ney, Bối Bối ngừng cười.
Đem túi xách giao cho Sắc Nha: “Đồ dùng của tớ tất cả đều ở đây, tớ sẽ không chạy xa đâu!”
( Sắc Nha tiếp nhận, lại lui về phía sau nửa bước nữa, trong lòng càng kêu gào: Thảm, thay đổi bất thường! Ngăn cản không được!)
Một tay đem chìa khóa xe ở trên bàn đưa cho Long Điện: “Nếu tớ có uống quá nhiều, cậu phải dẫn tớ chạy trốn!”
( Long Điện tiếp nhận không tiếng động, lúc này là thời điểm nguy hiểm nhất của Bối Bối, cô cũng không dám chọc cô ấy!) (Hyan: Chọc vào rồi chết không toàn thây *hắc hắc* Pa: đâu có, vẫn còn thây mà, chỉ là hem còn quần áo thui )
Bàn giao xong tất cả mọi việc Bối Bối
đứng thẳng lưng, hất mái tóc dài về phía sau, lấy tay xé chiếc váy dài
trên người thành váy ngắn đến bắp đùi. Sau đó đi đến trước mặt Long Thủy Tinh, ngón tay thon dài lướt qua khuôn mặt đang khiếp sợ của cô ta:
“Long nhị tiểu thư, để cho dạng nữ nhân giống Tiểu Tam nhi là tôi, vì
bữa tiệc sinh nhật của Long nhị tiểu thư mà trình diễn một điệu nhảy
đi.”
Nói xong, chân cô hướng tới chiếc ghế
dựa, đá một phát, đem ghế dựa kia đẩy vào sàn nhảy, thiếu chút nữa va
vào một nam nhân đang cuồng nhảy bên trong đó. (Hyan: Pa tỉ! Xém nữa thì muội tự chủ trương đổi thành “nhảy nhót điên cuồng” >”< Pa: tỷ thấy đổi lại dư vậy lại hay đấy )
Chứng kiến Bối Bối một thân váy đen bó
sát quanh hông, chân dài, trắng như tuyết, đẩy mạnh tốc độ, nhanh chóng
tiến vào sàn nhảy, nam nhân kia đang định ngẩng đầu chửi má nó thì miệng đã tạo thành một hình chữ O.
Bối Bối không nhìn thấy những ánh mắt
ngạc nhiên cùng ngưỡng mộ của người khác, cô chỉ có thể ý thức được
chính mình có lẽ đã uống rất nhiều, cả người nóng lên.
Cô phải giáo huấn Long Thủy Tinh một lần, dám nói như vậy với bằng hữu của cô!
Long Điện sinh ra đã là Tiểu Tam nhi, đó là do cô ấy sai sao?! Đó là cô ấy có thể lựa chọn sao?!
Cô phải cho Long Thủy Tinh biết hôm nay ai mới là người nổi bật, làm cho cô ta biết cái gì kêu là Tiểu Tam nhi!
Bối Bối nhẹ nhàng xoay người ngồi xuống
ghế, vòng eo mềm mại, đưa tay trượt từ cổ xuống ngực, chân dài đặt trên
ghế, bày ra một tư thế cực kỳ mê người. (Hyan: *máu mũi chảy thành dòng* Tỉ!! mau gọi cấp cứu, muội cần truyền máu >,< Pa: sao mụi nhìn thấy người ta mụi lại chảy máu =”= mụi cũng có mà~~~ XD)
Bối Bối xoay người, xoay hông, ngón tay
lướt xuống đôi chân dài, vuốt cặp đùi tuyết trắng của chính mình, cuộn
lên mép váy, làm cho mọi người có thể nhìn thấy thấp thoáng nội y bên
trong.
Lắc lắc thân thể, bày ra đường cong hình chữ S, Bối Bối đứng lên, ánh mắt lộ ra một mảnh phong tình, sau đó bắt
đầu những bước nhảy.
Gimme, gimme more
Gimme, more
Gimme, gimme, more
Gimme, gimme more
Tiết tấu dồn dập, từng điệu nhạc đi sâu
vào tận trái tim của mỗi người ở đây, trong lòng những người đàn ông đều đang lặp lại những giai điệu bài hát và hình ảnh của Bối Bối, còn ở
trong mỗi một người phụ nữ lại chính là ghen tuông đến nghẹt thở.
Những người nam nhân đứng bên cạnh Long
Thủy Tinh đều chảy nước miếng, nhìn không chuyển mắt, làm cho cô ta tức
giận đến mức phải dậm chân. Nhưng là cũng không có ai để ý đến cô ta,
mọi người đều nhìn chằm chằm vào sàn nhảy, nơi có nữ thần gợi cảm Bối
Bối!
Long Điện nhíu mày: “Bối Bối, uống nhiều rồi! Nhìn xem, sau khi cô ấy uống rượu, cô ấy sẽ không biết được bản
thân đang làm cái gì!”
Người bạn này của cô, bình thường là một nữ tử ngoan ngoãn, nhưng sau khi uống say, mặc dù có thể nhận thức được mọi thứ, nhưng là tính cách đại biến.
Sau khi Bối Bối uống say, ngay cả chính cô ấy cũng không biết mình đã làm cái gì, tỉnh lại đã hoàn toàn quên sạch!
Giống như sự kiện lần trước tập kích học đệ, sau khi tỉnh lại, Bối Bối chỉ nhớ rõ thời điểm cô ấy đi ra khỏi
toilet, còn sau đó xảy ra cái gì cũng không nhớ rõ!
Ngay cả học đệ kia trông như thế nào, Bối Bối đều không thể nhớ lại được!
Cho nên, Biện Bối Bối được đặt biệt danh là “A Biến”! Sau khi uống rượu vào, liền biến thành con người khác!
Sắc Nha mở to mắt nhìn chằm chằm, chảy nước miếng nói: “Long Điện, tớ đang tưởng tượng mình biến thành cái ghế dựa kia!”
( Tiếng lòng của mọi người – - )
Bối Bối đang nhảy múa, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía gần cửa quầy bar, nơi này có một bóng lưng rất hấp dẫn.
Cô nhìn thấy sau lưng người này dường như có một đôi cánh, là loại cánh to dài của thiên sứ, nhưng lại là màu đen. Bối Bối chỉ cười, cảm thấy chính mình đã uống quá say rồi, không phải trong tiểu thuyết, làm sao có thể như vậy được!
Nhưng là xoay người mấy lần, đôi cánh
màu đen kia vẫn như ở trước mắt cô, trong lòng có một cảm giác rất khó
hiểu, làm cho cô cảm thấy rất ngứa ngáy.
Bản nhạc kết thúc, bắt đầu chuyển sang
một bản nhạc mới, Bối Bối dừng lại, trước mặt có biết bao nhiêu người
đứng đó. Nhưng trong mắt của cô, chỉ ánh lên một tia kích động, dường
như đang muốn vẫy gọi đôi cánh màu đen kia mà thôi.
Có nên đến gần để xem hay không?!
Bên tai là những tiếng ồn ào, ầm ĩ, Bối
Bối không sợ chết, nhấc chân hướng quầy bar chạy đến, càng đến gần càng
cảm thấy không khí ở bên người giống như trong lành