con, bây giờ đã bị thời gian rèn luyện trở thành một thanh bảo đao. Ngoại hình của thằng bé ngày càng giống cha nó, đôi môi mím chặt, bất luận là lúc nào cũng luôn kiên định, không bao giờ thể hiện ánh mắt yếu hèn, nhu nhược.
Lệ Triều Ương bỗng nhiên cảm thấy hơi nhớ nhung, bản thân mình đã từng vì muốn có được ánh mắt của người đàn ông đó mà thương nhớ như điên. Chỉ tiếc, chàng lại là người bình thường. Chỉ tiếc, lúc đó khác với bây giờ, phải đối mặt với sự suy tàn của bộ tộc Chiến quỷ khiến bà đau đớn vô cùng.
Tiếng gió vù vù sắc nhọn xé toang cả bầu không khí, cây roi dài đánh rách một góc màn trúc, Lệ Triều Ương cảm giác được luồng gió ập đến cắt vào da thịt thật đau đớn, bà nhẹ nhàng duỗi tay chạm nhẹ vào, Lục Thiên Kiều đang vung cây roi dài nhìn bà chằm chằm với ánh mắt sáng quắc.
Con trai bà dám khiêu khích, nó quả nhiên vẫn còn đủ sự cao ngạo để khiêu khích bà.
Lệ Triều Ương bỗng nhiên nói: "Được rồi."
Hai tên chiến quỷ cả người dính đầy máu tươi lập tức dừng lại, xoay người trở về đứng bên cạnh chiếc xe ngựa, chỉ thấy những vết thương đang đổ máu là khác trước, còn lại đôi mắt màu đỏ vẫn lạnh lùng, có điều bây giờ bọn họ nhìn Lục Thiên Kiều với ánh mắt kính sợ.
"Tính tình của ngươi rất giống ta, khiến ta phải khen ngợi. Tuy ngươi có cốt cách của bộ tộc ta nhưng trước sau gì cũng có một nửa là người thường, biến kiếp năm hai mươi lăm tuổi sắp tới, đối với ngươi không khác gì cái chết đã được định trước ... Đáng tiếc, đáng tiếc."
Lệ Triều Ương nói liên tiếp hai tiếng đáng tiếc, nhưng giọng nói mềm dần xuống, một lúc sau, bà ta đột nhiên hỏi: "... Ngọc bài trước đây ta đưa cho ngươi, còn mang bên người không?"
Lục Thiên Kiều cúi đầu, lấy trong túi tiền ra miếng ngọc đa sắc kia, nó bị máu thấm ướt đẫm, tên của hắn trên ngọc bài cũng dính máu đầm đìa.
Đa sắc, về bản chất đã là một miếng ngọc bài tầm thường, nó cũng chính là cách đơn giản nhất và tàn nhẫn nhất để xác định thân phận trong bộ tộc Chiến quỷ. Hắn là người mang dòng máu lai hỗn tạp, thậm chí là dòng máu hạ đẳng, bởi vì hắn không hề có đôi mắt màu đỏ. Bản lĩnh của hắn đối với những người bình thường có lẽ khiến người khác hoảng sợ, nhưng trong bộ tộc Chiến quỷ lại không là gì cả.
Bây giờ, hắn đã trưởng thành, dường như đã trở nên mạnh mẽ hơn nhiều, có thể đánh tay đôi với hai tên chiến quỷ bất phân thắng bại. Nhưng rốt cuộc là dựa vào bản lãnh thực sự hay chỉ vẻn vẹn dựa vào sự cao ngạo của mình, có lẽ chỉ có hắn mới biết rõ.
Một bàn tay của Lệ Triều Ương vươn ra từ phía sau tấm màn trúc, đó là một bàn tay tuyệt đẹp, nhưng lòng bàn tay và năm ngón tay lại hằn đầy vết chai sần. Chiến quỷ thực sự phải trải qua muôn ngàn thử thách, bất kể là nam hay nữ, tuyệt đối không được nhu nhược, bất tài để giữ bộ dạng xinh đẹp.
"Đưa nó cho ta."
Hắn ném miếng ngọc bài vào trong tay Lệ Triều Ương.
"Hôm nay ngươi khiến ta nhìn bằng đôi mắt khác xưa, miếng ngọc bài này không cần nữa."
Những ngón tay kinh đẹp khép lại, đến khi mở ra, ngọc bài đã biến thành bột mịn.
"Tiểu cô nương vừa rồi, là người như thế nào?"
Một câu nói bình thản của Lệ Triều Ương lại như một khối đá khổng lồ rơi thẳng vào lòng hắn. Lục Thiên Kiều đột nhiên ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn mẹ mình đằng sau tấm rèm.
"Ngoại hình của con bé cũng không tệ, ngươi thích con bé sao?" Lệ Triều Ương hỏi với giọng thật sự bình thản.
"... Không phải."
Lệ Triều Ương coi như không nghe thấy sự phủ định yếu ớt của hắn, con ngựa Tiếu Phong nhẹ nhàng hí lên một tiếng, chiếc xe ngựa tuyết trắng càng lúc càng xa, chỉ còn nghe giọng nói hòa vào trong gió: "Bây giờ nghĩ lại, ta chưa bao giờ làm bất kỳ chuyện gì mà một người mẹ phải làm cho con trai. Ba tháng cuối cùng này của ngươi, ta sẽ làm cho tiểu cô nương đó ở bên cạnh ngươi, khi nào ngươi chết, ta cũng sẽ làm con bé vĩnh viễn ở bên cạnh ngươi."
Lục Thiên Kiều chấn động, ngước mắt thấy Tiếu Phong nhảy lên đám mây biến mất không chút tăm tích, một tay hắn ép lên lồng ngực đau đớn, một tay kéo dây cương của Liệt Vân Hoa, cố gắng đuổi theo. Nhưng trước mắt chợt biến thành từng đợt màu đen, cơ thể cũng càng lúc càng nặng nề hơn, dường như hắn sắp chịu không nổi nữa rồi.
Liệt Vân Hoa dựa sát vào bên người hắn, lo lắng dùng cái đầu của nó đẩy đẩy thân thể run rẩy của hắn, máu trên người hắn tuôn xuống ào ào như suối, nhuộm đỏ khắp mặt cỏ, sức lực dường như cũng trôi theo dòng máu kia, không cách nào trèo lên lưng ngựa được.
***
"Bây giờ đã qua một canh giờ rồi phải không?" Tân Mi thu dọn đống quà vặt đang bày la liệt trước mặt, phủi phủi những mảnh vụn bánh hoa quế và đường dính trên y phục xuống, sau đó vươn vai duỗi thẳng cái lưng nhức mỏi của mình.
Thu Nguyệt đậu trên ngọn cây, cuộn tròn người lại, giả vờ không nghe thấy. Nó không muốn trở về a a a!
Tân Mi bò lên lưng nó, đang tính nói tiếp thì chợt nhìn thấy một chiếc xe ngựa tinh xảo, trắng tuyết chậm rãi chạy qua, dường như nó ngừng trước mặt nàng trong phút chốc, rồi lại bay xa.
Hình như bọn họ là kẻ thù của Lục Thiên Kiều phải không? Tân Mi đưa mắt nhìn thật kỹ chiếc xe ngựa trước mặ
