o?”
Tân Hạ Noãn hung hăng liếc anh một cái,
nâng mặt anh lên hôn mạnh một cái, cuối cùng còn cố ý cắn cắn môi anh
“Được rồi chứ? Nhóc con?”
“Đi đi, anh chờ em ở chỗ này .” Lục Tử Ngân cảm thấy mỹ mãn sờ nhẹ môi, không để ý chút nào việc mình bị cắn.
Tân Hạ Noãn nhìn đồng hồ đeo tay, hiện
tại là tám rưỡi. Con gái nói chuyện phiếm buổi tối thì không lường được, cô hơi khó xử: “Anh về trước đi, em muộn một chút rồi tự mình gọi xe
về.”
“Vậy được rồi, một mình em cẩn thận nhé.”
“Vâng.” Tân Hạ Noãn
một mặt vẫy tay, một mặt nhìn thấy xe Lục Tử Ngân đi xa. Đến khi xe Lục
Tử Ngân hòa vào trong bóng đêm, không thấy đâu nữa thì cô mới bước vào
nhà tìm Mạn Ny.
Cô ấn chuông cửa, đợi một lúc lâu cửa mới mở. Đã lâu không gặp, có vẻ Mạn Ny gầy đi rất nhiều. Dưới mắt cô là một quầng thâm đen đậm, ánh mắt cũng không có gì rạng rỡ, tóc xoã tung rối
mù, mặc chiếc áo ngủ rộng thùng thình đứng ở cửa. Tân Hạ Noãn bị vẻ lôi
thôi của Mạn Ny làm cho hoảng sợ. Hai người làm bạn sắp được sáu năm,
Tân Hạ Noãn vẫn biết Mạn Ny là loại phụ nữ cho dù tay chân có bị gãy
không thể nhúc nhích thì cũng muốn duy trì dung nhan xinh đẹp của mình.
Hôm nay rơi vào tình trạng này thì thực sự làm cho cô chấn động.
Mạn Ny nhìn thấy Tân Hạ Noãn đến thì lập tức bổ nhào vào trong lòng cô oa oa khóc lên.
Tân Hạ Noãn vỗ lưng cô “Có việc gì để vào trong phòng hãy nói.”
Hai người ngồi ở trong phòng khách, Tân
Hạ Noãn chăm chú nghe chuyện của Mạn Ny. Mạn Ny bị buộc kết hôn, không
nghĩ tới đó chính là một bạn nam cùng học trung học đã thầm mến cô, tình cảm đối với cô vẫn chưa phai. Đúng vào lúc Mạn Ny đang đau buồn, hai
người cứ như vậy gặp nhau rồi gật đầu luôn. Hôn lễ được thu xếp rất gấp
gáp, chủ yếu là Mạn Ny sợ đêm dài lắm mộng. Nhưng đúng là vẫn muộn, Tất
Phương đã làm hỏng hôn lễ của cô. Cô không chỉ không có chồng, cũng
không còn mặt mũi danh dự. Ở quê nhà của mình cô hoàn toàn mất hết thể
diện.
Tân Hạ Noãn sau khi nghe xong, nhịn không được hỏi một câu “Anh ấy thu xếp cho cậu như thế nào? Trước sau như một để cậu tiếp tục làm tình nhân?”
“Anh ấy hỏi tớ muốn thế nào? Tớ không biết.”
“Cậu kết hôn với anh ấy đi, xem anh ấy có gì mà không đồng ý.” Tân Hạ Noãn đặc biệt không quen nhìn kiểu ngựa đực như Tất Phương, đó là loại người cô ghét nhất.
Mạn Ny dường như nghe được một câu chuyện tiếu lâm đặc sắc “Anh ấy không phải kiểu đàn ông sẽ chịu kết hôn. Hơn nữa, anh ấy không có khả năng kết hôn với tớ. Tớ tự biết rõ điều đó.” Đôi khi, Mạn Ny là loại người quá mức lý trí, ít nhất là về phương diện yêu đương thì so với Tân Hạ Noãn còn lý trí hơn. Tất Phương là ai, Mạn
Ny hiểu biết hơn ai hết. Cô không bình thường giống như Tân Hạ Noãn mà
tự cho mình ảo tưởng về chữ “Nếu”, như vậy ít nhất không để cho mình bị
thương tổn, nhưng cuối cùng vẫn là người ôm tuyệt vọng mà khổ sở.
Tân Hạ Noãn thấy tình trạng này của Mạn Ny mà chỉ có thể than thầm, cần gì. . . . . .
Cần gì phải cùng một chỗ? Chẳng lẽ thật
sự là bởi vì yêu nên khó xa nhau, cho dù tuyệt vọng cũng muốn cùng một
chỗ thôi? Tân Hạ Noãn cười chua xót. Đúng vậy, cho dù tuyệt vọng đến đâu thì cũng muốn ở cùng một chỗ, đây chính là tình yêu.
Tân Hạ Noãn đứng dậy rót ly nước ấm cho
Mạn Ny. Vừa đưa ly nước cho cô bạn, bỗng nhiên chuông cửa nhà vang lên.
Tân Hạ Noãn chuẩn bị giúp bạn mình đi mở cửa, nhìn qua lỗ nhỏ thì thấy,
nguy, Tất Phương đến đây! !
Kỳ thật Tân Hạ Noãn chán ghét Tất Phương
bao nhiêu thì Tất Phương cũng chán ghét Tân Hạ Noãn bấy nhiêu. Anh vẫn
cho rằng Mạn Ny rời đi là bởi vì Tân Hạ Noãn giật dây. Tân Hạ Noãn cảm
thấy bây giờ xuất hiện ở trước mặt Tất Phương thì khẳng định có một cơn
tinh phong huyết vũ ( gió tanh mưa máu).
Cô nhảy đến trước mặt Mạn Ny, khoa tay múa chân căng thẳng cực kỳ “Là Tất Phương!”
Mạn Ny nhăn mặt “Làm sao anh ấy đến đây? Không phải đã bảo cho tớ đóng cửa suy nghĩ một đêm sao?” Hiển nhiên Mạn Ny cũng không muốn Tân Hạ Noãn chạm mặt Tất Phương. Hai
người này mà gặp nhau thì nhất định sẽ “tóe lửa”, cô can ngăn không
được.
Tân Hạ Noãn được Mạn Ny giấu ở phòng ngủ. Mạn Ny chỉnh đốn lại tâm tình của mình rồi mới ra mở cửa. Cửa vừa mở
ra, mặt Tất Phương so với Trương Phi còn đen hơn không hé răng một tiếng đi vào ngồi lên sô pha.
Mạn Ny hỏi: “Không phải anh đã cho tôi đóng cửa tự suy nghĩ một tối sao? Tất tổng?” Cô trước sau như một không chút để ý, coi đó chỉ là một người không quan trọng.
Tất Phương tựa hồ cũng không quan tâm vẻ
lạnh nhạt của Mạn Ny, mà đĩnh đặc lấy từ túi áo ra một cái hộp màu đỏ
rồi mở ra đưa cho Mạn Ny. Bên trong có một cái nhẫn với viên kim cương
rất to, trông rất chói mắt. Mạn Ny nhẹ nhàng tiếp nhận rồi bĩu môi cười
“Nhẫn kim cương này lớn hơn so với trước kia.” Cô không có ý muốn nhận.
Trước kia Tất Phương tặng cái gì, cô nhận cái đó. Hiện giờ, cô không có
hứng thú nữa.
“Chúng ta kết hôn đi.” Tất Phương chăm chú nhìn cô.
Lời của anh rõ ràng làm cho Mạn Ny trố
mắt . Tân Hạ Noãn nấp sát ở phía sau cửa, nghe thấy Tất Phương vừa nói
như vậy lập tức trừng lớn mắt. Không phải đâu, ngựa đực đổi tí