g cũng vô lực buông tay…
Từ ngày đó trở đi, vú Lâm đối với Miên Miên luôn bỏ thuốc tăng trưởng vào
thức ăn, nếu như người đời nói Hồng nhan mới phải họa thủy, thì chi bằng nuôi
Miên Miên thành dáng vẻ không như hoa như ngọc thì sẽ không phải họa thủy, có
hay chăng sẽ có thể chạy thoát khỏi số kiếp chịu hy sinh?
Chẳng qua, số mạng vẫn là số mạng, dẫu có ngàn vạn lần muốn xoay chuyển thì
sẽ vẫn trở lại như cũ, tất cả đã định rồi!
Không biết từ lúc nào, cô đã từ trong mộng tỉnh lại. Từ hạ thân truyền lên
một cỗ cảm giác lạnh lẽo lơ đãng xuất hiện khiến thân thể cô hơi run lên. Gắng
ngồi dậy, loại xúc cảm này mặc dù thoải mái, nhưng mà… sao tư thế lại lúng túng
như vậy!
“Éc… Anh hai, anh làm gì vậy?” Anh đang quỳ gối trên giường, bàn tay đẩy
hai chân cô ra, đem đặt lên vai, còn dùng ngón tay thon dài giống như một nghệ
thuật gia tài tình, dò hướng giữa hai chân cô mà lục lọi.
Anh thấy cô đã tỉnh lại, cũng không có ý buông tha hai chân của cô. Ngón
tay thon dài dính lấy một loại dịch lấp lánh hướng đến nơi đau nhức giữa hai
chân cô mà xóa tan đi những đau đớn. Anh cũng không ngẩng đầu lên, nhẹ giọng
đáp: “Đang bôi thuốc, chân đừng lộn xộn, mở ra đi!” rồi nắm lấy chân của cô mà
tự nhiên loay hoay một hồi.
Cô đỏ mặt, đây không phải là cái đó sao??? What?? Sắc tình!!! Hiện tại là
giữa ban ngày ban mặt đấy!!!
"Anh hai . . . . ."
Anh không thèm để ý, trực tiếp kéo chân cô ra, rất tự nhiên mà chậm rãi bôi
thuốc, thỉnh thoảng còn như vô tình chạm nhẹ tựa như cơn gió làm rung rinh quả
hồng trên cao… Cô toàn thân cứng lại, ngay sau đó cả người chẳng có chút xấu hổ
nào mà nóng lên, thân thể nhạy cảm giống như đang hòa tan trong làn nước mùa
xuân, hạ thân vì thế mà cũng bắt đầu từ từ trở nên ướt át.
Ngón tay thon dài của anh ngoắc lấy thứ dịch trắng muốt kia, nhẹ nhàng cười
nói: “Thật đúng là báu vật, nhạy cảm như vậy a!” Nói xong, đôi môi mỏng hé mở,
mang mật dịch trong suốt kia ngậm lấy, từ từ liếm láp. Động tác của anh ưu nhã
phi thường chuẩn mực giống như đang nhàn nhã dùng bữa vậy, nhưng là loại tà khí
này khiến cho người khác thật muốn cắn lưỡi…
Cô đỏ bừng mặt, lập tức vùi đầu vào chiếc gối mềm mại, không dám nhìn vào
đôi mắt đen thâm sâu của anh nữa… “Anh hai từ lúc nào mà trở nên như vậy? Thẳng
thắn bộc lộ hết tà tính!!! Aaaa, em sẽ không để ý tới Anh hai nữa! Đúng! Sẽ
không để ý tới anh!”
Chợt, anh đỡ chân cô đặt xuống, hướng tới cô mà lấn người đè ép, đôi bàn
tay mạnh mẽ giữ lấy tay cô đặt lên đỉnh đầu, đôi môi ấm áp của anh áp vào đôi
môi đỏ mọng của cô, tiến quân thần tốc, trằn trọc mút vào.
Thứ cảm xúc tê dại kia xuyên thấu qua đầu lưỡi, từ từ lan ra toàn thân. Cô
không kìm hãm được liền vươn tay ôm lấy cổ anh, trong miệng càng thêm vô thức
phát ra âm thanh…
Thật lâu sau, anh mới thả cô vẫn còn đang thở hổn hển ra, cười đến thỏa
mãn: “Là ngọt!” Nói xong còn lạ lùng liếm liếm bờ môi mỏng khiêu gợi, bày ra một
bộ dáng thực biến thái. Mặt cô một hồi cũng vẫn ngơ ngác, không hiểu lời anh
nói là nói đến nơi đó, không những chỉ là đôi môi mọng đỏ kia mà còn là…
Cứ như vậy, anh ôm cô, tựa vào đầu giường không nói một lời. Thời gian rất
lâu trôi qua, cô vẫn mềm nhũn nằm trong lòng anh, những thanh âm kiều mị vẫn
vang lên. Mà anh khi đó vẫn tỉ mỉ hôn lên tóc cô, lên vành tai trắng noãn rồi
khe khẽ cắn lấy…
Ngay lúc này đây cô đang nghĩ, giá mà cuộc đời này có thể mãi như vậy được
thì thật là tốt: thời gian sẽ vĩnh viễn dừng lại ở khoảnh khắc ấm áp này. Nhưng
có những điều mãi mãi chẳng thể nào đổi thay được, đó là việc con người là loài
sinh vật của hiện thực, hiện thực luôn luôn xoay vần, không thể dừng lại.
Thật lâu về sau, cô từ từ phục hồi lại tinh thần, trong lòng mơ hồ dâng lên
một loại cảm giác bất an, tựa đầu vào trong ngực anh, mềm nhũn nói: “Anh hai …
chúng ta là anh em, làm như vậy liệu có đúng không?” Ở nơi sâu thẳm trong lòng
cô vẫn luôn tồn tại thanh âm không ngừng ngăn cô trầm mê trước nam nhân có bờ
ngực thực thoải mái và ấm áp này…
Thân thể anh lập tức cứng đờ, sau đó nhẹ nhàng cúi xuống cắn mũi cô, lơ đễnh
nói: “Có cái gì không đúng?”
Cô vẫn kiên trì: “Nhưng là, nhưng là, anh là Anh hai của em…”
“Hừ, em coi anh là Anh hai, nhưng anh chưa từng xem em như em gái!”
Không coi cô là em gái, vậy thì là gì? Là tự cô đa tình thế sao? Lòng cô bỗng
dưng chán nản, có chút tức giận nghiêng mặt đi…
Anh như đã nhìn thấy sự chán nản nơi cô, đôi bàn tay vươn ra cầm lấy cằm của
cô, nói tiếp: “Em không cần biết anh xem em là thế nào, anh chưa từng coi em là
em gái. Trong mắt anh, em chính là người con gái của Diệp Hiên Viên này, cả đời
này sẽ là người con gái duy nhất ở bên cạnh anh.”
"Anh
Hai. . . . . ."
“Em thích anh
đúng không? Miên Miên” anh hôn lên trán cô, từng chữ từng câu như dẫn dụ.
“Hi… thích a”
ưu tú như vậy, anh hoàn mỹ như vậy, cô từ nhỏ đã luôn thích lệ thuộc vào anh,
làm sao có thể không thích?
“Vậy thì hứa
với anh, sống bên anh, cả đời cùng anh!” Anh nâng khuôn mặt cô lên, nhìn thẳng
vào đôi mắt cô, đó thực là một lời thề s