ơ Tình
sững sờ tại chỗ, không rõ ý tứ của nàng, mà trong mắt có thể thấy được
bóng dáng nữ tử dị thường kiên định, so với mưa đêm càng thêm quyết
tuyệt. Sau một lúc lâu, nàng mới phản ứng lại, đuổi theo vài bước hô:
“Tiểu thư, ô!”
Cẩm Dạ như không nghe thấy, đội mưa vội vàng rời
đi, trên áo trắng còn dính máu của Nghiêm Tử Trạm lúc trước, bị nước làm ướt nhẹp, vết máu thấm ra, giờ phút này nhìn lên rất là đáng sợ.
Ngã tư đường ngoài tướng phủ vạn phần lạnh lùng, có lẽ do thời tiết, không
tìm thấy nửa phần bóng người, ngẫu nhiên có xe ngựa vội vàng băng qua,
bắn khởi một đám nước bùn. Nàng cũng không biết né tránh, tùy ý xa phu
thối một tiếng: “Mụ điên ở đâu ra, hơn nửa đêm còn lang thang bên ngoài, xui.”
Cẩm Dạ không giận ngược lại cười, nàng nghĩ nàng quả thật
điên rồi, mới có thể lỗ mãng ra cửa như vậy, tâm tâm niệm niệm muốn tìm
tung tích cha, thay phu quân của nàng tìm giải dược, lại muốn hỏi họ Bùi …… vì sao muốn làm như vậy.
Lại đi trăm bước, chính là Trạng Nguyên phủ.
Nàng lùi ở góc, xa xa nhìn trước phủ đệ hai ngọn đèn lồng, từ ống tay áo lấy ra mảnh vải kia, lại tinh tế nhìn một lần, phía trên ngắn ngủn có sáu
chữ — giải dược ở nhà của ta.
Đáy lòng chua xót khó nhịn, nàng
hít vào một hơi thật sâu, đang muốn cất bước, khóe mắt đột nhiên miết
đến trên tường phía trước bên phải có bóng đen nhảy xuống, nhìn ra là kẻ có võ công trụ cột, cước bộ cũng không ổn, như là bị thương. Cẩm Dạ căn bản không muốn để ý tới, nhưng bóng đen này càng chạy càng gần, hiển
nhiên không chú ý tới nàng ở chỗ âm u.
Đợi khi còn cách vài bước, người tới ý thức được không đúng, tiến đến gần một tay bóp cổ nàng: “Người nào!”
Cẩm Dạ đã thấy rõ hơn nửa khuôn mặt đối phương, ngay cả giãy dụa cũng lười, trực tiếp nói: “Tích Kì, là ta.”
Nghe vậy Tích Kì nhanh chóng buông tay, nhíu mày đánh giá nữ tử chật vật
trước mặt, sau đó nghiêng đầu nhìn nhìn Trạng Nguyên phủ phía sau, thấp
giọng nói: “Thiếu phu nhân, không thể.”
Cẩm Dạ lắc đầu, đưa mảnh vải qua, chân thành nói: “Nhìn thứ này, ngươi còn cảm thấy ta không nên đi?”
Tích Kì tiếp nhận, thô thô quét một lần, cắn răng nói: “Thiếu phu nhân không nên lỗ mãng như thế, lỡ may người có chuyện gì không hay xảy ra, thuộc
hạ không thể bẩm báo với đại nhân…… Độc của đại nhân, trong thời gian
ngắn nhất định sẽ không trí mạng, vẫn nên về trước bàn bạc kỹ hơn.”
Cẩm Dạ nâng mắt, nghi hoặc theo dõi hắn, chậm đợi câu dưới.
Tích Kì cười khổ: “Họ Bùi, sẽ không lấy mệnh của đại nhân nhanh như vậy.”
Huyết hải thâm cừu bị giết cả nhà, một viên độc dược sao có thể kết
thúc?
Cẩm Dạ hít một hơi: “Dù vậy, ta cũng phải đi hỏi cho rõ,
huống chi, cho dù độc kia không trí mệnh, cũng là kịch độc, sớm một ngày lấy được giải dược ta cũng sớm một ngày an tâm.” Dừng một chút, nàng
lại nghĩ tới điều gì, kích động bắt lấy ống tay áo nam tử bên cạnh:
“Tích Kì, ngươi đi Tống phủ biệt viện, cha ta đâu? Ngươi không dẫn ông
ấy đi ra sao?”
Sắc mặt Tích Kì vừa nghe đến những lời này sau
hoàn toàn bụi bại, ánh mắt bình thường chất phác đầy áy náy, bình tĩnh
nhìn Cẩm Dạ, thế nhưng hai chân quỳ xuống: “Thuộc hạ vô năng.”
Cẩm Dạ trợn to mắt, cất cao ngữ điệu: “Lời này của ngươi có ý gì?” Ngực như bị đè một tảng đá nặng, nửa khắc cũng không thở nổi, nàng chậm rãi gập
thắt lưng, từng ngụm từng ngụm hô hấp.
Tích Kì quay mặt, quyết đoán nói: “Tô lão gia, mất.”
Mất…… Mất……
Bốn chữ, như kiếm sắc, xuyên vào trong tai.
Cẩm Dạ giương miệng, muốn nói gì đó nhưng mắc trong cổ họng, nửa lời không mở miệng được.
Mưa rơi dường như lớn hơn nữa, tia chớp dữ tợn cắt qua phía chân trời, kế
tiếp tiếng sấm vang lên, miệng nàng tanh ngọt, cuối cùng không duy trì
được đả kích liên tiếp, quỳ xuống đất nôn ra một búng máu.
Chương 70
Ai cũng không dự đoán được, gặp lại sẽ là tình cảnh như vậy.
Dạ minh châu trên cột trụ tản ánh sáng lạnh, hòa với hàn ý trong không
khí, giống như băng đá vô hình, ngăn cách khoảng cách giữa hai người.
“Ta biết ngươi sẽ đến.” Bùi Diệc Hàn hơi cười, lời nói tuy không chút để ý, mắt đẹp lại ẩn chưa thâm ý. Cô gái quen biết từ năm ấy hắn mười bảy
tuổi, giờ phút này ánh mắt nhìn hắn như tuyết đầu đông, là thần thái
hoàn toàn xa lạ, thậm chí mang theo hận ý.
Hận ý?
Bỗng
nhiên ngực hắn xẹt qua chua xót, có chút không chịu nổi tránh đi ánh mắt của nàng, khi quay đầu lại đã thay bằng biểu tình thoải mái như xưa:
“Sao lại nhìn vi sư như thế?”
Cẩm Dạ không trả lời, thật lâu sau mặt không chút thay đổi vươn tay: “Giải dược.”
Ý cười của Bùi Diệc Hàn ngưng bên miệng: “Ta nghĩ ngươi gả cho hắn, chẳng qua là ý của Tống Chính Thanh, trước mắt xem ra, là ta đã nhìn nhầm ……” Lời còn chưa dứt, cổ áo đã bị nắm lấy, hắn kinh ngạc nhếch cao mày, vẫn chưa đẩy tay nàng ra, chỉ nhẹ giọng nói ra sự thật: “Cẩm Dạ, ngươi đang phát run.”
“Tống Chính Thanh, sao ngươi lại quen biết Tống Chính Thanh!” Nàng cắn chặt môi, cố chấp không chịu buông tay.
Bùi Diệc Hàn ngẩn ra, lập tức cười khẽ: “Ta có thể đi tới vị trí hôm nay,
không thể không có công lao của Tống thủ phụ, ta không có chỗ dựa này,