h đen,
trong bụng trĩu nặng đau đớn khiến cho nàng đứng không vững nữa ngã nhào xuống đất. Đứa bé, đứa bé này, cũng muốn rời bỏ nàng mà đi rồi, nâng
tay lên dụi dụi hai mắt, nàng biết, mình đã khóc, khóc cho sự thất bại ê chề của mình.
Hạ thể đau đớn như tê liệt, toàn thân Quý Lê đều
tuôn ra mồ hôi lạnh, bên tai từng trận ầm ĩ, nàng cố gắng mở to hai mắt, ánh mặt trời chói lọi bắn vào đáy mắt nhưng nàng lại thấy rất lạnh,
lạnh đến thấu xương.
Cơ thể càng lúc càng nhẹ, như đang lơ lửng
trên không trung. Quý Lê biết, rốt cuộc mình cũng muốn rời đi rồi, đi
theo những người thân yêu của mình, còn có đứa con mà mình chưa từng
được nhìn thấy mặt nó, rời đi thôi. . . . . .
Ngay cả giờ khắc cuối cùng này, người đó cũng không muốn gặp mình. . . . . .
Trong lòng giờ phút này chỉ còn sót lại một nỗi oán hận, vào thời khắc này
chất chứa căng phồng lên tràn đầy đáy lòng chỉ có sự thù hận ùn ùn càn
quét cuốn tới.
Nếu như “Luân hồi” thực sự ứng nghiệm, lòng căm
hận gào thét nguyền rủa cho sự vô tình tàn nhẫn: “Nếu có kiếp sau, ngươi nhất định phải trả lại từng món một!”
Vạn An Vân Quốc năm thứ 6.
Bão tuyết hiếm khi mới có năm nay gần như rơi suốt cả mùa Đông. Vân Đô vốn
nằm chếch về phía Bắc lại gặp phải trận bão tuyết cả tháng càng khiến
cho thời tiết lạnh lẽo ngoài sức tưởng tượng. Nhóm người họp chợ vào
sáng sớm người nào người nấy mặc áo bông kín mín, kín đến nỗi gió lùa
cũng không lọt để tránh bị trượt chân ngã lạnh. Lần lượt từng bước dẫm
lên từng vũng nước nhỏ nhanh nhanh đi trở về nhà, phiên chợ sáng sớm vốn rất náo nhiệt lại có vẻ hơi vắng lạnh, thỉnh thoảng mới nghe thấy tiếng người bán hàng rong rao to cùng với tiếng roi giục ngựa chạy ngang qua.
"Mặc công tử đi thông thả, có thời gian nhớ quay trở lại!" Lão bản Tống Nhân Đường vẫy tay, lớn tiếng dặn dò với một vị công tử mặc trường sam màu
xanh nhạt ở phía trước.
Thẩm Mặc quay đầu lại, nhẹ gật đầu cười để tỏ lòng biết ơn.
Nếu không phải do trời quá lạnh, mặt đất bị đống băng lại còn gặp phải bão
tuyết cả tháng nay thảo dược trên núi còn lại chẳng có bao nhiêu, thì
hắn cũng không cần phải xuống núi mua thuốc của cửa hiệu. Dù sao dược
liệu được làm ra từ tay mình mới thấy yên tâm hơn, thảo dược không giống thì cách thức bào chế ra cũng khác nhau, thuốc từ của hiệu bào chế ra
lại càng có sự khác biệt rất lớn.
Ướng lượng gói thuốc trong tay
rồi nhét nó vào ống tay áo choàng để tránh bị gió tuyết thấm ướt, quay
đầu lại nhìn tới bóng dáng sợ hãi rụt rè đi ở phía sau khẽ thở dài rồi
tiếp tục đi về phía trước.
Tiểu khất cái đó đã đi theo hắn khoảng hai canh giờ. Thời tiết hôm nay quả thực rất lạnh, sáng sớm hắn xuống
núi đi mua thuốc thì trông thấy tiểu khất cái đó trên người chỉ mặc một
chiếc áo rất mỏng manh đứng ngoài cửa thành. Bên ngoài quấn một chiếc áo bông rách nát rõ ràng lớn hơn nó rất nhiều, khuôn mặt nhỏ nhắn bị lạnh
đến sắp tím tái vì vậy liền cho nó mấy lượng bạc vụn, nếu không sáng sớm ngày mai e rằng trên đường lại có thêm một bộ "Xương chết cóng" rồi.
Nào ngờ nó vì vậy mà đi theo hắn luôn từ lúc đó, từ cửa thành cùng đi theo
hắn vào trong thành, cho tới bây giờ từ tiệm thuốc đi ra. Thẩm Mặc tự
nhận mình không phải là kẻ ác không có lòng thương người, nếu ở trong
phạm vi khả năng cho phép có thể làm việc thiện giúp đỡ người thì hắn
rất sẵn lòng, nhưng tiểu khất cái này cứ luôn đi theo hắn như vậy sẽ dẫn tới rất nhiều phiền phức mà cũng là điều mà hắn không mong muốn xảy ra
nhất.
Bất tri bất giác đã ra khỏi Vân Đô, tuyết đọng ngoài thành
so với lúc sáng sớm rơi xuống còn dầy hơn mấy phần. Dáng người Thẩm Mặc
cao ráo như thế mà đi còn phải bước thấp bước cao cực kỳ khó khăn. Có lẽ có phần lo lắng cho người đi ở phía sau, vì thế hắn dừng bước quay đầu
lại, đứa bé ấy quả nhiên vẫn còn đi theo mình, men theo bước chân của
hắn đi từ từ theo mới đuổi kịp, búi tóc bị gió rét làm cho có chút xốc
xếch gần như đã không còn hình dáng ban đầu nữa. Nó vẫn chỉ cúi đầu
xuống, trong miệng thở ra khói trắng khiến cho mắt của Thẩm Mặc cũng
thấy nóng hơn vài phần, thở dài xoay người đi tới phương hướng của đứa
nhỏ.
"Ngươi đi theo ta làm gì?"
Thẩm Mặc ngồi xổm người
xuống, tay vệt nhẹ lên khuôn mặt bị mái tóc dài che khuất của đứa nhỏ.
Đôi mắt to sáng ngời trong suốt, sống mũi thanh thanh xinh xắn, bờ môi
đỏ thẫm đến có chút không bình thường, nếu như lau đi vết bẩn trên mặt
ắt hẳn đây là một đứa bé rất thanh tú.
Thẩm Mặc không dám nói lớn tiếng, trong lời nói cũng không hề quở trách mà chỉ lên tiếng hỏi nhỏ nhẹ.
Đứa nhỏ ăn xin nhìn thẳng vào mắt hắn, trong ánh mắt lại có sự trầm tĩnh
lạnh lùng hơn hẳn người bình thường, mở miệng nói: "Hy vọng công tử
không ghét bỏ mà thu nhận."
Dù đã sớm đoán được tâm tư của nó
nhưng Thẩm Mặc vẫn hơi nhíu mày, trên núi Vân Liễm có hắn và Ngân nhi đã đủ rồi, nhiều năm qua hắn đã quen với cuộc sống chỉ có hai người, hơn
nữa đứa nhỏ trước mắt này lai lịch không rõ, thoạt nhìn đúng thật là một tên nhóc ăn mày nhưng nghe cách nói chuyện của nó thì không hẳn đơn
giản như vậ