ùng Lâu Thanh Thanh cãi nhau ngã xuống cầu
thang, sau đó bị cha răn dạy, cùng cha ầm ỹ một trận, cô trốn ở nhà hờn dỗi hai
ngày, mãi đến khi Tần Chí trở về, cầm lấy quà của Tần Chí tâm tình đang oán
giận mới chuyển tốt, lúc đó trời còn chưa tối, nhưng không bao lâu sau dì Lưu
liền đến gọi bọn họ ăn bữa tối.
Cho nên, lúc Tần Chí đến nhà cô đại khái là năm đến
sáu giờ chiều, từ nhà cô đến sân bay phía nam mất một giờ, vậy Tần Chí xuống
máy bay khoảng bốn giờ chiều, hoặc hơn kém một giờ.
Ở trong lòng tự khen chính mình thông minh, Lâu Nghiêu
Nghiêu thay áo ngủ, đi xuống lầu ăn bữa sáng. Hiện tại mới bảy giờ kém, Phương
Hi Lôi cùng Lâu Viễn Chí đã ngồi ở dưới lầu xem báo, nghe thấy tiếng bước chân
cô xuống lầu, Phương Hi Lôi nhìn thoáng qua, Lâu Viễn Chí đầu đều không có nâng
một chút. Hai vị bảo mẫu ở phòng bếp làm bữa sáng, Lâu Thanh Thanh cầm một cái
khăn lau lau bàn, ánh mắt của Lâu Nghiêu Nghiêu từ bên cạnh lướt qua, chạy đến
phòng bếp đi gọi cơm.
Chỉ chốc lát sau, phòng bếp liền truyền đến tiếng Lâu
Nghiêu Nghiêu làm nũng, một hồi muốn ăn cái này, một hồi muốn ăn cái kia, yêu
cầu rất nhiều, hai bảo mẫu tính tình cũng rất tốt đều đồng ý.
Lâu Thanh Thanh cúi đầu, yên lặng lau bàn. Người nhà
trầm mặc dùng bữa sáng, Phương Hi Lôi cùng Lâu Nghiêu Nghiêu nói hai câu, liền
cùng Lâu Viễn Chí đi làm, về phần Lâu Viễn Chí? Người đàn ông keo kiệt này từ
đầu tới cuối đều không nhìn qua Lâu Nghiêu Nghiêu liếc mắt một cái, Lâu Nghiêu
Nghiêu cũng không thèm để ý.
Lâu Thanh Thanh tranh dọn bàn, lại tranh rửa bát, hai
vị bảo mẫu cũng không ngăn cản cô ta. Hai người đã sống nửa đời người có chuyện
gì chưa từng trải qua, loại người nào mà chưa từng gặp, ánh mắt người già
thường rất tinh, không nói đến người mẹ, không có khả năng nuôi con, còn không
để ý thể diện tương lai của nó, trộm sinh đứa nhỏ diễn trò cho ai xem? Các bà
không phải Lâu Nghiêu Nghiêu, nhìn chuyện càng xa hơn càng thấu đáo hơn, dụng
tâm kín đáo của mẹ Lâu Thanh Thanh, các bà sao lại nhìn không thấu?
Về phần Lâu Thanh Thanh giúp đỡ làm công việc nhà,
thật đúng là xem chính mình là đại tiểu thư? Làm chút việc nhà liền giống như
bị ủy khuất to lớn lắm? Đây không phải muốn chứng minh hai người họ vô dụng
sao? Gặp phải chủ tử tính tình không tốt, nhất định cho các bà đội một cái mũ
ngược đãi "Khách ".
Bất quá, chủ nhân Phương Hi Lôi nói, cô ta muốn làm
thì cứ để cho cô ta làm, trước sau không có người buộc cô không đúng sao? Chờ
Lâu Viễn Chí vì cô xuất đầu, không khỏi quá ngây thơ rồi.
Dì Lưu cùng dì Lục nhàn nhã cắn hạt dưa, vừa bồi Lâu
Nghiêu Nghiêu nói chuyện phiếm, vừa xem phim nhiều tập, ba người ngồi ở trên sô
pha nói nói cười cười, không khí vô cùng ấm áp.
Lâu Thanh Thanh cắn răng rửa bát, nghe tiếng hoan hô
cười nói bên ngoài, tức giận đến gan đều sắp hỏng : Hai bà già không biết điều!
Vài cái bát, Lâu Thanh Thanh rửa sạch cũng mất khá
nhiều thời gian, lúc đi ra, xương sống thắt lưng đau đến rút gân.
Suy nghĩ của Lâu Thanh Thanh, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng
không tâm tư đi quản, cô vội vàng cùng hai vị bảo mẫu nói chuyện phiếm, lại
nói, cô đã muốn có một đoạn thời gian chưa thấy qua các bà, từ khi dì Lưu được
con đón đi dưỡng lão, dì Lục một mình ở lại thấy cô đơn, không lâu sau cũng
được con đón đi. Kỳ thật theo tuổi của hai người thì sớm nên về hưu, nhưng ở
Phương gia công tác thoải mái, trừ bỏ hằng ngày mua đồ cho một ngày ba bữa, thì
vệ sinh trong nhà có lao công theo giờ tới dọn, Lâu Nghiêu Nghiêu đi học, hai
người còn có thể thay phiên về nhà ở một hai ngày, vậy nên người nhà hai người
cũng không phản đối họ làm công việc này, thứ hai cũng là luyến tiếc con bé Lâu
Nghiêu Nghiêu mà họ nhìn lớn lên từ nhỏ này. Ở trong trí nhớ của Lâu Nghiêu
Nghiêu, người thương cô, thứ nhất là ông ngoại, thứ hai là Tần Chí, thứ ba
chính là hai vị bảo mẫu, mẹ Phương Hi Lôi xếp hạng thứ bốn.
Cho nên, cảm tình không thể không tốt.
Bồi hai bà xem tivi tới trưa, ăn cơm trưa, nghỉ ngơi
một hồi, hai giờ Lâu Nghiêu Nghiêu liền rời khỏi nhà chạy tới sân bay.
Lâu Nghiêu Nghiêu từng làm hộ chiếu, nhưng chưa bao
giờ lái xe, bởi vì cô quá lười, không nhớ được đường, cũng ngại mệt, lại nói,
xảy ra sự việc kia, Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi xe có chút sợ hãi, vừa nhắm mắt lại,
liền cảm thấy sẽ có thanh thép bay đến.
Nhưng lúc này, không ngồi xe chẳng lẽ không đi? Lâu
Nghiêu Nghiêu tự mình làm công tác tư tưởng một lúc lâu, mới run rẩy thân thủ
gọi xe taxi. Lâu Nghiêu Nghiêu đem địa chỉ nói lên, liền ngồi cứng người không
nói, đại khái nhìn sắc mặt Lâu Nghiêu Nghiêu quá khẩn trương, lái xe trêu đùa
nói: "Cô gái, đi sân bay đón bạn trai à?"
Lâu Nghiêu Nghiêu hơi bị dời đi lực chú ý, có chút ủ
rũ trả lời: "Còn chưa phải bạn trai."
Lái xe nhìn qua phản quang kính, còn muốn tiếp tục nói
gì đó làm cho cô gái này đừng khẩn trương như vậy, kết quả ánh mắt của Lâu
Nghiêu Nghiêu chính nghĩa ngăn cản anh ta: "Lái xe tiên sinh, mời anh cẩn
thận lái xe, không cần cùng tôi nói chuyện!"
Nhìn thấy Lâu Nghiêu Nghiêu thần sắc cùng ngữ