n 17cũng sẽ 6không ở 59thời khắc 6quan trọng 6như thế 98biến mất 4không thấy 59tăm hơi.
Biết 5ecô lại nghĩ dtới chuyện 41cũ, hắn 45im lặng thở 3dài.
Mặc 17dù tất cả b2sai lầm đều fkhông phải ahắn mong 4muốn, cùng 96bất đắc bddĩ, nhưng 48là sai lầm benhư là đã 56tạo thành, d1đó chính b7là sự thật.
"Tha afthứ anh được eekhông?" fThu lại tươi 23cười, bàn ftay hắn nhẹ fnhàng đặt btrên đôi 0tay nhỏ bé 5mềm mại 04của cô, 8mong mỏi b8được cô 50tha thứ.
Cắn 2môi, cô cúi 67đầu không anói. Không abcó quá nhiều bechần chừ, 3cô rất nhanh 67rút về tay 15của mình.
Đối 42với sự bdứt khoát 9đoạn tuyệt dcủa cô, b6đáy mắt f5của hắn c7toàn bộ 9là đau đớn.
Trong 7dxe lần nữa 18lâm vào trầm 46mặc.
"Đinh 6tiểu thư, 3athiếu gia 7athật sự 5quan tâm cô."
Lúc eenày, ở phía 51trước lái 5xe ngồi trước 9đột nhiên 0lên tiếng cdphá vỡ trầm 9mặc.
"A 6aThái, cậu 67đừng nhiều echuyện." 3Tề Thiếu b3Yến lập 01tức lên a0tiếng cảnh acáo.
"Thế 0dnào lại clà cậu?" 0cCho tới giờ baphút này, c3Vũ Như mới 24chú ý lái dxe chính là 26Trần Hoành dThái.
"Đinh cdtiểu thư, 0dđã lâu adkhông gặp." eTrần Hoành e1Thái nhìn 62qua gương, e2lên tiếng 6echào hỏi 9cô.
"Nhưng femà. . . . 95 . ." d8Cô kinh ngạc 5dhỏi: "Tại 03sao cậu vẫn b7làm tài xế 7dchứ, cậu cekhông phải fbtới Mỹ 0dđào tạo 3thành quản a5lý của công 2ty sao?"
Năm 5cđó hai người avô tình gặp 9ở Mĩ, là 5dhắn nói 6cho cô biết 11.
"Tư 5chất của 1tôi có thể 1làm quản clí gì chứ?" fbHắn cười eha ha."Thật 11ra thì tôi 74đến Mĩ a3là có thể 1ở bên chăm 5sóc Đinh 67tiểu thư, 3sau khi về 98dĩ nhiên blà tiếp cctục nghề alái xe rồi!"
Nhìn 9về phía f5gương sau, 96vẻ mặt d5cô đang hết 23sức kinh 7ngạc.
9“ Nhưng 5thật ra là, 0thiếu gia 8không yên flòng cô một 3fmình ra nước cngoài, cho 2enên kêu tôi 96đi theo chăm dsóc cô. Thiếu 3gia thật 7sự quan tâm 5cô, cô đừng 5hiểu lầm dngài ấy.”
Cái bfnày gọi eflà hoàng bđế không 98vội, thái 1giám lại 4bgấp. Mắt 4thấy Đinh 9eVũ Như vẫn 44nhất định 3không chịu e4tha thứ Tề eThiếu Yến, b7hắn là người c5đứng xem 24nhịn không 4được chen 77miệng nói 83giúp thiếu d8gia nhà mình eđòi cái e2công bằng, 4dhi vọng hai dngười có 36thể hạnh 8phúc như dban đầu, a0chu dù bất 6chấp bị 0trách phạt bhắn cũng b6không cảm fethấy tiếc dnuối.
Nghe c3đến đây, cVũ Như ngây 6angẩn cả 3người.
Trần 8Hoành Thái eetới Mỹ 3là để chăm bfsóc cô?
Có fkhả năng 0sao?
Vũ 04Như chìm a3trong sương 4mù.
Nhưng amà hai năm e9ở Mỹ, 63rảnh rỗi 5sẽ tới cftìm cô, có flúc chở eccô đi siêu 92thị, có 22lúc lại 88giúp cô sửa 20chữa vòi 9nước bị c9hư, có lúc 62giúp cô mua 36thuốc men……
Vốn 18cho là hắn 2atha hương 28gặp cố 99tri, cho nên 00Trần Hoành 03Thái mới 0chăm sóc 9cô nhiều 9hơn…..chẳng falẽ đúng 4như hắn 1anói, tất 93cả đều 53là do Tề a0Thiếu Yến ban bài?
Hoặc alà hắn cũng fchỉ nghe a7chỉ thị 52của Tề 71Thiếu Yến, f8cùng nhau 8hùa vào nói 2dối cô?
Nhưng 50mà tính cách 1của Trần 9Hoành Thái dvốn rất 45đứng đắn, 42thoạt nhìn 84tựa hồ d6cũng không 24giống như 4đang lừa 8dối cô, 2hơn nữa 6trước mắt 58hắn, xác f9thực vẫn 88làm công 6việc lái 2xe.
Suy benghĩ của 5bcô bắt b8đầu rối f4loạn.
Nếu 8như những 7lời của 68Trần Hoành fThái là 5thật. . 8 . . . .
Nghĩ dđến đây, 4ctrái tim 16của cô 53nhảy thình 9thịch lên.
Mặc fedù những 3lời chưa 20được xác 6bđịnh của b1Trần Hoành aThái kia 0ccũng không 5thể chứng eminh được 76điều gì, bnhưng ở 6ctrong nội 4tâm cô, 2bsự không btin tưởng 6với Tề 9cThiếu Yến eđã xuất aahiện một edcái khe, 17cô không cthể tiếp 63tục xác 58định trăm d8phần trăm, 6Tề Thiếu 1Yến là aekẻ bạc d9tình bạc d4nghĩa, lường 80gạt cô 3nữa.
Khi xe bdchạy tới bnhà trọ ecủa Vũ a7Như, Tề 6Thiếu Yến 25chủ động 64muốn đưa ccô lên nhà 76cô tại blầu bốn.
Lần cnày cô cũng dkhông cự 2tuyệt, chỉ 1trầm mặc 8tiếp nhận f8ý tốt của eahắn.
Nếu cnhư tất ecả những agì Trần 13Hoành Thái dnói là thật, 6hắn từng bquan tâm lo 28lắng cho 8cô, cô sao ccó thể nhẫn 8tâm cách 7hắn xa ngàn 0dặm? Ít 0fnhất cô 8cũng không bathể quá eblàm khó hắn.
Lòng 71mềm như 7cô, thật 9bsự không fcó biện 48pháp luôn 0sưng mặt 2nói chuyện dvới Tề fThiếu Yến.
"Đưa 6đến đây 51là được 4rồi." 2Khi hai người bbđi tới 60cửa, cô fkhẽ gật bđầu cảm bơn hắn.
"Anh bchờ em đi 3vào.” Hắn 05quyết định 19tiễn phật d7tiễn tận aTây phương.
Bất 6đắc dĩ, 28cô đành 29lấy chìa bekhóa, mở acửa.
"Hẹn 4gặp lại." bCô nói tạm 99biệt với 0hắn, chuẩn ebị đóng 2cửa ra vào.
"Chờ d0một chút." 77Đột nhiên, 0hắn tự 42tay chống 46đỡ cửa f3ra vào."Anh 51muốn nhìn 7một chút."
"Anh 4emuốn. . . 8 . . ." cCô sửng 8csốt, xua 2tay cự tuyệt."Hiện etại quá 5muộn, hôm 8nào lại. 8 . . . . ."
Đùa 2gì thế? 1Cô mới không 81cần vào 56thời điểm cnày mời 29đàn ông f6vào nhà, ehuống chi 0dngười đàn 8ông này 5mang ý đồ 8arõ ràng với b3cô như vậy, 51cô cũng không bengốc đi 9ddẫn sói 77vào nhà nha.
"Chọn 0ngày không f1bằng gặp 0ngày." a0Hắn mới 8không thuận 1theo cô."Em 0clà kiến 47trúc sư, 6trang trí 4nhà phải fcó độc fdđáo riêng, aanh muốn fthưởng thức 61một chút, axem xem nhà 18mới của 1anh có thể fđược như bvậy không.”
"Nhưng 7cmà. . . . 1 . ." a5Mặc dù hắn 96nói
