n cảm thấy chói mắt như cũ, có thể
là cảm thấy ngủ không thoải mái, Tần Chí dùng một cánh tay che mắt.
Rõ ràng là chủ nhà, kết quả lại phải ngủ trên sô pha.
Lâu Nghiêu Nghiêu chú ý tới trên người anh cái gì cũng không có, vì thế nhẹ tay
nhẹ chân quay trở lại phòng lấy tấm chăn mỏng đắp lên người Tần Chí.
Làm xong tất cả việc này, Lâu Nghiêu Nghiêu đi vào
phòng tắm, cô không chú ý tới sau khi cô bước vào phòng tắm, Tần Chí đưa cánh
tay che mắt xuống, lộ ra một đôi mắt mang theo tơ máu, thực hiển nhiên là một đêm
không ngủ.
Chỉnh lại nhiệt độ của nước, Lâu Nghiêu Nghiêu cởi
quần áo chuẩn bị tắm vòi sen, kết quả khi cởi đến áo ngủ thì ngây ngẩn cả
người, tuy rằng dấu vết rất nhạt, nhưng trên vai cô rõ ràng có thể nhìn thấy
hồng ngân, không chỉ là bả vai, xương quai xanh cũng là một mảnh hồng ngân, Lâu
Nghiêu Nghiêu hoảng sợ, cô nhanh chóng đem quần áo cởi sạch, kết quả phát hiện
tất cả từ trên xuống dưới nơi nào cũng hồng hồng tím tím không nói, ngay cả đến
mặt trong của đùi cũng có dấu vết.
Lâu Nghiêu Nghiêu đứng ở trước gương ngẩn người, da cô
rất non, bình thường chịu lực hơi lớn một chút đều sẽ hồng nửa ngày, dấu vết
trên người hoàn toàn không đậm, nhưng dấu vết trên cổ lại khác hoàn toàn, vừa
thấy đã biết là dấu hôn, trí nhớ đêm qua chậm rãi ùa về, cô giống như còn có
thể cảm giác được hơi thở nóng ấm kia ở chỗ bầu ngực của cô, đôi môi ấm áp vừa
liếm vừa cắn.
Gặp quỷ! Lâu Nghiêu Nghiêu rùng mình một cái, nhanh
chóng chạy đến dưới vòi hoa sen, để nước nóng rửa sạch sự khác thường trong
lòng.
'Thanh tỉnh' sở dĩ được gọi là thanh tỉnh, bởi vì cho
dù say cũng chỉ là nửa tỉnh nửa say, cũng sẽ không ảnh hưởng tới tư duy cùng
trí nhớ của con người.
Cho nên Lâu Nghiêu Nghiêu đối với trí nhớ ngày hôm qua
mặc dù có chút mơ hồ, nhưng cũng không quên. Cô nhớ rõ mình cùng Tề Bội Bội ca
hát, sau đó liền dần dần đắm chìm ở trong suy nghĩ của chính mình, cô lúc ấy
chìm trong một trạng thái kì diệu, người cùng sự việc bên cạnh đều nghe thấy
nhìn thấy, nhưng giống như đang nằm mơ, biết rõ nên làm như thế nào, lại không
thể khống chế hành vi.
Người nằm mơ luôn phản ánh chân thực tư tưởng cùng
hành vi của mình, nên khi Tần Chí hỏi cô có biết mình đang làm cái gì hay
không, cô kỳ thật... là thanh tỉnh. Cô biết bản thân đang làm gì, cũng biết bản
thân muốn làm gì, từ lúc đó cô đã chuẩn bị tốt để đối mặt tất cả, kết quả đến
bước cuối cùng thì Tần Chí lại rút lui.
Cô cũng không hối hận vì đã quyết định như vậy, nếu
như lại lựa chọn một lần, cô vẫn sẽ đem chính mình giao cho anh.
Lâu Nghiêu Nghiêu phát hiện, tâm cô so với chính cô
càng thành thực hơn, trong khi cô còn đang rối rắm ở vấn đề yêu hay không yêu,
tâm cô đã thay cô đưa ra quyết định, đến bây giờ, nếu như cô còn rối rắm vấn đề
rốt cuộc yêu hay không yêu này, nếu vậy đến chính cô cũng cảm thấy mình có
bệnh, tất cả đều có thể cho đối phương, mà vẫn còn muốn tìm hiểu vấn đề yêu hay
không yêu phải chăng là quá muộn?
Là một cô gái, cho dù kết quả cuối cùng như thế nào,
thì lúc ban đầu đều hi vọng người đàn ông đầu tiên của mình cũng chính là người
cùng mình nắm tay cả đời.
Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không ngoại lệ, thậm chí cô ở
trên phương diện tình cảm còn có chút khiết phích, cô thích Trần Hạo nhiều năm
như vậy, lại chưa bao giờ làm chuyện khác người, bởi vì cô cho tới bây giờ cũng
chỉ muốn cả đời nhất thế làm một đôi tình nhân, mà không phải chỉ có một hồi
kích tình, đều nói khoảng cách sinh ra ảo giác, khoảng cách của cô cùng Trần
Hạo quá xa, cho nên không thấy rõ chân tướng, nghĩ đến người suýt là chồng của
chính mình, kỳ thật, nếu như không có việc ngoài ý muốn của Lâu Thanh Thanh, cô
có lẽ sẽ trở thành một cô dâu bỏ trốn.
Lúc ban đầu tâm động chỉ là trong nháy mắt, không đủ
để duy trì cả đời. Vừa ngẩn người, vừa tắm rửa, bất tri bất giác việc tắm rửa
này lại kéo dài suốt nửa giờ, làn da trên ngón tay đều bắt đầu nhăn nheo, Lâu
Nghiêu Nghiêu tắt vòi hoa sen, lấy khăn mặt lau khô nước trên người, nhìn các
loại dấu vết trên người, càng lau càng tức.
Đàn ông không phải đều chỉ biết dùng nửa người dưới
sao? Vì sao việc đến như vậy còn có thể nhịn được? Tần Chí căn bản chính là
quái vật.
Lâu Nghiêu Nghiêu tuyệt đối không thừa nhận sự mất mát
của mình. Kỳ thật, đại khái ý tứ trong lời nói của cô, là cô oán giận Tần Chí
không đủ quý trọng chính mình sao? Phụ nữ đều mâu thuẫn như vậy?
Lâu Nghiêu Nghiêu lau xong bọt nước, mới nhớ tới mình
không lấy quần áo mới để thay, nếu là bình thường, quấn một cái khăn tắm rồi
trở về phòng ngủ thay quần áo liền xong việc, nhưng nghĩ như thế nào cũng thấy
không được tự nhiên, đặc biệt trên người cô có nhiều dấu vết như vậy, nếu như
bị thấy thì làm sao bây giờ?
Được rồi, cô chính là làm kiêu, cô ở trong phòng tắm
tìm một vòng, trừ khăn tắm cùng áo ngủ vừa thay thì không còn thứ gì khác, áo
tắm bởi vì thời tiết mùa hè nên đã mang đi giặt, suy nghĩ nửa ngày, Lâu Nghiêu
Nghiêu vẫn quấn khăn tắm đi ra ngoài.
Cửa vừa mở ra thiếu chút nữa va vào Tần Chí, Lâu
Nghiêu Nghiêu h