Old school Swatch Watches
Câu Được Con Rùa Vàng

Câu Được Con Rùa Vàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326461

Bình chọn: 8.5.00/10/646 lượt.

ời chị ăn cơm!

- Ra

ngoài lại phải ngồi xe, anh muốn tôi chết à?

chị

cách công ty bao xa?

- Cũng

không xa lắm, đi bộ chỉ khoảng hai mươi phút là đến!

- Chị

qua đây đi, tôi vẫn còn ở công ty, tôi cứ tưởng chị sẽ về công ty chứ!

- Anh

đang đợi tôi à? - Trong đêm tĩnh mịch, một người đàn ông đang đợi tôi, sao tôi

có thể thờ ơ?

- Ừ, có

một hình vẽ tôi xem không hiểu lắm, lát nữa chị qua đây xem giúp tôi, sau đó

chúng ta đi ăn nhé!

Máu

nóng đang dồn lên đỉnh đầu bỗng nhiên nguội ngắt, chẳng nhẽ anh không thể nói

dối vài lời?

Muộn

thế này rồi mà vẫn chưa về, chắc là anh ta gặp phải khó khăn gì thật. Thôi thì

cứ coi như làm việc tốt đi, dù sao cũng chẳng xa lắm, đi bộ cũng tốt, trong nhà

ngột ngạt quá. Chẳng mấy khi người ta mời mình ăn cơm, không nhân cơ hội này

chém đẹp anh ta đâu phải là tác phong của tôi?

Đến

công ty, nhìn thấy Lâm Diệu ngồi ngây ra trước một hình vẽ, thấy tôi đến liền

vẫy tay gọi. Dưới ánh đèn, khuôn mặt kia vẫn chẳng giảm bớt độ đẹp trai. Chủ

tịch Ngô quả là có giống tốt, Bầu Trời đã đẹp trai lắm rồi, ấy vậy mà Lâm Diệu

còn trội hơn hẳn, đáng tiếc tại sao anh lại là con nhà giàu có nhỉ? Đã vậy còn

là con riêng nữa chứ? Một người có xuất thân như vậy đâu có thể trở thành đối

tượng ra tay của một dân thường như tôi?

Tôi

chán ngán lại gần rồi ngồi xuống cái ghế bên cạnh anh ta, đón lấy hình vẽ trên

tay anh ta, liếc mắt nhìn, máu nóng bốc lên đỉnh đầu. Ngay cả kẻ ngốc cũng hiểu

hình vẽ này là cái gì, ấy thế mà anh ta nói không hiểu, tôi không nhịn được

liền hỏi

- Anh

không hiểu chỗ nào?

- Ở đây

không viết rõ, không biết là bao nhiêu độ? - Lâm Diệu chỉ vào bức hình, nhíu

mày, nghiêm túc nói.

- Ừm, ý

của anh là, tôi có thần giao cách cảm với hình vẽ này hay là tôi là cha đẻ của

nó hả? - Tôi hỏi, mặt chẳng chút biểu cảm.

- Chẳng

phải chị đã nhìn quen rồi sao? - Lâm Diệu cười.

- Thôi

được rồi, cái đơn hàng này chuyển tới lúc nào vậy?

- Lúc

chiều.

- Anh

không biết gọi điện hỏi tôi à?

- Tôi

gọi rồi, nhưng không ai nghe máy! - Lâm Diệu trừng mắt, cao giọng như thể bị trách

oan vậy.

Tôi

trừng mắt nhìn thẳng vào mắt anh ta, muốn tìm ra bằng chứng nói dối của anh ta,

nhưng anh ta khá lỳ, mặt chẳng hề biến sắc. Tôi ngao ngán nhún vai. Nhưng cho

dù anh không nói dối đi nữa thì nhất định cứ phải biết ngay bây giờ ư? Mục đích

sống của người giàu chỉ là đùa cợt với người nghèo thôi sao?

- Tôi

cũng không hiểu, ngày mai gọi điện hỏi đ

Tốt

nhất không nên so đo với gã con riêng ấy.

- Ok,

vậy chúng ta đi ăn cơm đi! - Lâm Diệu hình như khá nhiệt tình trong chuyện này.

- Tôi

không đi xe đâu!

- Thì

đi bộ!

Lâm

Diệu thu dọn bàn làm việc, kiểm tra nguồn điện ở từng chỗ ngồi rồi tắt hết

những công tắc điện mà các đồng nghiệp quên không tắt, đổi giấy trong máy fax,

chuyển điện thoại đến phòng trực ban. Thật hiếm có một người đàn ông nào cẩn

thận và tỉ mỉ như vậy!

Anh ta

không đi lấy xe thật mà vừa đi vừa hỏi tôi muốn ăn gì. Tôi nói ăn gì cũng được,

anh có mặt dày mời tôi đi ăn mỳ tôi cũng chấp nhận.

Lâm

Diệu cười ha ha, hỏi tôi:

- Ông

Trần trông thế nào?

- Cũng

được!

- Lọt

vào mắt chị rồi à? - Lâm Diệu đột nhiên tóm lấy cánh tay tôi.

- Anh

tưởng là tôi khát đàn ông lắm hả? - Tôi nổi đóa, hất tay anh ta ra rồi gõ một

cái vào đầu

- Sao

lúc nào chị cũng đánh người khác thế hả? - Lâm Diệu mỉm cười, miệng oán thán. -

Chị có thể dịu dàng một chút được không hả? Có cô gái nào giống như chị không?

- Tôi

dịu dàng nhưng phải xem đối tượng là ai! - Tôi cố kéo dài giọng, đánh mắt sang

phía Lâm Diệu, anh ta ngoảnh mặt đi, trực giác của phụ nữ cho tôi biết anh ta

có vẻ không vui.

Ý, bác

kia đang làm gì vậy? Cứ ra sức nháy mắt ra hiệu cho tôi, miệng hình như đang

nói hai từ "điện thoại". Tôi giật mình sờ đến túi của mình, sững

người không thấy điện thoại của mình đâu. Nhìn theo hướng chỉ của bác gái nọ,

tôi thấy một thanh niên đang sải bước bỏ đi.

Tôi vội

vàng chạy đến tóm lấy vai người đó, hét lên:

- Bỏ ra

đây mau!

- Cái

gì? - Hắn ta giả bộ không biết có chuyện gì. Ngay lập tức có một thanh niên

tiến lại gần, ánh mắt hung hãn nhìn tôi.

- Điện

thoại của tôi!

Mãi đến

khi tôi nói đến hai từ "điện thoại", Lâm Diệu mới hiểu chuyện gì đang

xảy ra. Anh ta nhanh tay tóm lấy vai người thanh niên kia, lạnh lùng nói:

- Mang

ra đây!

- Muốn

đánh nhau phải không? - Gã thanh niên nọ lộ rõ chân tướng, hung hãn nhìn hai

chúng tôi, ra sức giằng vai ra khỏi tay chúng tôi.

Thằng

ranh, muốn hù dọa phải không, bà mày còn lâu mới sợ nhé! Dám lấy trộm điện

thoại của tao à, đã vậy tao sẽ xẻ thịt mày! Tôi đưa mắt nhìn quanh, một đám

đông hiếu kỳ đã vây đến, gã thanh niên đứng bên cạnh, ánh mắt chẳng chút thiện

chí kia chắc chắn là đồng bọn của tên móc túi này. Hai thằng thanh niên gầy trơ

xương lại học đòi đi làm kẻ trộm sao?

- Đánh

nhau? Anh không phải là đối thủ của chúng tôi đâu! - Tôi đoán Lâm Diệu có thể

đánh cho hai gã này bò lết trên đường.

Tên

trộm thấy tình hình không có lợi liền nhìn sang gã đồng bọn, hắn ta ra sức bĩu

môi ra