Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325445

Bình chọn: 7.5.00/10/544 lượt.

ắt đầu hoài nghi 'Thanh tỉnh' có phải có vấn

đề hay không, anh luôn luôn nhẫn nhịn, nhưng giờ phút này vẫn là có loại ý nghĩ

muốn đem cô ném ra bên ngoài.

"Tần Chí, sao anh không nói lời nào?"

"Em muốn anh nói cái gì?"

"Nói anh thích em."

Tâm tình bị ép buộc như vậy, Tần Chí đã muốn cam chịu,

tùy cô ép buộc: "Anh thích em."

Quên đi, cùng một tửu quỷ tranh cãi làm gì, dù sao khi

cô tỉnh lại sẽ quên, cho nên, ngẫu nhiên nói chút lời nói thật, cũng không sao

đâu nhỉ?

"Thật tốt." Lâu Nghiêu Nghiêu ở anh trên

lưng cười: "Anh không thể quỵt nợ đâu."

"Nợ khá lớn."

"Tần Chí, em hát cho anh nghe." Lâu Nghiêu

Nghiêu nói xong, cũng không chờ anh trả lời liền hát lên: "Chàng

trai này từng là của em, anh bây giờ vẫn là của em, về sau cũng là của

em..."


Ca từ hỗn loạn nhưng cô hát thật cao hứng. Cô hát suốt

đường đi, mỗi lần lặp lại liền tự mình sửa lại vài câu như vậy, Tần Chí cố sức

cõng cô, đường chỉ đi mất ba mươi phút, cho dù Lâu Nghiêu Nghiêu có nhẹ, anh

bình thường cũng thực chú ý rèn luyện, bây giờ cũng mệt mỏi quá mức.

Đợi khi về tới nhà, đem Lâu Nghiêu Nghiêu đặt ở trên

sô pha, Lâu Nghiêu Nghiêu còn hát bài hát đó, Tần Chí giúp cô cởi giầy, cầm

khăn mặt ấm giúp cô lau mặt lau tay lau chân, lại tìm áo ngủ sau đó không biết

nên như thế nào xuống tay.

Áo có thể không thay, nhưng quần này thì không được,

Lâu Nghiêu Nghiêu hôm nay mặc là quần Jean, mặc quần này ngủ khẳng định sẽ

không thoải mái, anh nghĩ nghĩ, vẫn là đem quần áo ngủ cho Lâu Nghiêu Nghiêu để

cô tự thay.

Lâu Nghiêu Nghiêu nghe nửa ngày cũng không nghe lọt

vào, ngay tại lúc anh quyết định quên đi, Lâu Nghiêu Nghiêu đột nhiên đem áo khoác

cùng quần cởi sạch, sau đó cầm lấy áo ngủ mặc vào, tốc độ cực nhanh, Tần Chí

đến ngăn cản đều không kịp.

Nhìn lại Lâu Nghiêu Nghiêu ghé vào trên sô pha lầm

bầm, Tần Chí cũng không biết nên nói cái gì. Đi vào phòng tắm thay quần áo, rửa

mặt chải đầu một chút, Tần Chí muốn đem Lâu Nghiêu Nghiêu ôm trở về phòng ngủ,

kết quả ôm lên, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không chịu xuống dưới, ôm sát cổ anh,

chân quặp ở trên lưng anh, thế nào cũng không chịu xuống dưới.

Anh đương nhiên có thể sử dụng cậy mạnh đem cô kéo xuống

dưới, nhưng đối với cánh tay mềm mại kia thật sự không hạ thủ được. Cuối cùng

đành phải dỗ dành, khuyên bảo:

"Nghiêu Nghiêu, ngoan, nên ngủ, buông tay được

không?"

"Ừ ừ, ngủ."

Lâu Nghiêu Nghiêu gật đầu, nhưng vẫn không buông tay.

Hai lần giằng co không chịu xuống, Lâu Nghiêu Nghiêu đột nhiên tiến đến bên tai

Tần Chí thổi hơi nóng nói: "Tần Chí, em đã trưởng thành."

Khuôn mặt cô đỏ bừng, đôi mắt to chớp chớp nhìn anh,

vừa thẹn lại vừa chờ mong. Tần Chí ngây dại... Đây là... Mời sao?

Tần Chí chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô: "Em có

biết em đang nói gì không?"

Bên trong độ ấm so với bên ngoài cao, đến không khí

cũng nóng hơn, Lâu Nghiêu Nghiêu nóng bức khó chịu, trên người giống bị lửa

thiêu, ở trên người anh vặn vẹo, sau đó ánh mắt ướt át vô cùng đáng thương nhìn

anh: "Tần Chí, thật là khó chịu."

Lý trí của anh rốt cục hỏng mất, ôm cô ngã xuống

giường, thân thể gắt gao dán trên người cô, chân cô vẫn còn quấn chặt ở trên

lưng anh, tựa hồ cảm giác được sự khác thường, ở dưới thân anh vặn vẹo, ma sát

mang đến khoái cảm làm cho Tần Chí hút một ngụm khí lạnh.

Nhìn thẳng vào đôi mắt mờ sương của Lâu Nghiêu Nghiêu,

Tần Chí hít hai hơi thật sâu, nhưng anh lập tức ý thức được không ổn, bởi vì

thân thể của bọn họ dính sát vào nhau, hơi thở của anh phả vào trên ngực cô,

đòi mạng, cầm thú hay là đến cầm thú cũng không bằng? Đây thật sự là vấn đề...

Ngay tại lúc anh liều mạng ẩn nhẫn, Lâu Nghiêu Nghiêu đột nhiên dán sát vào

anh, ở trên môi môi anh hôn một cái:

"Tần Chí, anh là của em."

Biểu tình nửa tỉnh nửa say, xinh đẹp lại mị hoặc. Một

khắc đó, anh nghe thấy cái thứ gọi là “Lý trí” trong óc anh hoàn toàn vỡ nát.



Lâu Nghiêu Nghiêu giống như mơ một giấc mơ đẹp, sau

khi tỉnh lại mang theo cảm giác thoả mãn, nhưng tinh tế suy nghĩ lại không nghĩ

ra rốt cuộc đã mơ thấy cái gì, đầu óc hoàn toàn thả lỏng, không có suy nghĩ gì.

Cô quay cuồng ở trên giường hai vòng, ý thức mới dần

dần trở lại, lập tức cảm giác được cả người rin rít khó chịu, giống như chảy

một thân mồ hôi, cô nghĩ chắc là do hôm qua không tắm rửa.

Ban đầu còn muốn ngủ thêm một lúc, nhưng loại cảm giác

rin rít này thật sự quá khó chịu, Lâu Nghiêu Nghiêu lại lăn hai vòng mới không

tình nguyện đứng lên, đồng hồ báo thức ở đầu giường chỉ bảy giờ qua vài phút,

Lâu Nghiêu Nghiêu xuống giường, ở bên giường tìm nửa ngày, không tìm được dép

lê, vì thế đành phải dùng chân trần giẫm lên nền nhà, cảm xúc lạnh lẽo truyền

đến đại não làm cho cô tỉnh táo vài phần.

Có lẽ là bởi vì thời gian còn quá sớm nên cô theo bản

năng bước nhẹ làm nhẹ, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, quả nhiên thấy Tần Chí ngủ ở trên

sô pha, bộ quần áo ngày hôm qua vẫn còn mặc trên người, chẳng qua rất là hỗn

độn, hai cúc áo phía trên bị cởi bỏ, lộ ra lồng ngực cùng cơ bụng rõ ràng, sáng

sớm ngày mùa hè, cách một tầng rèm cửa sổ vẫ


XtGem Forum catalog