Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Chàng Ngốc Ở Thôn Nọ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325724

Bình chọn: 9.5.00/10/572 lượt.

của mình, không hề chớp mắt, ông giương cằm lên hỏi: “Cái này đã đủ chưa?” Toàn bộ người nhà họ Vương đều bị dọa đến choáng váng, làm sao có thể đáp lại, cha Hà Hoa lại nói: “Sao, còn chưa đủ? Ta lại chém thêm ngón nữa!” Dứt lời ông liền giơ tay chém một ngón nữa. Người nhà họ Vương lúc này mới phản ứng lại, sợ tới mức không dám hé răng .

Cha Hà Hoa chặt hai ngón tay, máu trên tay không ngừng chảy, trên mặt trắng bệch không có chút sắc hồng, lấm tấm mồ hôi, nhưng mặt không nhăn mày không nhíu hỏi: “Còn chưa đủ? Vậy ta lại chặt thêm ngón thứ ba!” Nói xong giơ tay lên chuẩn bị chém xuống, nhưng dao vừa hạ xuống một nửa liền bị Vương Nhị gia cản lại. Người nhà họ Vương vốn chỉ muốn vòi tiền, không ngờ lại ầm ĩ đến mức này, bọn họ cũng không dám nói lời nào, nhận tiền rồi nhanh chóng mời cha Hà Hoa về.

Cha Hà Hoa bước lên trước nói với người nhà họ Vương: “Hôm nay ta ở chỗ này để lại hai ngón tay, sau này ai còn muốn tính toán chuyện này nữa, thì trước hết phải trả lại hai ngón tay cho ta đã rồi mới nói tiếp!” Edit : Rabbitlyn

Beta : Như Bình

Tay cha Hà Hoa còn chưa lành thì đã đến vụ gặt mùa thu. Khu đất trên núi của nhà họ Hoắc không thu hoạch được gì đúng như dự đoán, Hà Hoa và Trường Sinh nhanh chóng làm xong việc nhà mình, rồi đến giúp nhà mẹ.

Tuy cha Hà Hoa biết nếu không có vợ chồng Trường Sinh giúp đỡ thì nhà ông không thể thu hoạch xong lương thực, nhưng ngoài miệng ông vẫn có vẻ rất miễn cưỡng, dù ông đã mất hai ngón tay, nhưng không muốn người nhà cảm thấy ông đã trở nên vô dụng. Thấy vợ chồng Hà Hoa đến, sắc mặt ông cũng chả tốt chút nào, giống như rất khó chịu cằn nhằn, nói hai vợ chồng họ là kẻ trộm, vừa thu xong lương thực trên núi đã chạy ngay tới đây làm việc, là có mưu đồ lấy trộm lương thực của nhà ông.

Hà Hoa biết tính tình cha mình, cũng không nói gì, lại nhìn thấy cha mất đi hai ngón tay trái cô càng cảm thấy đau lòng hơn. Cô biết hai ngón tay này của cha cô tất cả là vì Hạnh Hoa. Ngày đó cô quỳ xuống dập đầu ở Vương gia trang, cũng là sợ người ta vì nhà mình gây chuyện mà cố tình bắt nạt Hạnh Hoa, cha cô chặt đứt hai ngón tay này cũng là để chấm dứt hoàn toàn chuyện Hạnh Hoa. Thứ nhất là không để cho lũ khốn nhà họ Vương sau này thường xuyên đến đòi tiền nhà họ, cũng để cho người trong nhà được hưởng cuộc sống an bình; thứ hai, cũng là vì giữ lại đường lui cho Hạnh Hoa. Một mình em gái cô sống bên ngoài, nếu có một ngày không chịu nổi nữa tìm về nhà cha mẹ nương tựa, nhà họ Vương cũng không có cách nào đến gây phiền toái cho em cô nữa.

Suy nghĩ đến điều này, những uất ức tích tụ trong lòng cô với cha ngày trước chẳng đáng là gì, cô cũng không để bụng cha cô ngoài miệng mắng chửi khó nghe thế nào. Cô chỉ sợ tên ngốc Trường Sinh không chịu được những lời mắng nhiếc của cha cô, nhưng quan sát hai ngày, cô phát hiện mình đã lo lắng thừa rồi. Bất luận ngoài miệng cha cô lầm bầm mắng nhiếc như thế nào, Trường Sinh dường như hoàn toàn không nghe thấy, vẫn làm việc không tiếc sức lực như mọi khi, làm xong việc của hắn rồi lại tranh việc của cha cô.

Cứ liên tục như thế, cha Hà Hoa cũng thấy phí công, ông cảm thấy mình bị một tên ngốc xem thường, tên ngố này chắc đang khỉnh bỉ lão già, tay tàn phế không thể làm việc như ông. Lúc Trường Sinh lại đến giúp ông làm việc, ông liền trừng mắt mắng nhiếc hắn, bảo hắn đứng ở bên cạnh đợi. Trường Sinh bị ông gào thẳng vào mặt nên hơi hoảng sợ, hắn cảm thấy mình đã làm sai gì đó, vẻ mặt sợ hãi nhìn khắp nơi tìm kiếm Hà Hoa, thấy cô tươi cười, hắn mới an tâm, nhếch miệng cười thỏa mãn: không làm sai, ta không hề làm sai, Hà Hoa cười, ta làm đúng rồi. Sau đó cũng không để ý đến cha Hà Hoa nữa, như được khen thưởng hắn tiếp tục cướp việc của cha Hà Hoa.

Cha Hà Hoa thấy hắn cười nên càng ngạc nhiên, hận không thể bay lên đá cho hắn một đá rồi thét lên: “Mày cười ngơ ngơ cái rắm!” Nhưng Trường Sinh dù sao cũng là con rể, ông không thể muốn đánh thì đánh giống như con trai mình, ông cũng chỉ lầm bầm vài câu rồi bỏ đi.

Những lần sau, Trường Sinh luôn cẩn thận suy nghĩ, người này không giống Hà Hoa, lúc vui vẻ Hà Hoa đều cười, còn ông ấy vui vẻ lại lớn tiếng la mắng. Trường Sinh từ lúc nhìn nhận vấn đề như thế, khi cha Hà Hoa trừng mắt la hét hắn, Trường Sinh cũng chả thấy thấp thỏm lo âu chút nào. Hắn rất vui vẻ vì mình đã làm được việc xem như “có ích”, vì thế hắn thường xuyên cong cong khóe miệng. Cha vợ là người Hà Hoa quan tâm lo lắng, hắn cũng phải quan tâm chăm sóc ông, Trường Sinh tự nói với mình như vậy.

Không thể tát vào một gương mặt tươi cười, qua một thời gian, cha Hà Hoa cũng không thể chịu nổi, con rể cứ luôn tay làm việc thay mình, bị đánh bị mắng cũng không hề than một tiếng, luôn bày ra dáng vẻ hiền lành, thật sự là không thể bới móc được chút xíu sai sót nào, nếu ông vẫn còn soi mói như vậy, thì có vẻ là ông đang cố tình gây sự. Dần dần cha Hà Hoa cũng bớt mắng chửi. Nhưng ông không la mắng, lại khiến Trường Sinh cảm thấy không quen, sau một thời gian ngắn lo sợ bất an trong lòng mới yên ổn, lại có thêm một khái niệm mới về chuyện vui


80s toys - Atari. I still have