nhị độ * á?”
* Mai khai nhị độ: Thành ngữ, chỉ cùng một việc, hai lần đều thành công.
“Đúng thế.”
“May thật,” tôi nói, “lần này anh đến Bắc Kinh, cũng coi như mai khai nhị độ rồi.”
“Lương Lương.”
“Anh biết rồi. Đây là câu nói nhảm đầu tiên của anh khi tới Bắc Kinh. Anh sẽ ghi nhớ.”
Vào bãi đỗ xe, Noãn Noãn bước về bên trái hơn chục bước rồi dừng lại, quay đầu bước về bên phải.
Nhưng bước được mấy bước, lại dừng lại, nhìn quanh bốn phía.
“Sao thế?” tôi hỏi.
“Em quên mất đỗ xe ở đâu rồi” Noãn Noãn nói.
“Hả?” Tôi vô cùng kinh ngạc. “Quên rồi?”
“Cũng không hẳn là quên sạch,” Noãn Noãn giơ tay vẽ một vòng tròn trên không
trung, “chắc là quanh khu này.” Trí nhớ của Noãn Noãn rất rộng, “khu
này” mà em nói, ít ra cũng có tới 200 chiếc xe.
“Là xe gì? Biển số là bao nhiêu?” tôi nói. “Anh tìm giúp em.”
“Là xe bốn bánh.” Noãn Noãn nói.
“Này.”
“Là xe của công ty, không phải của em,” Noãn Noãn nói. “Em không biết xe gì, cũng chẳng nhớ biển số.”
“Vậy em biết cái gì?”
“Là xe màu trắng.”
Tôi nhìn quanh bốn phía, tuy tỷ lệ xe màu trắng không cao, nhưng cũng không phải ít.
“Đây…”
“Ui chao, nếu không phải đi muộn quá, trên đường đi còn tắc, em sốt ruột,
sợ anh xuống máy bay không thấy em, anh sẽ hoảng, không cũng đâu hồ đồ
thế này. Em dừng xe rồi vội vội vàng vàng xông vào sân bay, chỉ mong sớm gặp anh, làm gì còn tâm trí đâu nhớ đến xe để chỗ nào.”
Noãn Noãn liến thoáng nói, giọng có vẻ lo lắng, âm điệu cũng hơi cao.
Từ lúc xuống máy bay nhìn thấy Noãn Noãn, mọi thứ đối với tôi đều như trong mơ, không hề chân thực.
Phải đến lúc này, tôi mới cảm thấy Noãn Noãn thực sự tồn tại.
Noãn Noãn vẫn hệt như trước, chẳng hề có chút cảm giác phương hướng, luôn khiến người khác thấy lòng ấm áp.
Từ Đài Loan tới Tô Châu, từ Tô Châu tới Bắc Kinh, vượt qua 3000 cây số, cuối cùng tôi cũng có thể nhìn thấy Noãn Noãn rồi.
Đây không phải là mơ.
“Hì hì” tôi bật cười.
“Anh cười cái gì?” Noãn Noãn dường như đã hơi đỏ mặt.
“Không có gì,” tôi nói, “chúng ta cùng tìm đi. Nếu không thấy thì cả đời phải ở đây mất.”
“Đừng có nói nhảm.”
Tôi và Noãn Noãn tìm từng chiếc xe một, 20 phút sau, Noãn Noãn mới nhận ra xe mình qua thẻ căn cước trên kính xe.
Nhưng vị trí của chiếc xe màu trắng này, lại chẳng hề nằm trong “khu” mà Noãn Noãn vừa dùng tay vẽ.
“Tháng trước em vừa lấy bằng lái, giờ cho anh trải nghiệm, được không?” vừa lên xe, Noãn Noãn liền nói.
“Đây là vinh hạnh của anh,” tôi nói.
Rời sân bay thủ đô, xe chạy lên đường cao tốc, hai hàng cây bạch dương bên đường dường như đều đã rụng hết lá.
Thân cây thẳng muốt thẳng tắp, cành cây mềm dẻo, lay động trong gió rất đáng yêu, như một mỹ nữ e lệ.
“Anh ở khách sạn nào?” Noãn Noãn hỏi.
“Anh quên rồi,” tôi nói.
“Quên rồi?” Noãn Noãn vô cùng kinh ngạc.
“Ui chao, nếu không phải đột nhiên quyết định không về Đài Loan, vội vội
vàng vàng tới Bắc Kinh tìm em, nhưng xuống máy bay xong em lại không tìm thấy xe, anh lo em sẽ hoảng, chẳng tâm trí đâu mà nhớ tới khách sạn
nữa, không cũng đâu hồ đồ thế này.”
Noãn Noãn cười rũ ra không dứt, khó khăn lắm mới ngừng cười, nói: “Lương Lương.”
“Ừ.”
“Anh ở khách sạn nảo?”
“Khách sạn Đài Loan ở Vương Phủ Tỉnh” tôi nói.
“Chỗ đấy em biết.”
“Biết thật không?”
“Chớ coi thường em” Noãn Noãn nói.
“Không tìm ra cũng không sao, cùng lắm anh ngủ trong xe cũng được.”
“Không lạc đâu mà sợ” Noãn Noãn bật cười.
Trời dần tối, bắt đầu đổ mưa, không to cũng chẳng nhỏ.
Bên ngoài hẳn phải rất lạnh, nhưng trong xe có máy sưởi, lại thêm cả Noãn Noãn, nên rất ấm áp.
Tôi và Noãn Noãn tán chuyện trong xe, nói đông nói tây, trời nam đất bắc, rồi đông tây nam bắc đều nói cả.
Trời đã tối hẳn, dưới ánh đèn đường, tôi có thể nhìn rõ từng làn mưa.
Có thể là ảo giác, tôi bỗng thấy mưa ở trên cao khá mảnh và nhỏ, rơi gần xuống đất lại trở nên lớn và thô, tốc độ cũng chậm đi.
“Đường Nhị Hoàn lại tắc rồi” Noãn Noãn nói.
“Dù gì chúng ta cũng đã gặp nhau rồi,” tôi nói, “có tắc đến thiên hoang địa lão cũng chẳng sao.”
Xe đã dừng hẳn lại, Noãn Noãn quay sang tôi cười khổ.
“Nếu nghĩ đến con lăn bánh xe, là tường thành cổ nhà Nguyên, anh sẽ có cảm giác gì?” Noãn Noãn nói.
Tôi nhất thời không nói được gì, có câu thành ngữ “thế sự xoay vần”, dường như miễn cưỡng có thể đem hình dung được.
Xe cuối cùng cũng xuống khỏi đường Nhị Hoàn, rất nhanh đã đến khách sạn Đài Loan.
Mưa đã tạnh, tôi thấy bên biên kính xe bị gạt nước quét qua hơi lấp lánh, tò mò bèn kề sát vào nhìn cho kỹ.
Đó hình như là những hạt băng nhỏ đóng kết lại, tôi lấy ngón tay quét nhẹ một cái, đúng thật là băng vụn.
Lẽ nào vừa rồi từ trời rơi xuống, không chỉ có mưa?
“Lát nữa có khi còn có tuyết rơi” Noãn Noãn nói.
“Ý em là thứ rơi xuống khi mùa đông cực lạnh á?”
“Đúng thế.”
“Thứ rơi từ trên trời xuống, trắng trắng á?”
“Đúng thế.”
“Thứ có thể đắp người tuyết, nặn cầu tuyết á ?”
“Đúng thế.”
“Đúng là tuyết rồi!” Tôi gần như kêu lên thất thanh.
Noãn Noãn không buồn để ý đến tôi, đưa tay chỉ vào cửa khách sạn.
Tôi kéo va li, đeo ba lô, tới quầy lễ tân làm thủ tục check in.
Noãn Noãn m