Insane
Cặp Đôi Trời Định

Cặp Đôi Trời Định

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325435

Bình chọn: 9.00/10/543 lượt.

uống, muốn tặng cho nàng một nụ hôn nhiệt tình, nóng bỏng tràn đầy sức trẻ.

Đôi môi hắn không túm được cảm giác mềm mại quen thuộc kia, mà ngược lại là dán lên trên một thứ gì đó vừa thô ráp vừa lạnh lẽo, hắn ngạc nhiên rụt đầu lại, tập trung nhìn kỹ vào, hắn mới phát hiện Tân Mi đang cười quái dị đặt gương Đồng Tâm chen giữa hai người, chẳng lẽ… nàng vẫn hay giấu gương ở trên giường sao?

“Lại đây, lại đây nào, trước tiên hãy giải quyết nghi vấn của em đã.”

Tân Mi giơ gương Đồng Tâm lên trên cao, lần trước ở quan ải Trường Canh nàng không thể soi ra hình ảnh của hai người trong gương, chuyện đó vẫn luôn khiến nàng canh cánh trong lòng, lần này khó khăn lắm mới có thể chờ hắn trở về, nàng nhất định phải soi cho ra mới được.

Mặt kính thô ráp của gương Đồng Tâm thật lâu thật lâu mà vẫn chưa có phản ứng gì, Tân Mi không kiên nhẫn tát nó một phát: “Mày hỏng rồi à?”

… Tính tình của cô có thể đừng quá nóng nảy như vậy có được không? Gương Đồng Tâm nước mắt tuôn đầy mặt, một lát sau, trên mặt kính đột nhiên bắt đầu nổi lên một vòng tròn lay động như gợn sóng, những đốm sáng li ti bay lượn như đom đóm, mặt kính hiện lên từng đợt dao động.

Tân Mi mừng rỡ: “A! Ra rồi!”

Nhưng những đốm sáng này xuất hiện chỉ bay lượn không ngừng, mà không hiện ra cảnh hai người thâm tình ôm nhau như lúc trước. Tân Mi nín thở, chờ rất rất lâu, mặt kính bỗng nhiên đen thui, bên trong kính chỉ soi ra hình ảnh của một mình nàng, hai mắt nhắm chặt lại, dáng vẻ rất an bình, giống như đang ngủ say.

Trong kính, đôi tay Tân Mi bị một đám mây đen xì bao lấy… Hoặc cũng có thể nói, toàn thân nàng bị một đám mây đen dày đặc phủ lên, ôm chặt lấy nàng. Đám mây đen giống như hình người, còn có hai con mắt đỏ như máu lập lòe. Hình ảnh này thật sự rất đáng sợ, có thể khiến người ta sởn tóc gáy.

Tân Mi vừa sợ vừa nghi ngờ nhìn trong gương một chút, lại ngẩng đầu lên nhìn Lục Thiên Kiều, vẻ mặt của hắn rất bình tĩnh, giọng nói rất khẽ khàng: “Đừng sợ… Ta đã không còn được tính là con người nữa, gương Đồng Tâm không thể soi ra là chuyện rất bình thường.”

Không còn được tính là con người?

Nàng đưa tay sờ sờ gò má hắn, cảm giác ở bàn tay vẫn rất mềm mại, ấm áp, hơi thở vẫn nhẹ nhàng đều đặn, một lọn tóc còn vương trên trán hắn, nàng nhẹ nhàng vén lên… chàng làm gì có chỗ nào khác biệt chứ? Chàng căn bản chỉ là một người đàn ông bình thường, có chứng mặt than, lại thêm ít nói một chút thôi mà.

“Tới đây nào.” Nàng thẳng tay ném gương Đồng Tâm xuống gầm giường, giang hai tay ra, ôm chặt lấy đầu hắn: “Chúng ta ngủ một giấc, buổi tối em sẽ nấu canh tiết vịt cho chàng.”

Hắn nhắm mắt lại, chìm đắm sâu vào mùi hương dễ chịu trên người nàng, không muốn phải tự kềm nén bản thân nữa.

Gương Đồng Tâm chợt lóe sáng trên mặt đất, trong kính Tân Mi cười cười, đôi mắt mang sắc đỏ như máu của bóng người trong đám mây đen cũng chậm rãi khép lại, hình ảnh đó chỉ lướt qua trong giây lát.

Hắn và nàng, hai người từ rất lâu đã không cần dùng gương Đồng Tâm để soi ra bất kỳ thứ gì nữa rồi, nàng đã từng cảm thấy băn khoăn lo lắng vì vấn đề này, giờ lại cảm thấy nó thật vô vị.

“… Ngày mai đem cái gương vô tích sự này bán đi… chắc có thể kiếm được mấy lượng bạc đó.”

Tân Mi mơ màng ngủ, khẽ líu ríu.

Gương Đồng Tâm nằm sóng soài trên sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt chảy thành sông.

***

Tháng năm, hoa Đinh Hương (*) nở rộ, Lục Thiên Kiều vẫn luôn luôn bận rộn thật hiếm khi không vất vả mà chạy ngược chạy xuôi, chỉ ở trong tộc lo liệu mọi chuyện, lên kế hoạch điều khiển các chi nhánh của tộc chiến quỷ ra ngoài moi cho được ba hang thỏ khôn của đám hồ tộc. (có câu : thỏ khôn có 3 hang, ý chỉ luôn cảnh giác cao độ, chừa cho mình 1 đường thoát thân).

* Hoa đinh hương, hay còn gọi là Tử đinh hương. Có màu trắng và tím, nhưng phổ biến là tím (tử là tím).

Ở ngoài trấn hơn mười dặm, có người đang đứng đối diện với ông chủ của cửa tiệm đồ nữ trang trai ngọc, cứ cân nhắc lại phân vân rồi chọn tới chọn lui vẫn chưa chọn được cái nào vừa mắt.

Chiếc vòng tay bằng vàng có râu tôm kia nhìn rất lung linh, có hợp với cổ tay trắng như tuyết của nàng không nhỉ? Không, không, vàng là thứ rất tầm thường thô tục, vẫn nên đổi một cái khác đi.

Cái loại bạch ngọc trắng như mỡ dê này được chế tác rất tinh xảo, nhưng chất ngọc lại không thuần khiết, thứ ngọc đã có tỳ vết không toàn vẹn làm sao có thể tặng cho nàng chứ?

Vòng tay được khảm minh châu ở trên đỉnh rất đẹp đẽ, xinh xắn, nhưng nàng lại hiếu động như vậy, nếu như đánh rơi mất hạt minh châu, chắc chắn nàng sẽ cảm thấy khổ sở mất mấy ngày.



Tướng quân cảm thấy rất bối rối, còn ông chủ cảm thấy thật buồn bực.

Ngày ba tháng năm là sinh nhật mười bảy của Tân Mi, hắn thường xuyên bôn ba bên ngoài, không có cách nào ở cạnh nàng nhiều hơn, nghe theo đề nghị của Lệ Diêm, quyết tâm mua một vật gì đó tặng cho nàng. Tuy Lệ Diêm nói, tự tay hắn điêu khắc người gỗ chắc chắn Tân Mi sẽ càng thích hơn, nhưng thứ nhất hắn thật sự không có thời gian, thứ hai tặng nàng một con rối, hình như nó rẻ mạt quá rồi…

Lục Thiên Kiều chọn khoảng nửa canh giờ, c