Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210704

Bình chọn: 8.00/10/1070 lượt.

bữa,

cảm tình thật tốt, chẳng phải sao?” Thật đúng là ông chưa bao giờ thấy

thiếu gia có lúc nào khác thường như vậy, thói quen dùng bữa xong đến

thư phòng xưa nay đều kiên trì, nhưng sao hôm nay lâm thời lại thay đổi

chỗ làm công…… Nghĩ như thế, thiếu phu nhân quả nhiên lợi hại, ở Nghiêm

gia trước khi tân nương vào cửa, ông chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày

người tâm cao khí ngạo như thiếu gia có thể để bụng tới một cô gái như

thế.

Bên này Diêu Thủ Nghĩa còn cảm thấy vui mừng, bên kia khuôn

mặt tươi cười của Sơ Tình lập tức cứng đờ, Nghiêm Tử Trạm dùng bữa cùng

tiểu thư, đây là việc không thể tin được đến mức nào, phía sau tất nhiên có gì đó, đổi khi bình thường cũng không cần đặc biệt lo lắng, nhưng

hôm nay tiểu thư không có võ nghệ phòng thân, sao có thể đấu lại hắn.

Nghĩ đến đây, nguyên bản tâm tình bất an không yên càng nôn nóng khó nhịn,

không nhịn được liền mở miệng: “Nơi này không có hạ nhân hầu hạ không

tốt lắm đâu? Diêu tổng quản, không bằng……”

“Vạn vạn không thể.”

Diêu Thủ Nghĩa lắc đầu: “Là chủ tử muốn ở cạnh nhau, chúng ta làm hạ

nhân sao có thể mạo muội quấy rầy, ta biết cô và thiếu phu nhân tình như tỷ muội, một khắc không rời, có điều tiểu thư nhà cô đã gả làm vợ người khác, Sơ Tình cô nương, thân quá cũng không tốt, chớ buộc quá chặt.”

Sơ Tình mím môi, cười khổ, không tiếp lời.

Diêu Thủ Nghĩa nhướn mày, ra vẻ thoải mái nói: “Huống chi, thiếu gia cũng

không phải mãnh thú hồng thủy, biểu tình khổ đại cừu thâm của cô từ đâu

mà ra?”

Đâu chỉ là mãnh thú hồng thủy, so với yêu ma quỷ quái còn thêm một bậc.

Sơ Tình thở dài, lặng lẽ tìm tòi lá thư giấu trong cổ tay áo, sau một lúc

lâu hạ quyết định: “Tổng quản, thiếu phu nhân đã hẹn ta ra ngoài mua

chút son bột nước, nhưng xem ra trong chốc lát không thể ra ngoài, vậy

ta xin chỉ thị của ông, có thể cho ta ra phủ một chuyến hay không?”

Diêu Thủ Nghĩa khách khí nói: “Tất nhiên có thể, có cần chuẩn bị xe ngựa hay không?”

Sơ Tình cúi người: “Không phiền tổng quản lo lắng, Lâm Lang các cuối phố

cách tướng phủ cùng lắm trăm bước, ta đi bộ là được.” Nói xong, nàng lại lo lắng quay đầu nhìn cánh cửa đang đóng chặt, thấy không nghe ra chút

động tĩnh mới lo sợ bất an rời đi.

Diêu Thủ Nghĩa nhìn bóng dáng

nàng, có chút đăm chiêu. Thiếu phu nhân cùng nha hoàn hồi môn này, thật

đúng là bát không rời đũa đũa không rời bát, nhưng người này hiển nhiên

cần đề phòng một ít, mỗi lần thiếu gia xuất hiện, hình như cô ta luôn

che trước mặt thiếu phu nhân, không biết là nguyên nhân gì……

Chẳng lẽ –

Trong lòng ông lộp bộp một chút, mồ hôi lạnh ứa ra, chớ không phải là nha đầu kia cũng coi trọng thiếu gia nhà bọn họ?

Cẩm Dạ cho tới bây giờ chưa từng ăn cơm trong bầu không khí quỷ dị như vậy, trước đây ở Tô phủ, mỗi khi đến thời gian dùng bữa, cha luôn ngồi ở đối diện nàng không ngừng nói những chuyện kỳ lạ, khi vui vẻ cả gian phòng

đều nghe thấy tiếng cười.

Đối lập với tình cảnh hiện tại……

Đối diện nàng cũng ngồi một người, từ đầu tới đuôi chưa từng ngẩng đầu nhìn nàng một cái, cúi đầu cắm mặt vào loạt tấu chương kia viết lời chú giải phê bình.

Không nhớ là ai từng nói, dáng vẻ chuyên chú mới động lòng người nhất.

Lời này đối với Nghiêm Tử Trạm mà nói, không thể nghi ngờ là hình dung đó,

áo trắng tóc đen, dung mạo vô song, ngón tay cầm sổ cực kỳ xinh đẹp,

thon dài khớp xương lại rõ ràng, chiếc nhẫn ngọc phía trên……

Từ từ, nhẫn ngọc!

Cẩm Dạ ‘ba’ một tiếng buông đũa, đứng lên nói: “Chàng tìm được nhẫn ngọc?”

Nghiêm Tử Trạm vẫn không tiếp lời, chỉ nghiêng đầu thản nhiên liếc nàng một

cái, sau đó cuồn cuộn vén tay áo, chấm bút vào trong nghiên mực.

Cẩm Dạ tới trước mặt hắn, định vươn tay đoạt bút, lại bị bắt lấy cổ tay,

dùng sức rút ra nhưng không thể rút khỏi. Nàng không dám cậy mạnh, sợ bị phát giác mình mất võ công, chỉ có thể chống tay lên bàn ra vẻ trấn

định: “Ta nhớ rõ chàng nói với ta, đợi đến khi tìm được vật ấy, sẽ đưa

cho ta khóa trường mệnh.”

“Nàng nhớ lầm.” Người nào đó nhăn mặt,

đột nhiên thả lỏng tay, dương khóe miệng: “Lúc ấy ta nói trừ phi nàng tự tay đưa nhẫn ngọc cho ta, nếu không vật tùy thân của nàng cũng đừng

muốn trở về, mà nhẫn ngọc này rõ ràng là ta tìm được, cho nên không liên quan gì đến nàng hết.”

Cẩm Dạ á khẩu không trả lời được, tinh tế nghĩ lại lời hắn nói là thật, nhưng tâm cao khí ngạo như nàng, tất

nhiên sẽ không chịu thiệt, vì thế nàng nhanh chóng đi lên, túm tay áo

hắn, oán hận nói: “Ta mặc kệ, đưa ta!”

“Sao nào, hôm nay không

cần uy hiếp bằng vũ lực, ngược lại giở trò.” Nghiêm Tử Trạm cười lạnh:

“Lần trước nàng đánh vỡ cây đèn ngọc lưu ly, lần này lại muốn đổi thành

vật quý gì?”

Cẩm Dạ bất động thanh sắc, chậm rãi rút tay về,

thuận tiện lấy ra cây bút trong ống đựng, nhẹ nhàng gõ cán bút xuống mặt bàn: “Đổi thành bản thân chàng thì sao?” Nàng vạn vạn không thể để hắn

nhìn ra manh mối, cho nên…… phô trương thanh thế vẫn là điều tất yếu .

Nghiêm Tử Trạm bình tĩnh nhìn nàng sau một lúc lâu, đột nhiên cười ý tứ hàm

xúc không rõ, trong mắt đẹp lộ ra mỉa mai: “Nàng thực cho rằng ta


Polaroid