi Ôn Lam thì lại không được." Nơi đó là khách sạn để xác định đẳng cấp của những

nhân vật đẳng cấp, cho nên loại thường dân thấp bé sao có thể tùy ý ra

vào. Nếu là chỗ chỉ có những nhân vật đẳng cấp mới có thể tới, thử nghĩ

người con gái đi chung, đâu thể nào ăn mặc bảo thủ giống như cô ấy.

"Ờ, nhưng tớ không mang quần áo. . . . . ."

"Không sao, tớ có."

"Nhưng quần áo của cậu. . . . . ." Quá mát mẻ, cô căn bản không dám mặc.

"Yên tâm, tớ sẽ cố gắng hết sức để tìm cho cậu một bộ đồ không hở hang." Cô

cũng không phải là hôm nay mới biết cô ấy, hơn nữa từ quần áo cô ấy mặc

thường ngày, cô cũng biết cô ấy rất bảo thủ. Cứ như vậy, Hài Lòng bị

Tiểu Hoa kiên quyết kéo vào phòng thay đồ nữ.

Hài Lòng căng thẳng ngồi ở ghế phụ trên chiếc xe Benz phiên bản dài, xe càng tiếp cận mục

đích hơn; dạ dày cô liền bắt đầu nhộn nhạo. Căn bản không còn lòng dạ

nào thưởng thức phong cảnh đẹp đẽ xung quanh, cho đến khi xe đột nhiên

đỗ lại ở ven đường.

"Hài Lòng, cô không cần khẩn trương, mọi thứ đã có tôi." Đại Hổ kéo cần số, tắt máy, bắt đầu chuẩn bị dụng cụ. Mà

dọc theo đường đi, Đại Hổ cũng lục tục giải thích quy trình công việc

với Hài Lòng, gồm việc anh nhất định phải gắn vài món đồ lên người cô,

để phòng ngừa có chuyện bất ngờ xảy ra, như là máy chụp hình vô cùng

quan trọng, mà điểm đó đã do Tiểu Hoa chuẩn bị ổn thỏa cho cô.

Sau khi mọi thứ ổn thỏa, Đại Hổ vội cầm ống nhòm lên, nhìn về phía cửa ra

vào của khách sạn Ôn Lam, chỉ cần con mồi vừa xuất hiện, bọn họ sẽ lập

tức theo vào.

"Được. Đại Hổ." Hài Lòng gật đầu một cái, chính là

loại cảm xúc căng thẳng hồi hộp, nếu nói không khẩn trương thì có thể

lập tức bình tĩnh lại hay sao?

"A!" Đột nhiên, Đại Hổ kêu lên một tiếng. Buông ống nhòm ra, rồi ôm lấy bụng.

"Đại Hổ, họ đến rồi sao?" Hài Lòng khẩn trương vội ngẩng đầu nhìn về phía

trước, nhưng không có xe. . . . . . Cũng không có người.

"Không. . . . . . Không phải. . . . . ." Đại Hổ lắc đầu một cái. Giọng nói đột

nhiên trở nên suy yếu không còn sức lực. Cả người lại bắt đầu toát mồ

hôi lạnh. Lúc sắp rời khỏi Sự Vụ Sở thì bụng đã có chút cảm giác đau âm

ỉ, nhưng anh không để ý tới, nào ngờ. . . . . .

"Không phải? Vậy anh đang nói gì?" Cô còn tưởng rằng phải bắt đầu lại, hại cô sợ đến mức đau dạ dày. "Tôi. . . . . . Tôi...Tôi thật sự đau bụng. . . . . ." Đại Hổ cắn chặt răng,

muốn ngăn chặn cơn đau thắt từ bụng truyền tới, nhưng anh càng ôm chặt

bụng thì lại càng đau. Đừng nói có thể chịu đựng cho đến khi vào được

khách sạn Ôn Lam, bây giờ anh cũng sắp không thể chịu đựng được nữa rồi.

Cái gì!

Hài Lòng ngây người , "Đại Hổ, anh thật sự rất đau bụng sao?" Không thể nào! Anh ta sẽ không phải là muốn --

"Phải. . . . . ." Anh nhịn đau, gật đầu.

"Anh đau bụng, vậy chúng ta có cần phải đi hỏi dùng nhờ nhà vệ sinh của cửa

hàng nào gần đây không?" Hài Lòng luống cuống, đường xá trong nội thành

rất náo nhiệt, căn bản không có chỗ tối, huống chi anh ta muốn đi vệ

sinh.

"Tôi. . . . . . Tôi không phải đau bụng dạng đó, hình như

tôi bị đau…, ruột thừa. . . . . ." Trở ngại nghề nghiệp, bọn họ đều phải học một khóa hộ lý, mà giờ khắc này bụng bỗng nhiên đau thắt. Anh cảm

thấy cũng không phải là đau bụng do đồ ăn, mà là anh bị đau ruột thừa,

trúng số độc đắc rồi.

"Bệnh viêm ruột thừa!" Hài Lòng khó mà tin được thét lên."Không phải anh đã cắt ruột thừa rồi sao?"

Ở Sự Vụ Sở, trừ nhân viên hành chính ra, tất cả nhân viên đều phải cắt

ru


XtGem Forum catalog