đỏ, vẩy vào làm cho Phúc Tú cung thêm mấy phần sắc
màu ấm. Thường giờ này, một ngày bận rộn của tú nữ cũng nên xong rồi, Lê Tử Hà bước đến gõ cửa phòng của Thẩm Ngân Ngân.
Bầu không khí
vốn đang an tĩnh dường như bị tiếng gõ cửa này dọa sợ, bên trong đột
nhiên vang lên tiếng ồn ào ầm ĩ, chính là âm thanh đồ sứ rơi xuống đất,
cộng thêm tiếng bàn ghế di chuyển rồi đỗ ngã xuống, Lê Tử Hà không khỏi
nhíu lại hai hàng chân mày, vào lúc này cửa phòng được mở ra, nét mặt
Thẩm Ngân Ngân thoáng hiện lên vẻ thẹn thùng, có vẻ hoảng hốt lo sợ nhìn Lê Tử Hà cười cười nói: "Sư.......Sư huynh, là huynh à."
Lê Tử
Hà gật đầu, vòng qua cánh tay đã cứng ngắc của Thẩm Ngân Ngân, vào đến
trong phòng thì nhìn thấy Trịnh Hàn Quân đang ngồi ở cạnh bàn, cũng có
chút ngượng ngùng lúng túng nhìn tới Lê Tử Hà cười cười.
"Trịnh công tử tới đây, lệnh tôn không quản nữa sao?" Lê Tử Hà mặt lạnh nói.
"Ha ha, quản! Đương nhiên quản chứ! Ta chính là lén chạy đến đây đó, ngươi
nhưng tuyệt đối đừng có đi nói lại nha!" Trịnh Hàn Quân cười nịnh nọt
nói, đứng lên ý bảo Lê Tử Hà ngồi xuống bên cạnh hắn.
Lê Tử Hà
làm ngơ coi như không thấy quay đầu nhìn Thẩm Ngân Ngân nói: "Muội không biết thân là tú nữ thì không được quá mức thân mật với nam tử khác hay
sao? Nếu để bị ghép vào tội danh của hậu cung, muội muốn lấy hoàng cung
này làm mộ?"
Thẩm Ngân Ngân vừa nghe sắc mặt liền trắng bệch, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Ngân nhi lại gây thêm phiền phức cho sư huynh
rồi.... ..."
Trịnh Hàn Quân bất mãn trừng mắt liếc Lê Tử Hà, cao
giọng nói: "Nếu xảy ra chuyện gì, ta sẽ chịu trách nhiệm là được. Hôm
nay là do ta đến tìm Ngân Ngân, không có liên quan hệ gì tới nàng ấy cả, ngươi đừng mắng nàng ấy."
Thẩm Ngân Ngân nghe vậy ngẩng đầu nhìn về phía Trịnh Hàn Quân giận dữ nói: "Huynh đừng có nói chuyện với sư
huynh ta kiểu đó." Sư huynh là con gái mà, nói chuyện với con gái phải
nên mềm mỏng nhẹ nhàng chứ.... ...
Trịnh Hàn Quân tức tối trong
lòng, cơn tức giận nghẹn ở cổ họng, làm thế nào cũng không thể nuốt
xuống được, cuối cùng hung hăng liếc xéo Lê Tử Hà một cái, bản thân cảm
thấy vô cùng buồn bực xoay mặt đi không thèm nhìn tới ai.
Lê Tử Hà khẽ lắc đầu, nhưng cũng ngồi xuống cạnh mép bàn hỏi thăm Thẩm Ngân Ngân: "Mấy ngày nay ở Phúc Tú cung có tốt không?"
"Dạ." Thẩm Ngân Ngân chỉ trả lời đơn giản, không biết nên làm thế nào đối mặt với "Sư huynh" đột nhiên thay đổi thân phận này.
"Đã quen với cuộc sống trong cung chưa?"
"Dạ."
"Có ma ma hoặc tú nữ khác làm khó dễ muội không?"
"Không có."
Lê Tử Hà gật đầu, xem ra lệnh bài của Trịnh Dĩnh cũng rất có tác dụng, tú
nữ ở đời trước, trước khi bắt đầu điện tuyển liền tranh đến ngươi chết
ta sống. Thẩm Ngân Ngân sống ở chốn này để hở nhiều nhược điểm như vậy
mà vẫn chưa có người nào dựa vào đó tới sinh sự, hơn phân nửa là sợ thế
lực của Trịnh Dĩnh rồi. Đơn giản chỉ nhìn vào tên Trịnh Hàn Quân này
không có chút nào kiêng kị ra vào Phúc Tú cung thì cũng có thể hiểu được một hai.
"Còn có......" Lê Tử Hà dừng một chút, cuối cùng thở
dài nói: "Mà thôi, ta đi trước đây, hãy nhớ kỹ nhưng lời ta đã căn dặn.
Trịnh công tử, cũng đi luôn chứ?"
Trịnh Hàn Quân nghe vậy liếc
mắt nhìn sang Thẩm Ngân Ngân, thấy nàng vẫn nhìn chằm chằm Lê Tử Hà thì
"Hừ" một tiếng rồi phất tay áo bỏ đi trước, Lê Tử Hà đi theo ở phía sau.
Vốn muốn hỏi Thẩm Ngân Ngân, Thẩm Mặc có tới tìm muội ấy hay không, mình đã gặp hắn ở Thái y viện mấy lần, hắn cũng nên tới xem Thẩm Ngân Ngân mới
phải, nhưng có mặt của Trịnh Hàn Quân ở đó cho nên không tiện mở lời
hỏi. Còn nữa, dù cho võ công Thẩm Mặc có lợi hại như thế nào đi nữa,
cũng không có khả năng qua lại tự nhiên trong cái hoàng cung này được,
mình còn gặp mặt được mấy lần, hay chỉ là do trùng hợp.... ...
"Trịnh công tử!"
Đi tới một vườn hoa nhỏ tương đối hẻo lánh nằm cạnh Phúc Tú cung, Lê Tử Hà lên tiếng gọi lại Trịnh Hàn Quân.
"Có chuyện gì?" Trịnh Hàn Quân quay đầu lại khó chịu hỏi, lần nào bị vạ lây cũng đều là vì Lê Tử Hà, trước kia còn cảm thấy hắn thú vị, nhưng bây
giờ nhìn thấy hắn thật cảm thấy phiền lòng.
Nhìn vẻ mặt của hắn,
Lê Tử Hà khẽ cười nói: "Tử Hà cũng không muốn quanh co lòng vòng, hay là cứ thẳng thắn nói hết một lời cho xong, Trịnh công tử thực sự có tình ý với Ngân nhi?"
"Cái.....Cái gì có tình ý....." Mặt Trịnh Hàn
Quân đỏ bừng lên, ậm à ậm ờ chỉ thốt ra được câu đó rồi cúi đầu bức một
chiếc lá trên cành cây nhỏ ngay bên cạnh.
"Ồ, hóa ra là Tử Hà hiểu lầm, nếu đã như thế vậy Tử Hà xin đi trước." Lê Tử Hà hơi chắp tay chào xoay người định rời đi.
"Nè......" Trịnh Hàn Quân có chút nóng nảy, vội gọi Lê Tử Hà lại, nhưng lại lắp la lắp bắp hỏi: "Ngươi.......Ngươi hỏi ta cái này làm gì?"
Lê Tử Hà cười khẽ xoay người lại nói: "Tử Hà đã có nói, có lời thì sẽ nói thẳng. Lần này Ngân nhi vì ta mới vào cung, nếu để cho muội ấy bị cuốn vào
chốn hậu cung đó là điều mà ta không hề muốn thấy mà có lẽ cả bản thân
Ngân nhi cũng không đồng ý. Ánh mắt Tử Hà vụng về, lầm tưởng Trịnh công
tử đối với Ngân nhi là có tình ý, vốn muốn tác hợp cho cô