Ninh ở đâu? Sao anh ấy
không tự nộp bài tập của mình?”.
Âu
Dương Phi dường như suy nghĩ rất lâu rồi mới nói tiếp: “Anh ấy đang ở bệnh
viện. Gần đây tình hình sức khỏe của anh ấy rất xấu, bác sĩ nói e rằng không
qua nổi mùa thu năm nay. Hôm nay, nếu em có thời gian thì đến thăm anh ấy nhé.
Nhớ mang theo chai hồng trà lạnh nữa, trong cơn sốt thấy anh ấy nhắc đến. Trong
lòng anh ấy luôn muốn gặp em. Em mới chính là động lực để anh ấy sống tiếp.”
Lâm Tiểu
Niên nghe được tin này, cảm thấy lồng ngực đau nhói lên từng hồi.
Cô vội
vã bắt xe bus đến bệnh viện số 3 của đại học Bắc Kinh, nơi Kiều Hoài Ninh đang
nằm.
Trong
thời khắc này, cho dù anh ấy không muốn cho cô ở bên cạnh. Cô cũng vẫn muốn
đứng ở nơi gần anh nhất, cùng anh hít thở, cùng anh chung một vận mệnh.
Không
vì điều gì khác, chỉ vì cô đã từng yêu anh, hoặc vẫn đang yêu anh.
Kiều
Hoài Ninh nằm lặng trên giường bệnh, đáy mắt phảng phất màu xanh xám, trông vô
cùng tiều tụy.
Lâm
Tiểu Niên đoán chắc anh đã rất mệt. Cô đứng ở đầu giường nhìn cơ thể yếu ớt,
bất động một hồi lâu.
Thấy
anh thế này, mọi vật trước mắt cô dường như đang dần dần mờ đi.
“Xin
lỗi, cô tìm ai? Cô có phải là người nhà đến thăm bệnh nhân không?” Y tá hỏi cô.
Cô vội
xua xua tay; “Tôi… Tôi không tìm ai cả”. Sau đó, cô nghẹn ngào chạy ra khỏi
phòng bệnh, ngay cả dũng khí nhìn anh một lần cô cũng không có.
Lâm
Tiểu Niên nhớ mình vốn còn có một số việc phải làm, nhưng nghĩ mãi không ra rốt
cuộc là việc gì, đành ngồi sầu não trong phòng lấy số đăng lý của bệnh viện.
Buổi
trưa, Lâm Tiểu Niên dùng điện thoại công cộng ở bệnh viện gọi vào máy di động
của Vu Hữu Dư.
Vu công
tử cẩn thận từng ly từng tý hỏi: “Niên Niên, em đã đi đâu vậy? Anh ở dưới tòa
nhà ký túc xá đợi em ba tiếng đầu hồ rồi.” Giọng anh nghe thật đáng thương,
mang đầy vẻ bao dung thỏa hiệp.
Cô hổ
thẹn nói: “Xin lỗi anh, Hữu Dư. Em đi vội quá, quên không thông báo cho anh.
Bây giờ chúng ta đi câu cá liệu còn kịp không?”.
Rất
hiếm khi cô nói chuyện với anh khách khí như vậy, khiến anh thấy không quen,
mãi chưa trả lời lại.
Giọng
cô nhẹ nhàng rụt rè hỏi: “Vậy để lần sau, được không anh?”.
Vu Hữu
Dư thất vọng: “Lần sau? Có lẽ vậy, cũng đáng để chờ đợi…”.
Vu Hữu
Dư rất thất vọng. Anh tựa vào chiếc xe Passat đỗ dưới tòa nhà ký túc xá nữ đại
học Chiết Giang hút điếu thuốc, khiến tất cả đàn em khóa dưới đi qua đều ngoái
lại nhìn người đã một thời là nhân vật truyền kỳ của đại học Chiết Giang.
Anh nở
một nụ cười đầy sầu não. Trước đây anh luôn lái chiếc Lamborghini của anh năm,
sau này vì Lâm Tiểu Niên bảo nó ăn chơi quá nên anh đổi sang dùng loại xe phổ
thông Passat này. Trước đây anh không bao giờ hút thuốc bởi vì nó khiến anh
ngạt thở, nhưng gần đây vì buồn chán, luôn thấy khó chịu nên anh bắt đầu phì
phèo thuốc lá, muốn tìm sự giải thoát trong khói thuốc.
Khi Lâm
Tiểu Niên về đến trường Chiết Giang trời đã tối. Điều làm cô bất ngờ là Vu Hữu
Dư vẫn chưa về.
Lần đầu
tiên cô thấy một Vu Hữu Dư như vậy. Trên khuôn mặt anh, cô thấy sự hoảng loạn,
bất an, ưu phiền, không vui… Cô còn thấy trên đó cả sự ngần ngại, băn khoăn và
nghi ngờ đầy bất lực.
Khi Vu
Hữu Dư cúi đầu gảy tàn thuốc, vẻ tách biệt, lạnh lùng khiến tim cô như thắt
lại. Cô muốn bước đến ôm chặt anh, giúp anh xoa dịu những đau buồn.
Trước
mặt cô lúc này không còn là cậu công tử nhà giàu ngông cuồng cô quen nữa. Không
biết bắt đầu từ khi nào, anh dần dần thay đổi, trở nên dễ tính, điềm tĩnh, dịu
dàng, ôn hòa…
Lâm
Tiểu Niên bước nhanh đến bên cạnh anh, sà vào vòng tay ấm áp của anh tìm cảm
giác bình yên. Cô chủ động ôm chặt lấy anh, khẽ gọi tên anh: “Hữu Dư…”.
Vu Hữu
Dư bị bất ngờ trước sự dịu dàng đột ngột này, vòng tay ôm lấy cô: “Sao vậy?”.
Lâm
Tiểu Niên không nói gì, ở yên trong vòng tay anh.
Anh
cũng vô cùng lưu luyến giây phút yên lặng này, cũng không muốn hỏi nhiều.
Thời
gian dần dần trôi qua. Cuối cùng cô cũng ngẩng đầu lên, nhìn vào ánh mắt đầy mê
hoặc của anh. Trong ánh mắt ấy chất chứa quá nhiều câu hỏi.
Cô cong
môi nói: “Vì sao anh chưa về?”.
Anh
cười: “Vì em vẫn chưa về.”
Anh nắm
lấy tay cô, rất nhẹ nhàng, sợ rằng chỉ hơi mạnh tay một chút, cảnh tượng như mơ
trước mắt ấy sẽ tan biến mất.
Sông
Côn Ngọc nước trong vắt, có thể nhìn rõ cả rong rêu dưới đáy sông.
Nhìn
dòng nước chảy, Vu Hữu Dư hỏi: “Em có thể nói cho anh biết rốt cuộc xảy ra
chuyện gì không?”.
Ánh mắt
anh kiên định, đầy vẻ mê hoặc, cuốn hút, không sao kháng cự được.
Cô hỏi:
“Anh ủng hộ em chứ?”.
Anh gật
đầu trịnh trọng: “Bất luận xảy ra việc gì, anh cũng luôn bên cạnh em.”
Cô đã
bị tình cảm của anh làm cho cảm động, ngả vào ngực anh nói: “Kiều Hoài Ninh bị
bệnh rồi.”
Cô nói
nhỏ, giọng khẽ như tiếng thở dài thoáng qua trong gió nhẹ, nhưng cũng khiến Vu
Hữu Dư bị chấn động.
Anh
nhìn thẳng vào cô, quan sát từng thay đổi trong biểu hiện của cô. Đột nhiên anh
ôm chặt cô, vỗ vỗ đôi vai gầy của cô, nói: ‘Đừng sợ, sẽ không sao đâu em.”
Lâm
Tiểu Niên trở nên mềm yếu trong sự an ủi, vỗ về của anh. Thời