XtGem Forum catalog
Cách Mạng Bà Xã

Cách Mạng Bà Xã

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323565

Bình chọn: 9.5.00/10/356 lượt.

trong không khí, anh hơi nhíu mày, không ngờ trong nhà lại xuất hiện mùi thơm của thức ăn.

Anh tò mò đi theo hương thơm này, không ngờ phát hiện bóng dáng bà xã trong phòng bếp.

"Thiệu Quân?" Anh kinh ngạc kêu ra tiếng."Em đó, dậy sớm ở trong phòng bếp làm cái gì?"

"A! Anh dậy rồi sao?"

Tay cầm muỗng canh của Viên Thiệu Quân khẽ run, quay đầu nhìn về phía cửa phòng bếp, mới phát hiện ra ông xã đang đứng đó.

"Em đang làm điểm tâm, anh chờ một chút! Sẽ xong nhanh thôi."

"Em đang làm điểm tâm sao? !"

Âm thanh của anh có chút cất cao lên, từ khi biết cô đến bây giờ, đây là lần đầu tiên anh nghe cô nói cô đang làm bữa sáng, chuyện này thật khiến anh vô cùng kinh ngạc!

"Hôm nay có phải ngày kỷ niệm gì không, sao em lại làm bữa sáng?"

"Em làm điểm tâm khiến anh kinh ngạc lắm sao?"

Cô khàn giọng bật cười, trong lòng hơi có chút tự trách.

Cô làm vợ thật đúng là thất bại, cũng chỉ là làm bữa sáng mà khiến ông xã ngạc nhiên như thế. Vậy nếu hôm nay cô vì anh làm bữa tối, chẳng lẽ sẽ dọa anh tối nay không ngủ được sao?

"Không phải. . . . . . anh chỉ là . . . . ."

Chỉ là nhất thời rất khó thích ứng mà thôi, anh lúng túng phủ nhận.

"Chỉ là như thế nào?"

Cô nhíu mày, đối với bộ dạng lúng túng của anh lúc này cảm thấy có chút hứng thú.

Hàn Mạnh Huân cô quen thuộc, vẫn luôn khí thế trấn định, thần thái nhàn nhã, giống như dù gặp phải đại họa cũng có thể tỉnh táo xử lý, không nghĩ sẽ nhìn thấy bộ dáng “chẳng biết phải làm sao” của anh. Dáng vẻ anh như vậy, thật sự vô cùng đáng yêu! "Anh chỉ là hơi giật mình một chút, em vốn không thích vào bếp mà. . . . . ." Anh sờ sờ mũi một cái, thật không quen với cảm giác không biết phải nói gì của mình bây giờ.

"Em có thể thay đổi!" Cô cười khẽ, âm thầm quyết định trong lòng, nhất định phải thay đổi ấn tượng quá mức lười biếng về cô của anh."Nếu không vì sao em phải đi học lớp nấu ăn chứ?"

"Cũng đúng." Anh đột nhiên tỉnh ngộ, nhớ ra cô sớm đã có thay đổi, còn tích cực tham gia lớp nấu ăn, chỉ là nhất thời anh quên mà thôi."Anh quên mất là có chuyện này."

"Anh là chúa hay quên!" Cô lơ đễnh cười, rõ ràng công việc của anh rất bận rộn.

"Lời này của em có ý chê anh phải không?" Anh thở dài một hơi, cho dù bị trêu chọc, anh cũng không có biện pháp phản bác.

"Đâu có, em sao có thể chê anh chứ!"

Cô giả ngu, xoay người tắt bếp.

"Cháo đã được rồi, chúng ta có thể ăn điểm tâm."

Anh đột nhiên trở nên luống cuống."Ách, anh có thể giúp em việc gì không?"

"Không cần đâu, anh chỉ cần ra bàn ăn ngồi trước đợi ở đó là được."

Cô quyết định mình sẽ phấn đấu trở thành hiền thê lương mẫu, mặc dù bọn họ còn chưa có con, nhưng hiện tại cô có thể luyện tập trước, vì thế sẽ không để cho anh phải giúp đỡ mình.

"Vậy. . . . . . anh đi lấy bát đũa!"

Mặc dù cô nói như vậy nhưng anh vẫn hi vọng mình có thể giúp một tay.

"È hèm, vậy làm phiền anh rồi."

Cô gật đầu, đeo bao tay, bưng nồi cháo vào trong phòng ăn.

"Bà xã, cũng chỉ có hai người chúng ta, em không cần phải khách khí với anh như thế." Anh đi theo cô ra khỏi phòng bếp, mở miệng nói, muốn cô đừng khách khí như vậy.

"Mặc dù chúng ta là vợ chồng, nhưng đạo lễ không thể thiếu, như vậy mới thể hiện được sự tôn trọng của mình với đối phương, dù sao đi nữa, ít nhất điều đó cũng làm cho đối phương cảm thấy cảm động, không phải sao?"

Lễ nghĩa vợ chồng quá mức thâm ảo, việc gì cũng phải thận trọng. Khoảng thời gian này cô bị kích thích quá lớn, rốt cuộc đã nghiệm ra được đạo lý này, cô tuyệt đối sẽ ghi nhớ trong lòng.

"Em nói cũng đúng." Mấy ngày nay anh cũng hiểu ra rất nhiều điều, trước kia anh không thật sự quan tâm tới cô, bây giờ phải chịu đau khổ thật đáng đời.

"Sao hôm nay anh lại dễ nói chuyện thế này?"

Cô có chút giật mình xoay người liếc anh một cái.

"Anh có cảm giác mình nợ em quá nhiều." Anh không do dự thừa nhận sai sót của mình.

"Cái gì cùng cái gì, anh căn bản không nợ em cái gì hết."

Cô đặt nồi cháo lên bàn ăn, hết sức kinh ngạc nói với anh.

"Em đối với cuộc sống hiện tại rất hài lòng, anh cảm thấy chúng ta còn thiếu cái gì sao?"

Cô biết mình không hoàn toàn nói thật, dù sao đối với Trần Ngọc Tiệp cô vẫn còn tồn tại nghi ngờ rất lớn, nhưng chuyện giữa anh và cô ta còn chưa rõ ràng, cô cũng chỉ có thể nghi ngờ mà thôi.

"Không phải như vậy!" Anh xếp bát đũa lên trên bàn ăn, hít sâu một cái, sau đó nhìn cô nói ra dự định của mình."Chỉ là thời gian tới anh muốn bỏ ra nhiều thời gian hơn để đem công việc tích lũy xử lý toàn bộ, sau đó sẽ nghỉ phép dẫn em ra nước ngoài, chúng ta phải thoải mái nghỉ ngơi thật tốt một chút."

"Hả?" Viên Thiệu Quân giật mình, hai mắt mở lớn, hoàn toàn không ngờ anh lại có dự định này. "Anh mới nghĩ ra quyết định này phải không?"

Cô rất vui vẻ khi anh có tâm ý như vậy, nhưng tại sao lại vào thời điểm nhạy cảm này?

Không phải người ta thường nói, một người đàn ông đột nhiên đối xử tốt với vợ mình, nếu không phải là thật lòng, thì tức là đang bù đắp cho cô ta. Chẳng lẽ anh làm gì có lỗi với cô sao? Trong lòng áy náy mới có thể đột nhiên muốn dẫn cô ra nước ngoài nghỉ phép?

"Anh nhớ