ứ hai, cho
dù là Tả Chấn.
Cẩm Tú cầm lấy ống kem trị bỏng đang nắm chặt trong
tay kia bỏ vào ngăn kéo, đẩy mạnh vào góc khuất nhất. Tất cả, tất cả mọi thứ của ngày hôm qua và hôm nay đều coi như chưa từng xảy ra. Cũng coi
như hắn chưa từng dạy nàng khiêu vũ, chưa từng nghe nàng tâm sự, chưa
từng giúp nàng hả giận, cũng chưa từng đi vào trong lòng nàng… Cẩm Tú đã không tùy tiện khiêu vũ với khách nữa. Ảnh quảng cáo của nàng
dán trước cổng chính, dưới sự chiếu soi của anh đèn trông càng lấp lánh
động lòng người. Bây giờ chỉ cần nói đến Bách Nhạc Môn thì không có ai
không biết Vinh Cẩm Tú. Mỗi ngày, khi từ trên sấn khấu bước xuống, cửa
phòng hoá trang đã chất đầy hoa tươi cùng quà tặng.
Nhưng Cẩm Tú càng ngày càng trầm mặc.
Ngay cả chính nàng cũng hiểu là mình nên vui vẻ hơn trước kia mới đúng. Làm
vũ nữ hạng nhất, có danh tiếng, thậm chí có thể cùng Anh thiếu đi xã
giao với mọi nhân vật nổi tiếng. Giống như Tả Chấn đã nói, đối với Vinh
Cẩm Tú bây giờ mà nói, quần áo đẹp đẽ, trang sức tinh xảo, thật sự đã
không là gì cả. Chỉ cần nàng muốn là dễ dàng có được.
Nhưng từ đêm nàng bị bỏng tay lần trước, Tả Chấn đã không còn tới Bách Nhạc Môn nữa.
Nếu không có tai nạn bất ngờ ập đến, chính Cẩm Tú cũng không biết còn có cơ hội nhìn thấy hắn hay không.
Một ngày nọ, một buổi tối vốn không có gì khác với bình thường, mưa rơi
xuống từng cơn, nhưng thời tiết rét lạnh hình như cũng không làm ảnh
hưởng đến sự náo nhiệt của Bách Nhạc Môn chút nào. Trên lầu, dưới lầu
vẫn chật kín cả người như cũ.
Cẩm Tú đang cùng vài vị khách hàn huyên trong đại sảnh. Một người trong đó là giám đốc Trần của cửa hàng đồ tây Đại Hưng – nhà tư bản tiếng tăm lừng lẫy ở Thượng Hải. Rất nhiều đồ đạc của Bách Nhạc Môn cũng đều mua từ chỗ ông ta. Gần đây ông ta thường đến ủng hộ Cẩm Tú, coi như là khách quen.
“Dưới lầu rất nhiều người, hay là lên trên đánh vài ván bài? Ông chủ Hà của Lệ Đô cũng đến, đang lo
thiếu tay đây.” Cẩm Tú uống hai ly rượu, cảm thấy trên người hơi đổ mồ
hôi, liền cười mà đề nghị với giám đốc Trần. Nếu ông ta đi đánh bài,
đúng lúc nàng có thể tranh thủ nghỉ ngơi một chút.
Giám đốc Trần lắc
đầu. “Đừng nói nữa, gần đây xui quá, như là bị trúng tà vậy, thua suốt
nửa tháng ở Thất Trọng Thiên. Nếu tính ra thì thua cả một chiếc ô tô ấy
chứ.”
Cẩm Tú mỉm cười, cái gì gọi là chốn tiêu tiền? Ca múa ở Bách
Nhạc Môn, bài bạc ở Thất Trọng Thiên, đây đều là chuyện mọi người đều
biết. Nếu không phải người rộng rãi như giám đốc Trần, e rằng cũng không lên nổi chiếu bạc của Thất Trọng Thiên. Nơi đó, một đêm thắng thua tiền trăm bạc vạn là chuyện thường. Của cải hơi ít ỏi, hoàn toàn không tư
cách vào trong đó nói chuyện thắng thua.
Giàm đốc Trần vẫn than phiền sự tức tối: “Thời vận, thứ này thật là kỳ quái. Gặp phải người như Tả
nhị gia, thua cũng cam lòng. Nhưng ngay cả hạng ba như lão Đường, lão
Phùng mà cũng có thể thắng tôi mấy vạn!”
Cẩm Tú vẫn nghe cho có lệ,
trên mặt luôn nở một nụ cười, vừa nghe một nửa, lỗ tai bỗng dựng lên,
trong lòng giật mình một cái, thốt lên: “Vừa rồi ngài nói gì? Mấy ngày
hôm trước ngài thua bởi Tả nhị gia?”
Thật là, đừng nói là gặp mặt, hình như ngay cả ba chữ “Tả nhị gia” cũng rất lâu không có nghe thấy.
Nếu nàng muốn biết chuyện của hắn, thật ra cũng không khó. Dù sao phạm vi
giao tế của Thượng Hải cũng không quá lớn. Nhưng cho tới giờ nàng cũng
chưa từng hỏi qua. Hình như là cố ý lảng tránh tên của hắn.
Giám đốc
Trần còn chưa phát hiện giọng nói cùng vẻ mặt của nàng hơi khác thường,
nói tiếp: “À, cô nói ván bài hôm qua sao? Không chỉ có Tả nhị gia, còn
có giám đốc Tiền của Dịch Thông, Phùng tứ thiếu – con trai sở trưởng
Phùng. Trừ tôi ra thì Phùng tứ thiếu thua thảm nhất.”
“Sao… Tả nhị
gia… còn có Phùng tứ thiếu. Bọn họ thường đi Thất Trọng Thiên sao?” Cẩm
Tú hỏi, thảo nào lâu vậy mà không nhìn thấy hắn, thì ra hắn có chỗ mới
rồi.
Giám đốc Trần nói: “Nói đến cũng thật là, gần đây thường gặp mặt ở Thất Trọng Thiên. Tôi nhớ trước kia Tả nhị gia không thích đến đó cờ
bạc lắm. Anh ta không nghiện cờ bạc, đánh bài cũng chỉ là tùy tiện vui
chơi mà thôi.”
Đang nói, bỗng nhiên cửa phòng khiêu vũ nổi lên một
trận xôn xao, âm nhạc vẫn du dương như cũ, khách khứa đang tụ tập khiêu
vũ dưới sàn lao xao kinh hô, trốn tránh khắp nơi. Cẩm Tú không khỏi cả
kinh. Đã xảy ra chuyện gì? Đứng lên nhìn xung quanh, chỉ nhìn thấy ngoài cửa có một dáng người cao lớn xông thẳng vào, trên người đầm đìa máu
tươi, trên ngực bầm tím đen, mặt đầy mồ hôi.
Vệ sĩ cùng gác cổng của
Bách Nhạc Môn đều ồ ạt xông lên, tưởng rằng có người chạy vào gây
chuyện, nghĩ là phải đánh nhau. Nhất thời, khách khứa trong này đều nhao nhao tản đi, tranh nhau chạy đi như thủy triều rút xuống. Chỉ có Cẩm Tú liều mạng đẩy mọi người ra, nôn nóng đi lên phía trước.
“Thạch Hạo! Hạo ca!” Nàng lớn tiếng gọi, từ sau đám người chen lên. “Xảy ra chuyện gì?”
Thạch Hạo là người của Thanh Bang, luôn không rời Tả Chấn. Anh ta xông tới
như vậy, nhất định có liên quan đến Tả Chấn! Anh thiếu vẫn thường nói,
gần