t lại rất bà tám đã từng thổ lộ thích Tân Mi… quả nhiên hắn tìm được người ở
nơi này.
Một loại cảm giác bất an bất chợt dâng lên, bản năng của một Chiến
quỷ bị châm ngòi, có người yêu thích nàng là một chuyện, hắn có thể
không thèm quan tâm đến, nhưng người đó lại dụ dỗ quấy rầy nàng thì lại
là một chuyện khác.
Lục Thiên Kiều nhanh nhẹn đi đến tiền sảnh, hắn quay đầu lại lạnh
lùng trừng mắt một cái nhìn… Mi Sơn quân đâu nhỉ, hình như y đang chui ở dưới gầm bàn ôm chặt lấy chân bàn không chịu ló mặt ra. Ngay cả can đảm dùng bản lĩnh của mình đánh một trận cũng không có, đáng hổ thẹn.
“… Lần sau em không được phép đến chỗ này nữa.”
Hắn cưỡi lên Liệt Vân Hoa, ném lại một câu cho Tân Mi.
Tân Mi đang ngủ mê man, bị một câu nói ngang ngược không phân biệt
phải trái y hệt như trước đây đánh thức, rõ ràng là hắn căn bản không tự kiểm điểm bản thân mình mà.
“Lục Thiên Kiều” nàng giương mắt nhìn hắn: “Chàng phải hiểu cho rõ,
em không phải là con gái của chàng. Hai chúng ta bình đẳng, chàng không
được phép nói không với em, em muốn tự do!”
Hắn không nói gì.
Tân Mi đẩy hắn ra muốn nhảy xuống khỏi ngựa, lại bị hắn túm lấy cổ tay.
“… Xin lỗi.”
Hắn ôm chặt lấy nàng, vùi mặt vào mái tóc mà hắn nhớ nhung đã mấy
ngày qua, hắn hít vào một hơi thật sâu mùi hương trên cơ thể nàng.
Hắn không biết cách chung sống với phụ nữ, ngoại trừ nguyên nhân là
vì Lệ Triều Ương, cũng chính là vì huyết thống của hắn bị pha tạp, địa
vị trong tộc rất thấp, căn bản không có cô gái nào trong tộc muốn gần
gũi hắn. Mười lăm tuổi hắn bắt đầu lãnh binh đánh trận, luật lệ trong
quân đội rất nghiêm khắc, nhiệt huyết của nam nhi, vì nước vì nhà, càng
không có hứng thú dây dưa với những thứ tình cảm nhu mì, ủy mị. Sau này
khi gặp được nàng, vừa thành hôn xong hắn lại phải đi đối phó với bọn hồ tộc, hắn đã quen với sự máu lạnh và cuộc sống giết chóc, quen với việc
ra lệnh cũng quen với việc ít nói, bất tri bất giác hắn cũng dùng thái
độ này đối xử với nàng.
Thật ra, tiếng ‘không’ của hắn đối với nàng căn bản cũng không có chút hiệu lực nào, hai người cũng hiểu rõ điều này.
Hắn chỉ là … chỉ là không biết nên nói thế nào với nàng mà thôi.
Muốn đối xử tốt với nàng, muốn nàng sống hạnh phúc không ưu sầu, đem
những thứ mình nghĩ là tốt nhất cho nàng nhưng có lẽ nàng lại quá chán
ghét sự ép buộc này rồi?
Thấy nàng không nói gì, hắn dần dần buông lỏng hai tay.
“Đừng nhúc nhích.” Nàng lóng ngóng dặn dò hắn, lại tiếp tục chui đầu
vào trong lòng hắn: “Ôm chặt một chút, em muốn ngủ một giấc.”
Vòng tay đang ôm nàng lại trở nên chặt chẽ mà ấm áp hơn, đến giờ phút này Tân Mi giống như mới đủ an tâm mà đi vào giấc ngủ, nàng nhịn không
được thở dài một tiếng: “Nhớ chàng muốn chết… Chàng có nhớ em không?”
Rất lâu sau, người đàn ông vừa bối rối lại vừa thích e thẹn mới “ừ”
một tiếng. Ôi, đều đã là vợ chồng từ lâu rồi mà tật xấu này sợ rằng cả
đời hắn cũng không thể sửa được.
Tân Mi ngủ thẳng một giấc rất hạnh phúc, ngủ cho đến khi về tới hoàng lăng cũng chưa tỉnh lại, nên nàng đã không biết Mi Sơn quân đuổi theo
tới đây đánh với Lục Thiên Kiều một trận.
Chuyện này cũng là do Triệu quan nhân kể cho nàng biết, nhưng lão kể
lại chuyện này cũng rất mập mờ, giống như Mi Sơn quân có chuyện gì tranh chấp với Lục Thiên Kiều, cuối cùng y bị đánh bầm dập mặt mũi, khóc sướt mướt bò về.”
“Đáng thương quá, đánh nhau với tướng quân, quả thực là y tự đi rước lấy nhục nhã mà…”
Triệu quan nhân tỏ vẻ thông cảm với y, còn giơ tay lau lau vài giọt
nước mắt, lão quyết định đem dạng nhân vật như Mi Sơn vào vở kịch mới
nhất của mình.
Buổi tối hôm đó nàng hỏi Lục Thiên Kiều: “Chàng thực sự đánh Mi Sơn
đại nhân thành giẻ rách sao? Sao ngài ấy lại muốn đánh một trận với
chàng?”
Đầu tiên Lục Thiên Kiều nghĩ nghĩ, mới nói: “Gần đây y cảm thấy ngứa da, muốn ta đập y một trận, chắc là đã hạ quyết tâm rồi.”
Tân Mi chợt giật mình hiểu ra: “Ngài ấy quả nhiên đã hạ quyết tâm đi thổ lộ chân tình của mình với hồ tiên đại nhân rồi!”
Lục Thiên Kiều thông minh ngầm thừa nhận sự hiểu lầm của nàng, không cùng nàng tiếp tục quấn lấy vấn đề này nữa.
Những ngày trong hoàng lăng thật thong dong và thú vị, hoàn toàn khác biệt với diễn biến nghiêng trời lệch đất ở bên ngoài.
Nghe nói thần khí Hồn Đăng của thời thượng cổ được thắp lên, hàng vạn hồn phách của yêu quái trên thế gian bị tiêu diệt, may là có Lục Thiên
Kiều trấn giữ trong hoàng lăng, bảo vệ được hàng trăm tính mạng của đám
tiểu yêu, yêu quái mất đi yêu lực thì có ra ngoài cũng như đêm đen, tối
tăm không có ánh sáng, đám tiểu yêu do đó cũng không còn hứng thú gì với thế giới bên ngoài.
Mi Sơn quân lại đến một lần nữa, lần này là nhờ Lục Thiên Kiều cứu
người, nghe nói là vì Hồn Đăng được thắp sáng, người đàn ông tên là Phó
Cửu Vân đã hồn phi phách tán, cô gái Đàm Xuyên mà y yêu thương cũng
trúng phải một loại lời nguyền rất độc địa, đang hấp hối. Nghe nói các
thế hệ trong tộc chiến quỷ có truyền lại tiên đan cho con cháu, y lâm
vào bước đường cùng đành phải mặt dày mày dạn tìm tới nhờ vả Lục Thi
