hưng làm việc thận trọng, vững vàng hơn, lúc việc nông nhàn cũng ít đi ra ngoài uống rượu chém gió với người khác, bắt đầu để tâm đến việc quản lý gia đình.
Cha Hà Hoa thấy con trai bắt đầu đảm đương mọi việc, liền từ từ buông tay cho cậu làm chủ dần. Còn ông làm một cái xe nôi bằng gỗ nhỏ, lúc nhàn rỗi liền đẩy con gái và hai thằng cháu nội đi khắp thôn, hơi có chút khoe khoang.
Trường Sinh thấy vậy cũng chạy về nhà làm một cái xe y chang, đặt con trai, con gái mình vào đó, nghĩ nghĩ cảm thấy chưa đủ, lại chạy tới nhà thầy Chu ôm con gái thầy đặt vào cho đủ số. Vì thế, lúc mùa vụ nhàn rỗi, trong thôn sẽ thường xuyên nhìn thấy cảnh tượng cha Hà Hoa và Trường Sinh một trước một sau đẩy con cháu đi chơi. Cha Hà Hoa đẩy con gái và cháu trai, Trường Sinh đẩy con và cô của mình.
Hà Hoa cảm thấy rất buồn cười, lúc nói chuyện với mẹ cô cũng có nhắc tới, nói tính tình cha cô thay đổi không ít.
Mẹ Hà Hoa cười: “Bao nhiêu tuổi rồi, sao còn nóng nảy như hồi trẻ được nữa. Nhất là khi có hai đứa cháu trai sinh đôi như vậy còn không vui vẻ sao, thôn chúng vẫn chưa có người nào sinh đôi, lúc này ông ấy rất đắc ý, đến chỗ nào cũng khoe khoang… Cha con còn tính toán với mẹ, nói nha đầu béo lần nào cũng sinh đôi y như vậy thì sính lễ nhiều thế cũng coi như đáng giá.”
Hà Hoa ôm bụng cười, đợi đến lúc cười xong thở hổn hển, lau nước mắt lại đổi giọng làm nũng: “Con thấy cha không chỉ vui vì hai đứa cháu trai đâu, mà còn có vẻ vui vì tiểu Mai Hoa hơn ấy, giống hệt như lúc có Đại Bảo. Đều là con gái, sao lại thiên vị như vậy chứ.”
Mẹ Hà Hoa cười: “Con bé này, là mẹ của hai con rồi đấy, vậy mà còn so đo chuyện này. Còn nữa, nếu Hạnh Hoa và Đào Hoa cũng bám theo so bì như thế, con xem lúc ấy cha con có còn vui vẻ như hiện tại không.”
Hà Hoa nghiêng đầu thè lưỡi, cười hì hì.
***
Đông đi xuân đến, lại một năm nữa.
Sau khi ăn cơm trưa, Hà Hoa đang dọn dẹp phòng, Trường Sinh ôm con gái con trai vào trong phòng ngủ trưa. Con bé con mới biết đi, vừa đến ngọ đã nằm ngủ say trên giường. Trường Sinh ngồi đối mặt với con trai, mở to mắt nhìn trừng trừng.
“Nhổ ra.” Trường Sinh nhìn con, vẻ mặt lo lắng.
Tiểu Thiên Hựu chớp chớp mắt, lắc đầu.
“Nhổ ra!” Trường Sinh trừng mắt nhìn.
Tiểu Thiên Hựu vẫn lắc đầu, càng ngậm chặt miệng hơn.
Trường Sinh hít một hơi, đưa tay nhéo hai má con, móc hạt đậu phộng trong miệng nó ra.
Tiểu Thiên Hựu tủi thân nhìn Trường Sinh một lát rồi khóc toáng lên.
Hà Hoa nghe tiếng ồn liền vào nhà, nhìn tình hình rồi trừng mắt với Trường Sinh, ra vẻ tức giận: “Chàng làm cha kiểu gì thế, cho con một hạt đậu cũng không được, chỉ biết mỗi đậu phộng bảo bối của mình thôi à… Hừ…” Nói xong cô ôm con vào trong lòng an ủi, “Ngoan, Thiên Hựu chơi với mẹ, để cha con chơi với đậu phộng một mình đi.”
Trường Sinh cũng rất ấm ức, vội vàng giải thích: “Không phải, đậu phộng cứng lắm, con nhai không được.”
Hà Hoa nói: “Con nhai không được thì chàng nhai cho con ăn, chàng xem, chàng chọc con khóc rồi này.”
Trường sinh nói: “Ta đang định nhai thì nàng vào.” Nói xong lại sợ Hà Hoa không tin, vội vàng nhét đậu phộng vào miệng nhai nát ra, nhai xong nhả lên ngón tay đưa tới bên miệng con.
Tiểu Thiên Hựu hít hít mũi, há miệng ăn đậu phộng, sung sướng tựa vào ngực mẹ.
Trường Sinh thấy con dựa vào người Hà Hoa, hơi ghen tị, vội móc hai hạt đậu phộng ra quơ quơ trước mắt Thiên Hựu, dụ dỗ: “Cha có đậu phộng.”
Tiểu Thiên Hựu ngơ ngác nhìn, đưa đôi tay bé nhỏ lên đẩy mẹ không có đồ ăn ra, nịnh nọt chạy sang ôm ấp cha mình.
Trường Sinh nhìn về phía Hà Hoa cười cười đầy đắc thắng, tiếp tục cho con ăn đậu phộng.
Hà Hoa cong miệng cười, xoay người ra khỏi phòng, lúc đi tới cửa cúi đầu sờ sờ bụng, cười thầm trong lòng: tiểu Tam à, chờ anh của con ăn sạch đậu phộng dự trữ của cha con rồi mẹ mới nói với cha con, để tránh sau này cha con lại dùng đậu phộng để ép buộc hai mẹ con mình, bé yêu nhỉ.
HẾT Edit : Ong MD
Beta : Vô Phương
Cha Hà Hoa lúc chưa có cô không gọi là cha Hà Hoa, tên của ông là Lý Trung, nhũ danh gọi là Cẩu Tử. Nhà có ba anh em, ông là anh cả. Lúc ông lên tám tuổi trong thôn xảy ra bệnh dịch, ông nội, bà nội, cha ông và em trai sáu tuổi đều mất, trong nhà chỉ ba mẹ con sống nương tựa lẫn nhau. Em trai ông thể chất yếu ớt, mẹ ông yêu thương, bảo vệ đứa con nhỏ, đồng thời đặt hết mọi hy vọng lên người ông.
Phải làm thế nào mới không phụ sự kỳ vọng của mẹ? Lúc còn trẻ Lý Trung cảm thấy phải đánh nhau thật lợi hại, sau này mở cửa dựng nhà, không ai dám bắt nạt người nhà ông. Cho nên từ nhỏ ông đã liều mạng, sống chết đánh nhau với người ta, thậm chí còn thường khiêu khích kẻ khác, tạo dựng uy phong cho mình. Một thời gian dài ai nấy đều thực sự sợ ông, đặt cho ông biệt hiệu Lý chó điên. Đối với biệt hiệu này, ông cảm thấy khá vừa lòng, ông cho rằng điều này chứng minh người ta tôn kính và sợ hãi ông.
Lúc Lý Trung mười bốn tuổi, mẹ ông bắt đầu thu xếp việc hôn nhân, bà chỉ sợ thiên tai hiểm họa bất chợt kéo đến, nhà họ Lý sẽ tuyệt hậu mất. Trước mắt cứ cho con trai lớn cưới vợ, sinh năm ba thằng con, thế thì cũng
