ng Hạo vừa mệt mỏi vừa có
vẻ nhẹ nhõm, lẽ nào bộ dạng này của tôi khiến cho anh ta hoảng sợ thật?
- Cái
gì mà đứa con không phải của anh, chẳng phải anh muốn có nó hay sao, chẳng phải
cô ta cho anh uống thuốc mê sao? Anh muốn ly hôn rồi chứ gì? Anh có phải là cầm
thú không hả? – Trong đầu tôi lại hiện lên những tình tiết trong chương trình
tối qua.
- Lâm
Sảng, con của cô ta không phải là của anh! – Trương Hạo lặp lại.
Tôi đột
nhiên bừng tỉnh, cái tin gây sốc này đã khiến cho tôi quên bẵng mất những điều
không vui của việc đòi nợ, chỉ số vui vẻ tăng vọt, tôi cười đắc chí. Báo ứng,
là báo ứng, người xưa nói không sai, không phải là không có báo ứng mà cứ đến
lúc báo ứng mà thôi.
-
Trương Hạo, anh nghĩ tôi nên vui hay buồn đây?
- Lâm
Sảng, anh biết anh làm vậy là không đúng, anh có lỗi với em! Lúc anh biết cô ta
có thai, là một thằng đàn ông anh không thể không gánh vác trách nhiệm này. Mặc
dù lúc ánh anh cũng có hơi nghi ngờ, nhưng bộ dạng chắc như đinh đóng cột của
của cô ta khiến cho anh không dám làm điều mạo hiểm. Em nói anh có thể làm thế
nào khác? Nêu như bỏ mặc tất cả, để cô ta tự sinh tự diệt, chẳng phải em cũng
sẽ nghĩ rằng anh là một người đàn ông không đáng tin cậy để nương tựa cả đời
sao? Anh biết anh làm vậy sẽ khiến em chịu thiệt thòi, nhưng trong tình huống
ấy anh thật sự không còn cách nào khác cả, em bảo anh phải làm sao? Em thường
nói đàn ông chẳng có kẻ nào tốt đẹp, đúng, anh làm vậy là tốt với cô ta, nhưng
lại không tốt với em. Anh thực sự không có ý gì khác, giờ tâm trạng của anh
đang rất phức tạp, anh cũng không biết phải làm sao. Anh chỉ muốn tìm ai đó để
nói chuyện. Anh biết là mình chẳng có tư cách gì để cầu xin em tha thứ. Lâm
Sảng, em vẫn đang nghe chứ…
- Ý của
anh là giờ không có xương nên muốn quay về ăn cơm trắng, à không, không có cơm
trắng nên muốn quay về gặm xương chứ gì?
- Lâm
Sảng…
Tôi
lạnh lùng cúp điện thoại.
Trương
Hạo, từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ là một người đàn bà lương thiện và dễ
mềm lòng, tôi sẽ không đồng tình với anh đâu, và càng không tha thứ cho anh.
Một kết cục thế này chính là kết cục tôi thường mơ, rời xa tôi rồi, nếu anh
hạnh phúc tôi sẽ buồn, chỉ khi anh bất hạnh tôi mới thấy vui vẻ. Tôi nghĩ không
biết mình có nên ăn mừng không, ăn mừng vì người đàn ông bỏ rơi tôi cuối cùng
đã không được sống một cuộc sống hạnh phúc như trong lý tưởng của anh ta.
- Tối
nay mọi người rảnh cả chứ? – Trong phòng sếp không có ai, thế nên tôi to gan
leo lên bàn, đứng cao hơn hẳn mọi người để tuyên bố. – Tôi mời mọi người ăn cơm
sau đó đi hát karaoke! Có ai hưởng ứng không nhỉ?
Thật bất ngờ, chẳng có ai hưởng ứng. Lẽ nào tôi chưa đủ thành ý? Tôi tưởng rằng
mình đã mời rất trang trọng rồi mà.
- Tôi
đi! – “con riêng” lên tiếng hưởng ứng. Anh đúng là vị cứu tinh, là đấng cứu thế
của tôi!
Vẻ mặt
của “con riêng” suốt đường đi có vẻ không tốt lắm, trông còn u ám hơn nội tâm
của tôi. Xe đi qua một quán ăn nhỏ, tôi vội vàng bảo anh ta dừng xe. Lâm Diệu
liếc tôi rồi đưa mắt nhìn quán ăn bên đường, vẻ mặt càng thêm u ám. Anh tưởng
tôi sẽ mời anh một bàn đầy thức ăn chắc? Đừng có mơ, nhóc ạ!
Bữa tối
chính là bát mỳ ba tệ, còn karaoke là về nhà anh ta và cắm micro vào đầu
đĩa,hát chẳng theo nhịp điệu gì:
Đừng
có lại gần người đàn bà anh đã làm tổn thương
Người đàn bà bị bỏ rơi thực sự rất tàn
nhẫn
Đều tại anh trước khi ra đi còn làm tôi
tổn thương
Thấy tôi tan xương nát thịt còn ngang
nhiên châm thêm mồi lửa
Trái tim đã chết nhưng nỗi hận càng
đầy
Cầu trời hãy trừng phạt gã đàn ông
này
Vẫn tin rằng trong màn kịch này, vận mệnh
an bài phải chờ đợi anh
Báo ứng sẽ đến tính sổ với anh
Nỗi đau của tôi ngày hôm nay sẽ là của anh
sau này
Những người yêu thương và trân trọng
nhất
Cũng có thể huỷ hoại cuộc đời anh chẳng
chút đắn đo…
……………
Tôi hát
bài Anh sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp suốt
buổi tối, lời bài hát đương nhiên là tôi tự biên. Vì tâm trạng quá rối bời nên
tôi gần như chẳng để ý đến vẻ mặt sầm sì của Lâm Diệu.
Mãi cho
đến khi có người gõ của tôi mới ngừng lại. Lâm Diệu chạy ra mở cửa, là nhân
viên quản lý chung cư.
- Anh
Lâm, có người phản ánh nhà anh ồn ào quá!
- Dạ
thật ngại quá! Đã làm phiền mọi người rồi! Tôi ngưng ngay đây! – Lâm Diệu quay
lại lườm tôi rồi lịch sự xin lỗi nhân viên quản lý.
Lườm
cái gì mà lườm, tôi còn chưa hát đã mà! Tôi đang chuẩn bị cầm micro hát tiếp
Lâm
Diệu đã giữ chặt lấy tay tôi.
Tôi
muốn dằng ra nhưng khônh được. Tôi định quát anh ta, nhưng thấy mặt anh ta hắc
ám quá, mà nơi này lại là địa bàn của anh ta nên tôi đành phải nhịn.
- À…
tôi không hát nữa, tôi khát quá! – Tôi cười giả lả lấy lòng anh ta, có giữ tay
tôi cũng đâu cần phải chặt như thế.
Lâm
Diệu hít một hơi thật sâu rồi từ tốn nói:
- Uống
gì?
Cuối
cùng thì Lâm Diệu cũng chịu thả tay tôi ra