i xuất hiện giúp tôi trong lúc
nước sôi lửa bỏng thế này? Nhưng lần này tôi cảm ơn hắn rất thật tâm
thật lòng: “Cảm ơn anh, tổng giám đốc.”
Hắn nhận lấy chai nước, giọng nói vẫn lạnh lùng như trước: “Say sóng mà còn đi cái loại tàu nhỏ thế này, đúng là thích chết.”
Tôi tủi thân: “Không đi thì làm sao biết được ạ.”
Hắn bực mình nhìn tôi, rồi nắm tay lôi tuột vào trong.
“Gì đấy?” tôi hỏi.
Hắn không quay đầu lại: “Vào trong khoang tàu sẽ đỡ hơn.”
Lúc mới lên tàu tôi đã muốn vào trong khoang rồi, nhưng người bên trong
cũng đông, hơn nữa nhìn qua toàn mấy thằng đàn ông con trai không đứng
đắn lắm, khiến người vốn dĩ tò mò như tôi cũng không dám bén mảng tới.
Chúng tôi cùng chen vào trong khoang, nói chính xác thì, hắn ở đằng
trước rẽ đám người ra, tôi chỉ việc theo sau, vóc dáng Tống Tử Ngôn cao
lớn, tôi đi đằng sau căn bản là chẳng cần tốn sức.
Rốt cuộc cũng vào trong khoang tàu, hắn ấn tôi vào trong góc rồi chống tay
vào tường ngăn giữa tôi với đám người. Áo quần hắn vốn thẳng thớm chỉn
chu giờ đã hơi nhăn nhúm vì phải chen qua đám đông, hắn thở dốc, phía
sau toàn là những người xa lạ ở đủ vùng miền, mỗi lần tàu lắc lư là lại
đụng vào lưng hắn, từ trước tới nay Tống Tử Ngôn ưa sạch sẽ gần thành
bệnh, nhưng giờ chỉ có thể nhăn mặt chịu đựng.
Trong lòng tôi nảy lên một cảm giác được che chở, bỗng nhiên cảm thấy có chút ngọt ngào trong tim. Tôi bị hắn ép vào góc tường, chỉ cần đám người khẽ động là ngực hắn lại ấn sát vào tôi, một mùi hương nam tính lành lạnh
pha lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt xộc vào mũi, khiến cho người ta phải
choáng váng nhắm mắt. Tôi nhắm mắt lại, hể? Sao thấy mùi này quen thế
nhỉ? Tôi vươn đầu ra hít một hơi thật sâu.
Tống Tử Ngôn hỏi: ”Cô làm cái gì đó?”
Tôi sực tỉnh, kích động la lớn: “Em nhớ ra rồi, mùi trên người sếp giống mùi ống xả!”
Chính là cái mùi tối qua tôi nằm mơ đi máy bay ngửi được, khiến bản thân cảm thấy rất bình ổn, yên tâm.
Một đống người đứng gần đó đưa mắt qua nhìn hắn, còn kèm theo vẻ mặt vô cùng khinh bỉ coi thường….
Mặt Tống Tử Ngôn đen lại như đít nồi rang….
(Con gái ơi, vì cái sự vô ý của con mà Tiểu Tống phải gánh cái danh tiếng
“không thể” về một mặt nào đó ở công ty và nơi ở rồi, giờ còn thêm cái
này nữa, hôi thì nói là hôi, còn nâng lên một tầm cao mới, đem so với
ống xả, nếu nó mà không bắt nạt con, thân làm nhạc mẫu như mẹ cũng không nhắm được mắt…)
Lúc tàu cập bến, Tống Tử Ngôn chẳng thèm để ý tới tôi, chỉ cắm đầu đi
thằng, tôi ở đằng sau cố sức đuổi theo bằng cặp giò ngắn lủn của mình,
giữa lúc cun cút đuổi theo, suy nghĩ cũng chạy qua ầm ầm trong óc. Những chuyện từ đầu tới giờ, nhất là những hành động khác thường của hắn hôm
nay. Một tia sét giáng xuống đánh trúng người tôi, khiến tôi suýt nữa
hồn lìa khỏi xác, tôi há hốc miệng, mắt mở to rưng rưng…hắn hắn hắn hắn
hắn hắn không phải có ý với tôi đó chứ!!!
Cho nên hôm qua tức giận, là bởi vì tôi bảo muốn ở cùng phòng với giám đốc
Điền…cho nên hôm nay đi theo bảo vệ tôi…nói đi rồi nói lại, hắn để tôi
vào công ty mà không có lý do gì…hắn luôn luôn đối xử với tôi rất “đặc
biệt” ~~~…
Cái mồm cái mồm cái mồm cái mồm này! Muốn loạn à!!!
Trước mắt tôi không ngừng hiện lên gương mặt hắn, mỉm cười, nhíu mày, lạnh
lùng, đe dọa, ốm yếu, nghiêm túc…càng nghĩ thì tim càng đập nhanh, càng
nghĩ thì suy đoán càng khẳng định, càng nghĩ thì gương mặt hắn càng hiện lên rõ ràng hơn…
Nghĩ tới nghĩ lui, hậu quả là tôi loạn cả óc, chẳng để ý tới đường xá, mũi
tự nhiên đau nhói lên, hóa ra là vì đụng phải người khác. Nín đau ngẩng
đầu lên đã thấy ngay khuôn mặt tức giận của Tống Tử Ngôn, trong đầu tôi
hãy còn những ý nghĩ ban nãy nên không tránh khỏi đỏ mặt cúi đầu thẹn
thùng. Lúc nãy hãy còn để ý thấy Tống Tử Ngôn tính mở miệng nói gì đó,
nhưng vừa thấy biểu tình e thẹn của tôi thì rùng mình một cái, chỉ buông ra một câu: “Theo tôi qua đây.”
Hắn đưa tôi tới một shop hàng hiệu, chỉ nội trang trí bên trong cửa hàng
thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy ngưỡng mộ rồi, Tống Tử Ngôn đứng bên kia thử áo sơ-mi, vốn dĩ quần áo ở chỗ đó nhìn cũng bình thường thôi, nhưng khi được hắn khoác lên người, tôi chẳng còn từ nào khác để miêu tả
ngoài bốn chữ ‘ngọc thụ lâm phong’.[1'>
Chọn được ba cái áo, hắn quay lại hỏi tôi: “Thế nào?”
Tôi thật thà khen: “Người đẹp thì có mặc vải rách cũng đẹp.”
Hắn nhướn mày, hiển nhiên là rất hài lòng: “Thế cái này hay cái này?”
Ều, đã tới giai đoạn hỏi ý kiến tôi để chọn quần áo rồi đó…tim tôi đập loạn cả lên, phải cố không cười ra thành tiếng, tôi trưng cái mặt nghiêm túc ra, nói: “Màu trắng phóng khoáng, màu đen lạnh lùng, màu xám nhẹ nhàng, đẹp cả, mua hết đi.”
Bỏ cái nào cũng là tước đoạt đi quyền được hưởng thụ cái đẹp của tôi.
Hắn cười khẽ: “Dùng từ để tả cũng khá đó.”
Tôi khiêm tốn: “Em còn có thể dùng từ hoành tráng hơn nữa, cứ phải gọi là tả từ mũi giầy tới chân tóc của anh.”
Hắn lắc đầu, cũng không rõ là tin hay không tin, cuối cùng chỉ lấy một cái áo màu đen đi tới quầy tính tiền.
Tôi thất vọng: “Chỉ một cái thôi ạ?”
Hắn nói đơn giản: “Mua nữa sợ
