t tiếng. Mạnh Tưởng nhìn nụ cười xinh đẹp của cô, trong lòng ấm áp, Tiểu Tình, nhất định phải mãi mãi cười vui vẻ như vậy.
Anh nhẹ nhàng lau giọt nước bắn trên mặt cô, ánh mắt dịu dàng, “Tiểu Tình, chúng ta kết hôn đi.”
Trái tim Chung Tình cứng lại, ngây ngô nhìn anh, vẻ mặt của anh trịnh trọng, ánh mắt thành khẩn, anh rất nghiêm túc. Nhưng… anh đã suy nghĩ
kỹ rồi chứ? Thích là một chuyện, nhưng ở chung với nhau lại là chuyện
khác, anh thật sự đã quyết định sao? Trong mắt cô thoáng qua vẻ do dự,
còn có cả sợ hãi, cô sợ sẽ không thể mang lại hạnh phúc cho anh.
Dường như có thể đọc được nỗi lòng cô, giọng nói của anh mềm nhẹ,
“Anh còn rất nhiều chuyện muốn làm cùng em, cùng nhau nấu cơm, cùng nhau rửa bát, cùng nhau sống suốt nửa cuộc đời còn lại.” Rất nhiều, rất
nhiều, từ thời khắc anh ôm cô ở dưới chân núi Tuyết Sơn, trong lòng anh
đã lên kế hoạch cho tương lai, mà phần quan trọng nhất trong tương lai
ấy chính là cô.
Chung Tình mơ hồ cắn môi, kiềm chế kích động, khẽ vuốt mặt anh, “Mạnh Tưởng.” Cô đã để anh chờ đợi mười năm, sao còn có thể bắt anh đợi thêm
nữa, Mạnh Tưởng, xin lỗi, để anh chờ lâu. “Được, chúng ta cùng nhau sống nửa cuộc đời còn lại.” Tiếng nói run run, nghẹn ngào nói lên sự cảm
động của cô, nước mắt chậm rãi chảy xuống.
Mạnh Tưởng ôm cô, cảm nhận hơi ấm tràn vào ngực, trong lòng lẩm bẩm,
đừng khóc, anh đã nói sẽ không bao giờ để em khóc, xin em đừng khóc.
Khi họ nói quyết định của mình với người nhà, mọi người lại lần nữa
bị dọa đến ngu ngơ. Hai ngày nay, họ mang đến hết chấn động này đến chấn động khác, hôn lễ của Tiểu Tình mới bị hủy bỏ không bao lâu, bây giờ
lại kết hôn với Mạnh Tưởng, đối với người nhà cũng là một loại khiếp sợ.
Kích động nhất là Chung Duệ, “Chị, chị…… chị đừng bốc đồng như vậy.” Anh không tin Mạnh Tưởng và Chung Tình sẽ ở bên nhau.
Chung Tình cười nhẹ, “Bố mẹ, địa điểm tổ chức hôn lễ lần trước, con
sẽ gọi điện liên lạc lại với họ.” Hôn lễ với Chu Minh mới hủy bỏ không
bao lâu, có lẽ nơi đó vẫn còn trống.
Mạnh Tưởng không có ý kiến, mọi việc cứ theo ý cô. Cô cũng không muốn phiền phức, vốn lần trước đã thông báo với họ hàng, bây giờ thông báo
thêm lần nữa, địa điểm tổ chức vẫn như cũ.
Chung Bình và Tiêu Tố Tâm nhìn nụ cười trên mặt Chung Tình, mọi lo
lắng trong lòng đều chỉ có thể nuốt trở lại, tâm nguyện duy nhất của họ
là cô có thể vui vẻ.
Bố mẹ Mạnh Tưởng cũng không phản đối, chẳng qua chỉ trịnh trọng hỏi annh, “Mạnh Tưởng, con thật sự đã quyết định?”
Mạnh Tưởng gật mạnh đầu, “Vâng ạ.” Mạnh Dịch Nam và Lộ Hiểu Vụ liếc mắt nhìn nhau, không nói nữa.
Hôn sự của Chung Tình và Mạnh Tưởng cứ như vậy quyết định, mọi thứ
đều sắp xếp như hôn lễ trước, chỉ khác là chú rể đổi thành Mạnh Tưởng.
Sau khi hai nhà đã bàn bạc chuyện hôn lễ, Mạnh Tưởng theo bố mẹ rời đi.
Chung Duệ chờ anh Tưởng đi, vọt vào phòng Chung Tình, lo lắng kéo cô, “Chị, chị không thể hồ đồ như thế được.”
Chung Tình cười khẽ, “Tiểu Duệ, em muốn nói gì?”
“Chị mới bị tổn thương, nhanh như vậy đã chạy đến với anh Tưởng, hơn nữa anh Tưởng còn có người khác nữa, chị không ngại sao?”
Chung Tình nhìn vẻ mặt lo lắng của Tiểu Duệ, vỗ nhẹ đầu em trai, “Em
nghĩ nhiều quá, anh ấy và Luyến Kinh đã chia tay lâu rồi.” Cô để ý cái
gì? Mạnh Tưởng không để ý quá khứ của cô, không để ý đến chuyện của cô
và Chu Minh, cô sao có thể để ý chuyện của anh và Luyến Kinh.
Chung Duệ nhìn vẻ mặt coi thường của chị, càng thêm gấp gáp, “Nhưng
mà…. Nhưng mà anh chị chia tay lâu như vậy, liệu chị có thể đảm bảo anh
ấy vẫn yêu chị như trước không?”
Trong mắt Chung Tình hiện lên tia ấm áp, là Mạnh Tưởng đã dùng hành
động chứng minh, tình yêu của anh sâu đậm như vậy, sâu đến mức khi cô
không còn dám ôm hy vọng xa vời nữa, anh lại vẫn đứng yên tại chỗ, yên
lặng chờ cô quay đầu.
Ánh mắt Chung Tình êm ái, chậm rãi cười, “Tiểu Duệ, em không cần lo
lắng, cho tới bây giờ chị chưa từng chắc chắn như vậy, Mạnh Tưởng chính
là người mà chị đang tìm kiếm.” Trước kia cô quá nhát gan, mất Chu Đồng, lại đẩy Mạnh Tưởng ra, cho rằng mình đã mất tư cách được yêu thương.
Nhưng Mạnh Tưởng dùng tình yêu kiên định của anh để cho cô dũng khí, cô
đã không còn lý do gì để tiếp tục hèn yếu nữa, sao không dũng cảm tiếp
nhận tình yêu của anh. Cô nợ anh sự chờ đợi, sẽ dùng nửa đời còn lại để
làm cho anh hạnh phúc.
***
Về đến nhà, Mạnh Tưởng biết bố mẹ sẽ có nhiều chuyện muốn hỏi mình.
Quả nhiên, bố mẹ gọi anh vào phòng khách, nghiêm túc hỏi, “Luyến Kinh đâu?”
Mạnh Tưởng thành thực trả lời, “Luyến Kinh và con đã chia tay lâu rồi, cô ấy và bạn trai cũ quay trở lại với nhau.”
Vẻ mặt Lộ Hiểu Vụ căng thẳng, “Có phải là vì con bé bỏ đi, nên con
mới quyết định đến với Chung Tình?” Như vậy không phải là bất công với
Tiểu Tình sao?
Mạnh Tưởng cười khẽ lắc đầu, nói ra lời ước định năm năm của mình và
Luyến Kinh, thẳng thắn nói bao năm nay vẫn đang đợi Chung Tình.
Mạnh Dịch Nam và Lộ Hiểu Vụ nghe con nói ra những tâm sự bí mật, mới
giật mình nhận ra con trai chưa bao giờ quên Chung Tình, nhưng suốt
những năm qua, ngay cả
