năm, Tiểu Chu chưa bao giờ tức giận như vậy, quyền cước đánh tới, Kế Diêu không chống đỡ, tùy ý
hắn.
- “Dừng tay!” Tang Quả quát lạnh một tiếng: “Hắn là phu quân của ta, nếu ngươi lại động thủ, lập tức cút khỏi nơi này.”
Tiểu Chu dừng lại, hắn chết trân tại chỗ, nhìn Tang Quả nói: “Phu quân của
ngươi thì sao, có cái gì tốt? Ngươi không cần đuổi ta, ta cũng muốn đi.
Ta chính là khinh thường những người như vậy, giải thanh cao, thực ti
bỉ!”
Hắn ngoan hận trừng mắt với Kế Diêu, xoay người bước đi.
- “Tiểu Chu!” Kế Diêu thống khổ hô một tiếng, đã thấy bóng Tiểu Chu mất hút.
Tang Quả tựa hồ hết thảy đều chuẩn bị tốt. Nàng lấy ra một bộ hỷ phục, đặt ở trên tay Kế Diêu, sau đó nói: “Ngươi đi trước chuẩn bị, một hồi đến
phòng tổ phụ chờ ta. Ta đã nói cho tổ phụ, hắn cũng không phản đối.”
Hắn không có gì chuẩn bị, chỉ có một loại cảm giác đi vào chỗ chết rồi sinh quyết tuyệt. Cúi đầu nhìn xuống, hỷ phục màu đỏ tiên diễm như máu, đặt ở trong nay nặng trĩu. Hắn không cần biết đây là hỷ phục, chỉ coi như là
một loại linh dược, có thể cứu sống người hắn yêu nhất.
Kế Diêu
chậm rãi mở ra, đem hỷ phục qua loa mặc trên người. Hỷ phục nhưng lại
không dài không ngắn, giống như vì hắn mà làm. Hắn đi ra khỏi phòng Tang Quả, lập tức hướng về phía chính sảnh.
Nửa đường, Thư Thư nhìn thấy hắn, kinh ngạc dừng bước.
- “Ngươi đây là?” Hắn nhìn hỷ phục trên người Kế Diêu, kinh ngạc không thốt nên lời.
Kế Diêu mặt không chút thay đổi, lạnh nhạt nói: “Ta muốn cùng Tang Quả thành thân.”
Thư Thư khiếp sợ không thôi, lướt qua đầu vai Kế Diêu, chỉ thấy cuối vườn
hoa, Tiểu Từ đứng ở cạnh cửa, quá xa, nhìn không thấy biểu tình của
nàng, bóng dáng đơn bạc giống như một mảnh tuyết trắng, tựa hồ muốn theo gió cuốn đi.
- “Kế Diêu, ngươi làm gì vậy, Tiểu Từ đang nhìn ngươi.” Hắn nhíu mày, nói xong lời cuối trong lòng vô cùng đau xót.
Nàng đang nhìn hắn…Kế Diêu kìm nén ý muốn quay đầu, lại chung quy không thể
khắc chế chính mình, hắn chậm rãi xoay người, chậm rãi đi về phía nàng.
Từng bông tuyết rơi xuống, che khuất tầm mắt của hắn và nàng… Kế Diêu một thân hỷ phục màu đỏ như ngọn lửa đỏ rực tới gần, thiêu đốt trái tim nàng. Khát khao hạnh phúc hóa thành tro tàn.
Nàng nhìn hắn càng ngày càng gần, hốc mắt giống như bị hàng vạn kim châm đau đớn khổ sở, sau mỗi châm đều ẩn chứa nước mắt, nàng cứ như vậy cố gắng
chịu đựng, liều mạng bám trụ, giống như dùng hết khí lực toàn thân, mới
có thể áp trụ dòng nước đang dâng lên trong lòng.
Nàng dùng tia
khí lực cuối cùng, muốn mỉm cười. Tưởng lưu lại trong lòng hắn, trong
mắt hắn một chút ánh sáng. Nàng muốn trong lòng hắn chỉ có nàng, nhớ rõ
nàng, hoài niệm nàng. Lại muốn làm cho hắn quên nàng, muốn có một người
khác đến làm bạn với hắn. Tâm bị hai lực xé rách, tan vỡ. Phảng phất có
thể nghe rõ tiếng vang, có thể thấy máu tươi đầm đìa.
Hắn từng bước đến gần, giống như trước đây, cùng nàng trùng phùng, lại giống như chỉ là gặp gỡ thoáng qua, bỏ qua kiếp này.
Nàng cười, có chút run run. Vịn lấy khung cửa mới chống đỡ được thân thể lung lay sắp đổ của mình.
Hắn dừng bước, ở khoảng cách nhỏ này hỷ phục thực sự rất đẹp mắt, hồng tựa
tịch dương, ráng chiều, mỗi một mũi kim mỗi một sợi chỉ đều có thể thấy
rõ ràng.
- “Chúc mừng chàng.” Nàng gượng cười phun ra ba chữ.
- “Nàng nói gì vậy, ta rất khó chịu.” Thanh âm của hắn khàn khàn trầm thấp.
Hắn nhìn nàng, tim như bị dao cắt. Giờ phút này, hắn cùng người khác thành
thân, có phải xem như phản bội không? Mặc dù bất đắc dĩ cũng xem như một loại phản bội. Nhưng là, hắn tình nguyện nàng hận hắn, cũng không chấp
nhận việc nàng ra đi. Chỉ cần nàng còn sống, hắn thế nào cũng nguyện ý.
Hắn liếc nhìn nàng lần cuối cùng, kiên quyết rời đi, sợ trễ một chút, hắn
tựa hồ sẽ sụp đổ mất. Ánh mắt nàng bi thương nhưng khóe môi vẫn cường
ngạnh mỉm cười, làm cho hắn thấy không rõ con đường trước mắt. Tuyết ở
dưới chân, lộp bộp vang lên.
Nàng rất muốn giữ chặt ống tay áo
của hắn, muốn vùi đầu trong đó, vất bỏ tất cả mọi giãy dụa, quên hết
toàn bộ, chỉ giữ lại duy nhất giây phút này. Nếu hắn không đi, hắn cũng
không thể là của nàng, vẫn nên để cho hắn rời đi.
Hắn rốt cuộc xoay người. Nàng giống như nghe thấy sâu trong đáy lòng hắn một tiếng thở dài.
Nàng lẳng lặng nhìn theo bóng lưng hắn, khóe môi nhếch lên nhưng không giữ
lại. Hắn cũng cứng rắn không quay đầu, chỉ sợ nhìn nàng thêm một khắc sẽ vô phương tiến về phía trước, vốn luôn dao động lại ngập nguy cơ, một
tia hô hấp của nàng cũng có thể kéo hắn quay về.
Không gian yên
tĩnh tựa hồ có thể nghe thấy tiếng tuyết rơi, giống như hơi nước thanh
sạch tron trẻo trong ôn tuyền. Khi đó, hắn và nàng, khuôn mặt như họa,
tâm như minh nguyệt, trong mắt giống như gió xuân nhiễm màu xanh biếc
của bờ ngạn Giang Nam. Mà giờ phút này, bông tuyết tung bay, tinh khiết
một mảnh, tựa như vùi lấp hết thảy. Là cái gì đem mọi thứ thay đổi? Sâu
bên trong sớm đã định kết cục, chỉ để cho bọn họ một khoảng thời gian
hạnh phúc ngắn ngủi.
Hắn càng lúc càng xa, dấu chân chậm rãi bị
tuyết che giấu,
